Tác giả: Diệp Phong
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341214
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1214 lượt.
“Anh uống rượu say? Anh có biết say rượu còn dầm mưa lạnh như vậy sẽ chết không hả?”
“Anh không thể quên em, sống có ý nghĩa gì…”
Giọng Hải Nguyên càng ngày càng nhỏ tràn đầy sự thất vọng đau khổ. Khánh Đan thả cho ô rơi xuống đất, nước mắt không ngừng rơi: “Chính anh phản bội em trước… chính anh bỏ mặc em ở bên người khác…huhu…anh nói sẽ trở về tìm em nhưng rồi sao…huhu…” Khánh Đan vừa nói vừa không ngừng đánh vào người anh.
“Anh xin lỗi…” Hải Nguyên ôm chặt lấy cô, nước mắt anh cũng không ngừng rơi hòa lẫn với nước mưa.
“Anh đúng là điên rồi!” Khánh Đan vừa nói vừa lấy khăn lau tóc cho anh, Hải Nguyên vẫn ngồi im để cô lau tóc, rượu và nước mưa ngấm vào người khiến anh không còn tỉnh táo nữa, cả người nóng ran lên.
“Để em kiếm đồ cho anh thay.” Khánh Đan nói rồi định đi nhưng Hải Nguyên đã giữ cô lại rồi ôm lấy cô không ngừng hôn, nụ hôn tràn ngập sự nhớ nhung đau khổ dồn nén bao lâu nay cứ thế mà bùng phát không cách nào khống chế. Nụ hôn của yêu thương của đau khổ và cả dục vọng của hai con người yêu nhau mà phải xa nhau. Hải Nguyên hôn lên khóe mắt còn đọng nước của cô, hôn lên bờ môi ấm áp của cô rồi xuống cổ, xuống ngực và giật đứt những chiếc cúc áo trên người cô lộ ra bầu ngực trắng muốt đầy đặn. Cô cũng để mặc cho anh thoả sức mà hôn mà vuốt ve khắp cơ thể mình. Trong ánh sáng mờ mờ của đèn ngủ, bóng hai người quấn quýt lưu luyến không rời. Cảm xúc cứ thế dâng trào không điều gì có thể ngăn cản.
Sau một đêm đầy giông bão lẫn cuồng nhiệt Khánh Đan Khẽ cựa mình, toàn thân đau nhức, cơ thể cô vẫn bị Hải Nguyên ôm chặt lấy không chịu buông ra khiễn cô cảm thấy mỏi nhừ. Cô nhẹ nhàng nhấc tay anh ra rồi nằm dịch ra một chút ngắm nhìn khuôn mặt anh đang bình yên trong giấc ngủ, cô không thể tưởng tượng được một Hải Nguyên mà cô quen biết và Hải Nguyên của đêm qua là một. “Nếu là cô ấy…” Nét mặt Khánh Đan thoáng sững lại khi những hình ảnh Linda hôm trước hiện lên trong đầu. Bàn tay cô định vuốt lên sống mũi anh nhưng đột ngột dừng trước khoảng không rồi hạ xuống. Phải rồi anh đã có vợ, còn cô là vợ chưa cưới của người khác. Sự thật này làm sao thay đổi được. Cùng anh bỏ trốn như những lời anh nói đêm qua sao? Chính bản thân cô cũng biết điều đó là không thể. Càng dùng dằng càng tạo thêm đau khổ không ngừng. Khánh Đan khẽ nhắm mắt để giọt nước trên khóe mi rơi xuống rồi nhẹ nhàng lách ra khỏi người anh.
Hải Nguyên đặt tay sang bên cạnh thì chỉ thấy khoảng trống không liền mở mắt ra, Khánh Đan không thấy đâu anh lên tiếng gọi mấy lần nhưng không thấy ai trả lời khiến anh mơ hồ không biết sự việc đêm qua là mơ hay là thật. Hải Nguyên lật chăn bước xuống giường thì thấy một vệt đỏ trên ga giường anh khẽ thở dài ngồi xuống giường lấy tay day day huyệt thái dương thì thấy trên bàn có chiếc nhẫn anh tặng cô lúc cầu hôn, lòng anh trùng xuống. Mới vài tiếng trước hai người ân ái mặn nồng ra sao mà giờ cô đã có thể ngay lập tức rời bỏ anh không một lời từ biệt. Lần này cô quyết định rời xa anh thật rồi, sao cô lại chọn cách này để rời xa anh chứ? Giọt nước mắt anh khẽ rơi xuống bàn tay cầm chiếc nhẫn khiến mặt kim cương của nó sáng lên khi gặp ánh sáng.
Yêu Và Hận
“Em đặt cái này ở đây đi!”
“Cái này…”
Khánh Đan lên tiếng rồi chỉ chỗ cho nhân viên để đồ. Mấy hôm nay công ty tổ chức tiệc nên bận rộn vô cùng. Còn cô trong mắt mọi người bây giờ chính là phu nhân giám đốc, từ sau cuộc thi kết thúc, mọi người tận mắt chức kiến giám đốc Hải Minh xuất hiện trong cuộc thi tặng hoa cho cô lại thêm chiếc nhẫn trình ình trên tay cô đều lên tiếng chúc mừng và chờ đợi đám cưới sắp diễn ra. Cô cũng chỉ biết mỉm cười cảm ơn lời chúc của mọi người và tự nhắc mình nhanh chóng quên đi sự việc đêm hôm đó.
“Chị Khánh Đan, đồ đã được chuyển đến hết rồi, chị có cần xuống xác nhận lại không?” Cô thư kí bước vào nói.
“Hay là đi ăn lẩu cay đi!”
“Hả? Bình thường cậu có thích đi ăn lẩu cay đâu nhỉ? Tự nhiên đổi khẩu vị?” Nhật Lệ ngạc nhiên nhìn Khánh Đan.
“Mình thấy người ta quảng cáo quán này ngon lắm, cậu vẫn thích ăn cay mà. Đi thôi!” Khánh Đan nói rồi cùng Nhật Lệ bước ra khỏi văn phòng.
“Người ta không biết lại nghĩ cậu đang nghén thật đấy! Haha.” Nhật Lệ cười trêu cô rồi bị Khánh Đan lườm cho một cái liền đánh trống lảng:
“Để gọi Thảo Vân đi ăn cùng cho vui nhé!” Cô nói rồi nhấc điện thoại ra gọi.
Một lúc sau Thảo Vân cũng có mặt, ba cô gái cùng ăn uống nói chuyện rất vui vẻ thì Khánh Đan nhận được điện thoại, cô nghe điện lúc rồi nói:
“Mình phải đi rồi, ban tổ chức báo thay đổi giờ tập, bây giờ mình phải có mặt rồi, hai cậu ăn đi nhé, mình đi trước.”
“Ê cậu nói hôm nay mời mà chạy trước thế?” Thảo Vân lên tiếng.
“Được được, hai cậu ăn thoải mái rồi tính cho mình.” Khánh Đan mỉm cười.
“Nhớ nhé, lần này cậu chết chắc rồi!” Nhật Lệ nói.
“Không sao, thoải mái đi, mình đi trước nhé! Bye bye!” Khánh Đan nói rồi ra khỏi quán ăn và lên taxi, mấy hôm nữa cô có một buổi biểu diễn, hôm nay phải đi tập. D