Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/513 lượt.


Ánh mắt Tần Phóng sắc lạnh như dao, lúc lướt qua nhau Tần Phóng hạ giọng nói nhưng nhấn mạnh từng từ: “Tôi và Nhan Nặc cũng chuẩn bị đính hôn, đến lúc đó anh nhất định phải tới.” Có thể ban đầu đề nghị kết hôn chỉ là do xúc động nhất thời, nhưng đính hôn là việc anh suy nghĩ rất lâu, tình hình ông anh bên kia cũng không kéo dài được bao lâu nữa, ước nguyện cuối cùng của ông chính là tận mắt nhìn thấy anh lập gia đình.
Bước chân Đoàn Dịch Sâm dừng lại, nửa cười nửa đùa hỏi lại: “Ồ? Tôi đang chờ đợi đây.” Giọng điệu nhẹ nhàng thế này lại khiến người ta phiền lòng, giống như đang muốn nói hai người có thành đôi hay không còn chưa chắc.
Tần Phóng nắm chặt tay, nhưng nét mặt vẫn rất bình thản: “Anh đi từ từ, tôi phải đi tìm vợ chưa cưới của tôi đã.”
Trong mắt người khác thì có thể là cuộc nói chuyện thông thường nhưng thực tế là đều giở chiêu thăm dò nhau, sóng ngầm nổi dậy.
Lúc Tần Phóng đi tìm Nhan Nặc thì trong lòng cô cảm thấy bất an nên lại uống thêm hai ly rượu hoa quả và đang ngồi hóng gió bên cửa sổ. Bên ngoài cửa sổ, từng ánh sao nhấp nháy tô điểm cho màn đêm sâu và trở nên nghịch ngợm hơn, Nhan Nặc đưa tay chỉ từng ngôi sao và đếm, miệng lẩm bẩm như trẻ con.
Tần Phóng cảm thấy phiền não, đặc biệt là khi chạm vào bờ vai lạnh như băng của cô, anh càng tức giận, chau mày lại, sao người con gái này lại không biết tự chăm sóc mình thế, bởi vì chuyện của Liễu Tư Thần mà cô ấy đã giày vò bản thân đến mức gầy như cây sậy rồi, còn bị lạnh và ốm nữa, liệu có mọc cánh thành tiên không? Anh bực mình cởi áo khoác ra khoác lên vai cô, cô quay người lại mỉm cười: “Anh đến rồi à?” Gương mặt ửng đỏ như trẻ con, ánh mắt vẫn lờ mờ hơi say, trông hấp dẫn khiến Tần Phóng rung động, ý nghĩ muốn kết hôn với cô như quả cầu tuyết mỗi lúc một lớn.
Gió lạnh khiến đầu óc anh tỉnh táo, lúc này anh mới sầm mặt lại mắng mỏ: “Uống nhiều rượu thế này, mai kiểu gì cũng kêu trời kêu đất là đau đầu cho coi.”
Nhan Nặc ngẩng đầu, dựa vào vai anh, ôm anh thật chặt, chu miệng nói: “Đáng ghét! Anh bắt nạt em.”
Cơ thể mềm mại, lời nói dịu dàng, hơi rượu nhè nhẹ khiến Tần Phóng phải ngừng hít thở, tim đập nhanh, anh ôm chặt thân hình mềm mại của cô, không phải say rượu thì sao cô ấy chủ động như thế này? Rốt cuộc cô ấy đã uống bao nhiêu rượu chứ? Anh nghĩ ngợi, ở lại đây thì kiểu gì cũng phải tiệc tùng nhưng để cô ấy một mình thế này anh cũng không yên tâm, vì thế anh tới chào tạm biệt Lâm Vũ Triết, Lâm Vũ Triết cũng định hỏi gì đó nhưng cuối cùng lại thôi.
Bữa tiệc kết thúc, giám đốc khách sạn tới tìm Lâm Vũ Triết và đưa cho anh một hộp quà được gói rất đẹp, anh cảm thấy rất quen nhưng không nhớ ra đã nhìn thấy ở đâu.
Anh ngồi trên sofa trong phòng nghỉ ngơi, miệng ngậm điếu thuốc, ánh đèn lấp lánh khiến biểu cảm trên mặt anh sâu xa khó đoán. Đến khi gạt tàn đầy tàn thuốc, anh mới chậm rãi mở dây ruy băng buộc hộp quà, lúc mở hộp ra giống như mở hộp báu ánh trăng, bỗng chốc kéo anh về quá khứ.
Đó là một đôi búp bê bằng sứ không được đẹp lắm, nhưng nhìn rất hạnh phúc.
Lần đầu tiên anh và cô ấy gặp nhau không hề vui vẻ gì cả, trong lúc bất cẩn anh đã đổ nước bùn lên người cô, vì đang bận về họp nên ngay cả lời xin lỗi nói ra cũng không được chân thành, còn cô thì sống chết bám chặt lấy tay anh, cãi nhau một trận. Lúc đó anh thì kiệm lời còn cô thì cao ngạo, nhưng cả hai chẳng qua chỉ là khách qua đường mà thôi. Sau này mới biết hóa ra cô đang ứng tuyển vào vị trí trợ lý nhân sự của công ty anh, quản lý việc bồi dưỡng công nhân, có lúc không thể không nói đây chính là duyên phận. Cho dù anh là sếp của cô nhưng hai người cứ nhìn là ghét nhau, dường như trời sinh không đúng cặp, mỗi lần gặp nhau đều phải cãi nhau một trận mới thấy hả lòng.
Quan hệ của hai người đã thay đổi từ bao giờ? Anh không rõ nữa.
Hôm đó, đi tham dự một buổi triển lãm đồ sứ của bạn, vô tình nhìn thấy dáng vẻ gượng gạo của cô, anh biết là cô không chịu nhận thua, cứ làm là hỏng mà cứ hỏng là lại làm, nhất định không chịu bỏ cuộc, anh cứ đứng đó nhìn cô, sau đó không nhịn được nên bước tới nắm lấy tay cô rồi dạy cô cách làm. Ngay cả anh cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa. Ban đầu cô còn không biết tốt xấu gì nên cứ đẩy anh ra, giận dữ nói: “Anh là ai chứ, cẩn thận tôi tố anh tội vô lễ.” Nhưng khi nhìn rõ là anh, cô lại đỏ bừng mặt, lắp bắp nói: “Sao lại là anh chứ?”
“Ngốc nghếch!” Anh còn nhớ mình chỉ nói mỗi câu này.
Cô “hừ” một tiếng rồi chau mày hỏi lại: “Anh lợi hại lắm hả? Đừng tinh vi rồi người khác cười cho.”
Cô nói như thế lại khiến anh bật cười, món giỏi nhất của mẹ anh chính là nghệ thuật gốm sứ, từ nhỏ anh đã được chứng kiến, dù không tinh thông nhưng chắc chắn giỏi hơn cô cả trăm lần, lần này nhất định phải cho cô mở rộng tầm mắt để cô khỏi phải suốt ngày lảm nhảm anh là nhà tư bản ăn thịt người không nhả xương.
Cô nhìn anh nặn ấm trà mới không phục mà nói: “Không ngờ anh còn biết món này...”
Người thay đổi trước có lẽ là cô, thậm chí cô còn dám hôn anh. Mối quan hệ đột ngột thế này khiến anh không phòng