XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Yêu Em Thiên Trường Địa Cửu

Tác giả: Cư Tiểu Diệc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 134510

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/510 lượt.

anh thật xấu tính!”
Ai biết được Tần Phóng lại ngửa cổ lên ngậm ngón tay cô, cắn mút, có luồng điện chạy khắp người khiến cô rụng rời, thậm chí anh còn thì thầm bên tai cô: “Đúng thế, anh xấu xa đó, anh còn có thể xấu xa hơn nữa.” Nói xong, anh đè cô xuống, chăn đã bị anh đá văng xuống đất từ bao giờ, người đẹp rạng ngời nét xuân thế này, anh chẳng có lý do gì mà để thoát bữa sáng ngon miệng dâng tới tận nơi.
Bốp! Nhan Nặc đập cánh tay điên cuồng đang cho vào trong áo cô, rồi trừng mắt quát: “Ban ngày ban mặt, anh làm gì thế?”
Tần Phóng sững sờ nhìn cánh tay mình sau đó mặt tỉnh bơ nói: “Nó chỉ không kiềm chế được, em nên tha thứ cho tấm lòng thành của nó...”
Nhan Nặc đỏ bừng mặt lườm anh một cái, người đàn ông này “ham mê” từ trong máu, càng lúc càng không quản được.
Bữa cơm này rất khó nuốt, Tần Phóng vừa phải che giấu ý đồ của mình vừa ngoan cố ra tay với Nhan Nặc, còn nói bón thức ăn cho cô nữa. Nhan Nặc mà tỉnh táo thì làm gì cho phép anh gây sự như thế, một bữa cơm ngon lành đã trở thành trận đấu pháp của tình nhân, anh nấp em đuổi, giống như hai đứa trẻ đang vui đùa với nhau.
Đúng thế, sự thân mật của đêm đó dường như đã phá tan mọi trở ngại, hướng mối tình này sang một giai đoạn khác.
Sau đó, Tần Phóng nói Nhan Nặc chuyển tới ở cùng anh, anh không yên tâm để cô ở một mình trong ngôi nhà cũ, thực chất là muốn mượn cớ dẫn cô về nhà. Nhan Nặc nhìn thấu bụng dạ của anh nên nhất quyết không đồng ý, khiến anh nhìn thấy mà không ăn được, hận tới mức ngứa răng, suy nghĩ xem làm thế nào để xử lý người con gái không coi mình ra gì này.
Cơ hội, chỉ cần nhẫn nại chờ đợi là nhất định sẽ có.
Cơn bão mùa hè điên cuồng quét qua thành phố C, ban ngày vẫn còn cảnh hợp lòng người vậy mà vào đêm đột nhiên lại điên cuồng nổi gió, mặc dù đài khí tượng đã dự báo để mọi người sớm có sự chuẩn bị nhưng người ta vẫn cảm thấy bất an.
Trong tòa cao ốc thương mại quốc tế Ngọc trai của biển ở thành phố C...
Tần Phóng và vài cán bộ cấp cao của mấy công ty chi nhánh đang họp trực tuyến với tổng công ty bên Mỹ, thương thảo về việc điều động nhân sự trong nội bộ công ty.
Hiện tại, anh không hay tới văn phòng, mọi việc đều giao hết cho Phương Lỗi, việc anh cần giải quyết, hay nói cách khác việc anh không thể không xử lý còn nhiều hơn, đó chính là Tần thị. Công ty gia đình có tài chính lớn mạnh, các mối quan hệ khó khăn, phức tạp, vô số “hoàng thân quốc thích” nằm trong bộ phận quản lý, sau khi anh bắt tay điều tra lỗ hổng tài chính đã có ba mươi lăm người trong dòng họ dính dáng, nếu không chỉnh đốn những người ngồi trên cao thì có thể bị gặm cho chỉ còn cái vỏ. Ban đầu ông nội Tần Phóng ép anh học hai bằng MBA bây giờ được dùng tới, những người cùng chi tộc với anh luôn coi anh không tồn tại nên tự do ra uy, vì thế anh cũng không cần ra tay nhẹ nhàng, nên đuổi là đuổi, nên giải quyết là giải quyết, đúng là làm việc vô cùng nghiêm túc.
Cuộc họp này kéo dài sáu tiếng đồng hồ, Tần Phóng liên tục nhìn tài liệu, đưa ra quyết định của mình, chốc chốc lại hỏi ý kiến cố vấn pháp luật ngồi cạnh, mấy con côn trùng gặm nhấm trong gia tộc lúc này đã bị quyết định việc đi hay ở. Cuối cùng gần tám giờ anh cũng đã tuyên bố họp xong, mấy cán bộ cấp cao đang căng thẳng thần kinh như được đại xá liền lục tục kéo nhau rời khỏi phòng họp.
Tần Phóng cúi đầu lật tài liệu trong tay, cốc cà phê bên cạnh đã cạn.
Tiếng gõ cửa vang lên, Tần Phóng chau mày ngẩng đầu, thấy Phương Lỗi đang dựa cửa mặt mày hớn hở, lông mày anh mới dãn ra, anh vẫy tay: “Sao lại chạy tới đây vậy?” Thấy hai vai Phương Lỗi ướt đẫm, anh lại hỏi: “Mưa à?”
Phương Lỗi thong thả ngồi xuống ghế bên cạnh anh rồi uể oải nói: “Cậu thực sự biến thành Tam Lang liều mạng à, ngay cả bên ngoài đang bão gió cũng không biết? Hèn chi tôi thấy mấy người cán bộ mặt mày xanh xao, gặp tên sếp vô tâm như cậu thì...”
Tần Phóng day day lông mày đang nhức mỏi, không để ý tới mấy lời châm chọc của Phương Lỗi, dựa vào ghế nói: “Không phải tôi muốn liều mạng, mà là vụ này khó gỡ quá, tôi không quản thì chẳng có ai quản.” Nói xong, ánh mắt anh cũng mờ đi vài phần.
Phương Lỗi biết bệnh tình của ông nội anh nên cũng không hỏi nhiều về vấn đề này, lấy tập tài liệu trong túi nhựa ra và một bản thiết kế sơ bộ, đưa tới trước mặt anh: “Cậu không có mặt, một mình tôi phải làm hai việc, nhưng những thứ này vẫn cần đưa cậu xem.”
Tần Phóng liếc nhìn rồi hạ giọng nói: “Đàm Hạo Nhiên cũng là cao thủ trong nghề, chắc sẽ không có chuyện gì đâu.” Sau đó, anh trịnh trọng nói với Phương Lỗi: “Mọi việc ở văn phòng sau này đều giao hết cho cậu, không cần hỏi tôi nữa.”
Phương Lỗi sững người, là anh em bao nhiêu năm, hợp tác ăn ý với nhau khiến anh hiểu ngay ý của Tần Phóng, nghĩ một hồi, anh ngồi thẳng người, khó khăn nói: “Điều này không đúng quy tắc, dù sao cậu mới là sếp...”
Tần Phóng mỉm cười, anh đặt tài liệu xuống, đi tới bên cửa sổ, nhìn thế giới đang dần dần trôi qua ngoài cửa sổ rồi chậm rãi nói: “Anh em ruột nên tính toán rỗ ràng, tôi cũng đâu có bạc đãi cậu, b