XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Yêu Em Trọn Kiếp Không Phai

Tác giả: Diệp Phong

Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015

Lượt xem: 1341187

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1187 lượt.

ạo gần đây cô cũng cảm thấy cơ thể có chút bất thường nhưng công việc bận quá không còn thời gian chú ý, có lẽ sau buổi biểu diễn tới phải nghỉ ngơi một thời gian, cô và Hải Minh sắp làm đám cưới rồi, cô cũng không thể để mọi người nhìn thấy một cô dâu gầy gò xanh xao bước lên lễ đường được.
“Khánh Đan đến rồi hả? Ngại quá lại thông báo cho em gấp thế này!”
Người của ban tổ chức thấy cô đến liền niềm nở chào đón cô.
“Không sao đâu chị, cũng vì công việc mà.” Khánh Đan mỉm cười thân thiện nhìn chị ta.
“Thật hiếm có người nổi tiếng mà thân thiện dễ gần như em, không có em buổi biểu diễn này e là…”
“Chị, chị đừng nói thế, trước đây cũng là chị giới thiệu em cho cuộc thi bên Mỹ, em làm sao không nhớ ơn chị chứ!”
“Ừ, chuyện nhỏ ý mà, nào em vào trong thay đồ trước đi, chị ra ngoài xử lý chút chuyện nhé!” Người phụ nữ mỉm cười rồi đi ra ngoài, Khánh Đan ở lại thay đồ rồi cũng chuẩn bị hướng dẫn mọi người múa.
Tiếng nhạc réo dắt, cơ thể cô vẫn uyển chuyển theo từng điệu nhạc nhưng đầu óc đã không còn tỉnh táo nữa, cả bầu trời trước mặt bỗng tối xầm lại.
Uỵch!!! Khánh Đan mất thăng bằng ngã xuống đất trước sự kinh ngạc tột độ của mọi người, bên tai cô chỉ loáng thoáng nghe thấy mọi người đang gọi tên mình nhưng cô không thể nào mở mắt ra được, mọi thứ mơ hồ rồi chìm hẳn vào đêm tối.
“Con gái tôi có thai rồi ư?”
Bà Ngọc Lan ngạc nhiên nhìn ông bác sỹ đứng trước mặt mình.
“Vâng, cô nhà đã có thai sáu tuần rồi, cơ thể suy nhược cần tĩnh dưỡng nhiều nếu không sẽ nguy hiểm!” Bác sỹ đi khỏi rồi bà vẫn không hết ngạc nhiên nhưng lại cảm thấy trong lòng có chút vui mừng, vậy là bà sắp được làm bà nội rồi. Bà vào trong nhìn Khánh Đan vẫn chưa tỉnh dậy khẽ mỉm cười nhưng vẫn thấy lo lắng.
“Mẹ.” Khánh Đan tỉnh dậy nhìn thấy bà ngồi bên cạnh giường liền lên tiếng.
“Con tỉnh rồi à? Thấy trong người sao rồi, có chỗ nào không khỏe không?” Bà dịu dàng nhìn cô.
“Con không sao, sao con lại ở đây ạ?”
“Con bị ngất ở trường múa, người ta đưa con vào đây. Con cũng thật là, sao không biết chăm sóc cho bản thân mình chứ, mẹ không ở nhà có hai tuần mà con đã thành như thế này rồi.” Bà trách cô nhưng trong lời nói lại tràn ngập sự lo lắng và yêu thương. Khánh Đan nghe bà nói cũng chỉ biết im lặng.
“Con đấy! Không hề chú ý đến bản thân tí nào, có thai cũng không biết còn bận rộn như vậy, lỡ có chuyện gì có phải hối hận không?”
Bà vẫn không ngừng nói Khánh Đan nghe không rõ hết như hai chữ có thai thì lại rất rõ ràng.
“Mẹ nói sao? Con có thai ạ?” Khánh Đan ngạc nhiên nhìn bà.
“Con không biết mình có thai? Ôi thanh niên các con cũng thật là. Con không biết lo cho mình đã đành mà Hải Minh cũng không để ý sao? Sắp kết hôn mà không biết để ý đến vợ chút nào, mẹ phải nhắc nhở nó mới được!”
Những lời nói của bà Ngọc Lan cứ ù ù trong tai cô, cô nghe không rõ nữa, miệng vẫn lẩm bẩm: “Con có thai ư? Không thể nào!” Ánh mắt vô hồn nhìn lên trên trần nhà, sắc mặt cô trắng bệch, bà Ngọc Lan thấy vậy lại nghĩ cô vì ngại lại sợ bà trách mắng nên mỉm cười hiền từ nhìn cô an ủi:
“Được rồi, con có thai rồi cần nghỉ ngơi tĩnh dưỡng nhiều, người trẻ tuổi các con đôi khi cũng không tránh được. Con bây giờ chỉ cần lo chăm sóc bản thân cho tốt, sinh cho mẹ một cháu trai mập mạp đáng yêu là được. Ngoan!” Bà mỉm cười nhìn cô và khẽ vỗ vỗ vào tay cô an ủi, đúng lúc đó Hải Minh bước vào ánh mắt anh không rõ cảm xúc gì. Bà Ngọc Lan thấy anh vào liền trách:
“Con cũng thật là, sao không chăm sóc cho Khánh Đan, chỉ biết lo chuyện công ty, con bé có thai con cũng không biết sao? Sắp làm chồng mà không chăm được cho vợ con, mẹ sao yên tâm được….” Bà nói một hồi Hải Minh đều im lặng lúc sau mới lên tiếng:
“Được rồi mẹ, mẹ bênh con dâu mẹ hơn con trai mẹ rồi đấy! Từ giờ con sẽ chú ý chăm sóc cô ấy mà.”
“Con sao lại ghen tị với Khánh Đan, con bé cũng như con gái mẹ vậy!”
“Vâng, con dâu mẹ là nhất, được chưa ạ.” Anh nói rồi mỉm cười nhìn Khánh Đan vẫn nhìn anh bằng ánh mắt đau khổ nãy giờ.
“Em…em…” Khánh Đan định nói gì nhưng Hải Minh lại nắm lấy tay cô khẽ lắc đầu không cho cô nói.
“Là anh không tốt, không biết cách chăm sóc em, sau này sẽ không như vậy nữa.” Anh vừa nói vừa âu yếm nhìn cô miệng vẫn mỉm cười.
“Hải Minh…”
“Ngoan!” Hải Minh vẫn nắm chặt tay cô.
“Thôi được rồi, mẹ không làm phiền hai đứa nữa, mẹ đi về hầm canh tẩm bổ cho cháu mẹ.” Bà Ngọc Lan nói rồi vui vẻ ra khỏi phòng bệnh.
Khánh Đan ở bên trong phòng vẫn chỉ biết nhìn Hải Minh nước mắt rơi ra khóe mi. Ông trời luôn biết cách dày vò cô đến tận cùng đau khổ, khi cô cứ nghĩ mình có thể an tâm tìm hạnh phúc cho mình thì đứa bé này lại xuất hiện. Cô làm sao có thể đối diện với Hải Minh, với tình cảm anh dành cho cô đây?
“Em sẽ bỏ đứa bé này đi!” Khánh Đan ngồi bật dậy định rút kim chuyền nước ra khỏi tay mình thì bị Hải Minh giữ lại.
“Em đừng làm chuyện ngốc ngếch như vậy!”
“Hải Minh, em có lỗi với anh, anh tốt với em như vậy làm sao em có thể…”
“Em định để cho tất cả mọi người biết chuyện này sao?”
“…”