Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134514
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/514 lượt.
bị gì cả, anh không thích thứ tình cảm không bị khống chế này, vì thế anh dần xa lánh cô. Anh biết cô khác với người bình thường, bạo gan và có chí tiến thủ, anh lùi một bước nhỏ, cô tiến một bước lớn, ép anh phải thể hiện tâm trạng, dần dần khiến tình hình không rõ ràng, mọi thứ vượt quá sức tưởng tượng của anh.
Đúng lúc nhà họ Lâm phải đấu thầu một hạng mục lớn, anh bận tối mắt tối mũi, thậm chí có thể làm người bay trên không, nên né tránh cô, lúc về, gia đình lại sắp đặt cho anh một vụ hôn ước, anh bị ma xui quỷ khiến thế nào lại đồng ý, sau đó cô rời khỏi thành phố C.
Anh đạt được mục đích nhưng không vui, giống như trái tim bị thương, không ngừng chảy máu, cô đã bỏ bùa anh.
Sự xuất hiện của Cao Tịnh đã xua tan sự yên lặng của căn phòng, cô lại gần anh nói: “Hóa ra anh ở đây à, bố và mọi người về rồi. Còn anh? Về cùng chứ?” Cúi đầu nhìn đôi búp bê trong tay anh, cô vui vẻ hỏi: “Cái này ai tặng thế? Nhìn có vẻ hơi trẻ con.” Nói xong, cô định đưa tay cầm lấy.
Lâm Vũ Triết tránh né cô, rồi khẽ nói: “Chỉ là món đồ của một người bạn tặng thôi, không có gì đâu. Anh nghĩ hôm nay anh uống nhiều rượu nên hơi đau đầu, hay là em về trước đi.”
Cao Tịnh cũng không truy hỏi mà chỉ gật đầu nói: “Vậy anh cũng đừng ở lại quá muộn, chào anh.” Hai người chẳng qua chỉ làm một cuộc liên hôn môn đăng hộ đối, không cần thiết phải có quá nhiều tình cảm.
Nhìn từng bước chân nhẹ nhàng của Cao Tịnh anh lại nhớ tới Liễu Tư Thần, nếu là cô ấy thì chắc chắn sẽ không như thế, cô đi giày cao gót xiêu xiêu vẹo vẹo, nói gì tới chuyện thục nữ chứ.
Đột nhiên cảm thấy bên dưới con búp bê có thứ gì đó, anh lật lên xem, bên trên viết cẩn thận: “Trăm năm hòa hợp, hạnh phúc viên mãn”, còn vẽ một hình mũi tên xuyên qua trái tim nghịch ngợm nữa, những lời chúc phúc chói mắt ấy đâm thẳng vào tim anh, như hút hết sức lực trong người anh.
Bên tai vẫn còn văng vẳng lời cô nói đêm đó, không phải anh muốn em chúc phúc anh sao? Vậy được, em chúc anh trăm năm hòa hợp, hạnh phúc viên mãn.
Cho dù là tối mùa hè nhưng trời vẫn lành lạnh, Tần Phóng dìu Nhan Nặc ra ngoài cửa khách sạn, cô lúc thì kêu nóng lúc thì kêu lạnh, giằng co muốn vứt áo vét của anh xuống đất. Anh nắm chặt vai cô để cô không gây chuyện, chau mày nói: “Rõ là không biết uống rượu sao còn uống nhiều thế? Ngoan ngoãn cho anh, đợi xe đến, anh sẽ đưa em về nhà.”
Nhan Nặc mặt đã đỏ bừng như trái đào, dựa vào anh, cười ngây ngô nhìn anh, mười ngón tay thon dài đang túm lấy áo anh như chơi đàn, cảm giác lúc có lúc không thế này khiến trái tim Tần Phóng loạn nhịp, ngay cả hơi thở cũng nặng nề hơn, cánh tay bất giác giữ chặt hơn, cho tới khi Nhan Nặc kêu đau anh mới buông nhẹ một chút, nhưng hai người vẫn dán lấy nhau, vô cùng thân mật.
Gió mùa hè nhẹ nhàng thổi, trong lòng mỗi người đều khẽ dấy lên những rung động.
Hôm nay, Tần Phóng cũng uống vài cốc rượu, mặc dù không say nhưng bên cạnh có một cô gái say thế này thì anh cũng không thể nào lái xe được, nhân viên phục vụ khách sạn giúp hai người gọi taxi, anh dìu Nhan Nặc ngồi vào ghế sau, sau đó nói địa chỉ nhà cô rồi rời khỏi khách sạn.
Ban đầu, Nhan Nặc còn ngoan ngoãn ngồi dựa vào vai anh ngủ, nhưng không lâu sau cô dụi hẳn vào lòng anh, hơi thở dịu dàng và sự đụng chạm ấy khiến các dây thần kinh của Tần Phóng căng như dây đàn, nhưng vẫn phải kìm nén ngọn lửa đang bùng bùng cháy trong lòng, anh nói: “Anh lái xe, phiền anh đi nhanh một chút.”
Nhan Nặc không nói gì cả, dường như cô dùng cách này để tìm hơi ấm, cô ôm anh chặt hơn, không ngừng cựa quậy. Tần Phóng đành gỡ tay cô ra, giọng khàn khàn nói: “Đừng đùa nữa, em say rồi, mau đi ngủ đi.” Nói xong, anh lại đẩy cô nằm xuống giường.
Nhan Nặc mặc kệ, cô lại bật dậy, Tần Phóng không để ý nên ngã xuống người cô, sự mềm mại của cô và sự mạnh mẽ của anh hòa quyện với nhau, cảm xúc đang cuộn trào trong cơ thể, thử thách ý chí của anh. Tần Phóng chống người dậy, hỏi cô: “Nhan Nặc, em có biết em đang làm gì không?”
Đôi mắt mơ màng của Nhan Nặc nheo lại nhìn rồi lại dãn ra, miệng chu lên: “Tần Phóng, anh đừng đi, đừng rời xa em...”
“Phựt” một tiếng, dây dàn đang căng trong cơ thể Tần Phóng vì tiếng gọi kia mà đứt, đôi mắt đen láy sáng rực lên, anh nhìn người con gái đang nằm dưới mình không chớp mắt, dường như hiểu rõ ý cô.
Nhan Nặc sau khi say dường như chẳng còn ý tứ gì cả, động tác của cô càng lúc càng bạo, mấy ngón tay cô bắt đầu cởi áo anh, từng chiếc cúc như muốn trêu tức cô mà cởi mãi không ra, Tần Phóng không chịu được nữa, anh gạt tay cô ra rồi dứt phựt cúc áo, để lộ bộ ngực rắn chắc, lấm tấm mồ hôi.
Anh cúi người thì thầm vào tai người con gái bên dưới: “Em đừng hối hận nhé, anh cũng không cho phép em hối hận.”
Và cô cũng không có phản ứng gì cả, giây phút sau đó đã bị nụ hôn của anh quấn chặt.
Hơi thở nóng bừng của anh truyền tới không ngừng, giống như người thợ săn bá đạo chiếm hết sự ngọt ngào trong miệng cô, cô hít thở, bất mãn khi bị hút sạch không khí, và