Tác giả: Diệp Phong
Ngày cập nhật: 03:44 22/12/2015
Lượt xem: 1341202
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1202 lượt.
Nếu bây giờ em bỏ đứa bé này đi mọi người sẽ nói sao?”
Khánh Đan cúi đầu không dám ngẩng lên nhìn anh, lúc này đây cô cảm thấy bản thân mình thật xấu xa bì ổi.
“Nghe anh, chuyện này chỉ có anh và em biết, đứa bé trong bụng em là con của anh, chúng ta sẽ lập tức tổ chức đám cưới.”
“Hải Minh, như vậy đối với anh không công bằng!”
“Anh yêu em, không có gì là không công bằng cả, chỉ cần bên em là đủ rồi, những chuyện khác anh không quan tâm!” Hải Minh ôm cô dịu dàng nói.
“Em có lỗi với anh, Hải Minh.” Khánh Đan vừa nói vừa không ngừng khóc nấc lên.
“Vậy thì hãy ở bên anh cả đời, bù đắp lỗi lầm của em. Anh rất mãn nguyện.”
“È hèm!” Nhật Lệ đứng bên ngoài hắng một tiếng rồi cùng Thảo Vân bước vào trong, Khánh Đan vội lau nước mắt rồi mỉm cười nhìn bạn.
“Thảo Vân, mình vừa xem một bộ phim tình cảm lãng mạn vô cùng.” Nhật Lệ mỉm cười nói, Thảo Vân cũng hùa theo cô.
“Hai cậu đến từ khi nào thế?” Khánh Đan hỏi.
“À đến cái đoạn cái gì mà hãy ở bên anh cả đời ý. Hihi Phải không Thảo Vân.”
“Anh Hải Minh, không ngờ cũng lãng mạn thế, đúng là làm người khác ngạc nhiên đấy nhé.” Thảo Vân cũng mỉm cười trêu. Khánh Đan nhìn hai cô gái trước mặt khẽ thở phào, có lẽ hai người không nghe thấy cô và Hải Minh nói gì. Chuyện này cô thật sự không muốn một ai biết cả.
“Khánh Đan, cậu rõ ràng nghén mà con dấu mình nữa, đúng là không coi chúng ta là bạn thân, phải không Thảo Vân.” Nghe nhật Lệ trách móc Thảo Vân cũng mỉm cười gật đầu hùa theo.
“Hôm đấy tớ cũng thấy lạ đấy, Khánh Đan có bao giờ ăn cay đâu mà hôm đấy tự nhiên lại đòi đi ăn cay. Hải Minh chúc mừng anh nhé, sắp làm bố rồi. Bao giờ cho em ăn kẹo mừng đây?” Hai cô gái vẫn vô tư người tung kẻ hứng không để cho Khánh Đan lên tiếng cô chỉ biết im lặng nhìn sắc mặt Hải Minh rồi thấy anh nhìn cô liền quay đi, thực sự cô vẫn cảm thấy không thể nào đối diện được với anh một cách bình thản như trước, chỉ hận bản thân không thể lập tức mà biến mất. Hải Minh vẫn bình thản nhìn hai cô gái vui vẻ đáp:
“Các em yên tâm, chỉ cần Khánh Đan khỏe một chút lập tức sẽ mời hai em ăn kẹo mừng, đến lúc đấy còn phải nhờ các em làm phù dâu đấy chứ!”
“Hihi, phù dâu thì là em rồi, Nhật Lệ này đanh đá ghê gớm, không khéo lại dọa khách của anh chạy mất ấy chứ.” Thảo Vân liền nói để tránh việc Nhật Lệ nhận lời làm phù dâu, đám cưới của Khánh Đan theo lí phải là Nhật Lệ làm phù dâu vì hai người là bạn thân mười mấy năm trời nhưng cô không lỡ nhìn Nhật Lệ đau khổ thêm, tình yêu dấu kín bao năm của cô ấy đã đủ mùi vị đau khổ rồi, lại còn làm phù dâu cho cô dâu của người mình yêu nhất chẳng phải càng thê thảm sao?
Sau khi ra viện Khánh Đan cũng ở luôn nhà không đi làm nữa, sức khỏe của cô cũng không tốt, một phần vì nghén quá không ăn uống được một phần là do suy nghĩ quá nhiều. Dù Hải Minh có không để ý nhưng bản thân cô vẫn cảm thấy day dứt trong lòng. Cô càng ngày càng nợ anh nhiều hơn giờ lại còn để anh chăm sóc hai mẹ con cô nữa, trước mặt anh vui vẻ cười nói nhưng trong trái tim anh nhất định rất đau khổ. Mọi người nhìn thấy Khánh Đan cực khổ mang thai như vậy cũng lo lắng vô cùng, sau mấy lần ngất lên ngất xuống đến nỗi đứa bé cũng suýt không giữ nổi Khánh Đan mới quyết tâm gạt tất cả mọi chuyện đi mà vui vẻ sống vì con, vì Hải Minh. Có lẽ Hải Minh nói đúng, cô cảm thấy nợ anh thì hãy dùng cuộc đời sau này của cô mà mang đến hạnh phúc cho anh, đó là bù đắp lớn nhất dành cho anh. Đám cưới của hai người cũng vì sức khỏe của cô mà hoãn lại. Thời gian dần trôi qua, mùa xuân cũng nhanh chóng trở về mang theo hơi ấm và những cơn mưa phùn. Trái tim Khánh Đan cũng cảm thấy bình yên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, cô không còn nghĩ đến những chuyện cũ nữa mà vui vẻ lạc quan sống qua những ngày mang thai vất vả. Khi sức khỏe của cô ổn định trở lại thì bụng cô đã to đến nỗi không mặc vừa chiếc áo cưới vừa nới ra lần trước. Đám cưới vì vậy mà hoãn lại đợi đến khi cô sinh con xong sẽ tổ chức.
Khánh Đan đứng ngoài ban công nhìn ra bên ngoài trong tiếng nhạc du dương thì Hải Minh bước vào ôm cô từ đằng sau dịu dàng:
“Em đang nghĩ gì đấy?”
“Em không nghĩ gì cả, chỉ đợi anh đi làm về thôi.” Khánh Đan dựa của người vào người anh mỉm cười nói.
“Hôm nay hai mẹ con ở nhà làm gì, kể anh nghe xem.”
“Hôm nay à…” Khánh Đan ngập ngừng một lúc rồi nói tiếp: “Hôm nay em và con nghe nhạc, đọc truyện và nhắc về anh.” Cô mỉm cười dịu dàng.
“Ồ, con gái hôm nay ngoan không làm mẹ con mệt chứ?” Anh nói rồi xoa nhẹ lên bụng cô.
“Hôm nay con ngoan lắm, mà sao anh khẳng định nó là con gái chứ?” Khánh Đan nhìn anh ngạc nhiên.
“Vì nó là con gái của anh, tất nhiên anh phải cảm nhận được chứ, con gái lớn lên sẽ xinh đẹp như em vậy.” Hải Minh âu yếm nhìn cô. Khánh Đan con nhìn anh mỉm cười, mắt cô thoáng nhòa đi một chút. Câu nói nói sao mà thân thuộc. “Sau này chúng mình sẽ sinh một con trai, một con gái, con trai thì thông minh, tài giỏi như anh, con gái sẽ xinh đẹp như em vậy.” “Anh đang tự khen mình đấy hả Hải Nguyên, anh đúng là mặt dày, haha…”
“Sao thế em?” Hải Minh nh