Ba Nụ Hôn Đổi Lấy Một Đời Chồng
Tác giả: Cư Tiểu Diệc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 134512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/512 lượt.
a năm qua tôi chỉ chỉ tay mà không làm, việc phát triển của văn phòng đều dựa vào cậu chạy đôn chạy đáo bên ngoài, tôi vốn định chuyển cho cậu một nửa cổ phần, phần còn lại thì...” Anh quay lại nhìn thẳng vào Phương Lỗi: “Khi cậu mua rồi thì đợi cậu kiếm đủ tiền, trả lại phần thuộc về tôi cho tôi, cậu đừng vui mừng quá, phải tính lãi đó, coi như tôi đầu tư nguy hiểm vậy.”
Anh đã cố tỏ ra thoải mái nhưng vẫn như một tảng đá lớn ném vào lòng Phương Lỗi.
Có người đàn ông nào lại không muốn có sự nghiệp thực sự của chính mình chứ? Nhớ lại năm xưa, một mình anh nghèo khó tới thành phố quốc tế này gây dựng sự nghiệp, ôm hoài bão lớn, cứ nghĩ rằng chỉ cần cố gắng thì chẳng có gì không thành công. Nhưng hiện thực vẫn là hiện thực, bị người ta chèn ép, bị người ta khinh ghét, bị chơi đểu ngầm rất nhiều, muốn ổn định lập nghiệp đâu có dễ dàng đến thế? Cuối cùng vẫn là do Tần Phóng - người anh em này tin tưởng anh, cho anh cơ hội hợp tác, mới có được thành công như ngày hôm nay. Chỉ là, cả văn phòng đều thuộc về anh, điều ngay cả nghĩ anh cũng không dám...
“Vẫn không được...” Phương Lỗi từ chối, anh rất biết điều, làm người không được quá tham lam.
Ánh mắt Tần Phóng như sâu thêm, ngón tay vô thức gõ lên cửa sổ, chậm rãi nói: “Có nghĩa là cậu không muốn? Vậy tôi chỉ còn cách bán cho người khác.” Anh thở dài tiếc nuối.
Lần này Phương Lỗi nhảy dựng lên: “Làm sao có thể được chứ? Đó là sinh mệnh của tôi.” Văn phòng đã lấy đi bao mồ hôi xương máu của anh? Người khác không biết chứ trong lòng anh thì hiểu rất rõ.
Nhưng khi nhìn thấy nụ cười “đểu cáng” trên môi Tần Phóng, anh mới biết mình đã mắc lừa, lại âm thầm khâm phục, kiểu người như Tần Phóng thực sự có tài năng, cho dù ở phương diện thiết kế hay quản lý, suy nghĩ và nội tâm của người khác đều nhìn thấu, ngoài miệng vẫn nói mình chỉ biết thiết kế chứ không hiểu nghiệp vụ, nhưng thực tế, Tần Phóng muốn để mặc anh tự phát huy khả năng, cả đời này có được người anh em thế này, anh cảm thấy chết cũng không tiếc.
Phương Lỗi nghiêm túc suy nghĩ một hồi lâu rồi nói với Tần Phóng: “Cậu quyết định rồi?”
“Ừ!” Tần Phóng thờ ơ đáp: “Tôi còn phải giúp ông nội xử lý mớ việc rối rắm này, phiền chết đi được, thời gian đâu mà lo việc ở văn phòng nữa?” Ngoài mặt dù không hòa hợp thế nào đi nữa thì ông nội vẫn là người thân của anh, người thân duy nhất, à không đúng, bây giờ có cả Nhan Nặc nữa.
Phương Lỗi lấy lại nụ cười hồ ly, nói: “Chuyện này do cậu nói đấy nhé, ngày mai tôi sẽ tìm luật sư giải quyết vụ này, đề phòng cậu hối hận.”
“Cái đồ thối tha!” Tần Phóng trừng mắt lườm anh.
Lúc này có một vệt chớp lóe lên ngang trời, sáng chói, mưa càng nặng hạt hơn.
Tần Phóng nheo mắt nhìn, đột nhiên nhớ tới lời Phương Lỗi nói ban nãy, anh sững sờ hỏi: “Ban nãy cậu nói... hôm nay có bão?”
Phương Lỗi không hiểu ý anh nên gật đầu: “Ừ, vì thế tôi cho mọi người trong văn phòng nghỉ sớm rồi, nếu không phải vì vội ngày mai ký kết thì tôi cũng không chạy tới chỗ cậu, cũng may là tới nhanh chứ bây giờ thì...” Anh nhìn mưa to gió lớn ngoài trời: “Chắc là tắc đường, tôi đang nghĩ xem nên về thế nào đây.”
“Chết tiệt!” Tần Phóng buột miệng rồi vội lấy điện thoại ra bấm số.
“A lô, A Phóng?” Nhan Nặc mệt mỏi hỏi, hình như bị ngạt mũi.
Tần Phóng lo lắng nói: “Là anh, chỗ em thế nào?...” Căn nhà Nhan Nặc ở phố cổ, mặc dù cũng chắc chắn nhưng không tránh khỏi lâu năm có hỏng hóc, sao anh lại không lo lắng được chứ? Đều do anh quá chăm chú vào công việc, nghe thấy tiếng mưa rơi gió thổi ở đầu máy bên kia, không đợi cô trả lời anh đã nói luôn: “Lát nữa anh qua đó.”
“Không cần đâu...” Nhan Nặc đang định nói gì nữa thì đột nhiên cô hét kêu lên một tiếng, cuộc điện thoại bị ngắt quãng.
Gọi lại lần nữa thì chỉ nghe thấy tiếng tút dài, lúc thì báo điện thoại ngoài vùng phủ sóng, Tần Phóng lo lắng tới mức định đập cả điện thoại.
Vẫn là Phương Lỗi bình tĩnh, anh vỗ vai Tần Phóng nói: “Có phải cậu không biết là vì mưa bão nên sóng điện thoại kém đâu, hơn nữa khi sấm chớp không được dùng điện thoại, không lẽ ngay cả chút kiến thức thế này cậu cũng không biết sao? Quan tâm quá càng loạn, Nhan Nặc lớn như thế rồi, chắc chắn sẽ biết chăm sóc bản thân.”
Tần Phóng cố bình tĩnh lại nhưng nghe thấy giọng nói mệt mỏi của Nhan Nặc ban nãy, anh cảm thấy bất an, lòng dạ rối bời, anh lại hỏi: “Hôm nay cậu có thấy cô ấy không thoải mái gì không?”
“Cái này tôi không để ý, có điều sắc mặt không được tốt lắm, sau đó tôi còn bảo cô ấy về nghỉ sớm...”
“Không được, tôi phải đi xem cô ấy thế nào, nếu không tôi không yên tâm.” Tần Phóng đập bàn, nghĩ rồi cầm chiếc áo khoác trên ghế chạy ra ngoài cửa, mặc cho Phương Lỗi gọi thế nào cũng không dừng lại.
Tần Phóng đợi mãi, tay trái tựa cửa xe chống cằm, tay phải liên tục bấm còi, đoạn đường nào cũng tắc cứng, bão tới, các đoạn đường chính thường có chuyện. Bên ngoài xe mưa to, gió gào thét điên cuồng, nhìn ra ngoài mới thấy biển quảng cáo, bồn hoa, cửa kính vỡ lun