Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341493
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1493 lượt.
i à?”
“Lộ tiên sinh!”
“Sắc mặt cậu hình như không được tốt lắm.”
“Tôi bị ốm vặt thôi, không có gì đáng lo.” Tưởng Úc Nam quay sang Viêm Lương. “Đây là phu nhân của tôi.”
“Tưởng phu nhân?” Lộ Minh Đình lập tức đưa mắt nhìn Viên Lương, nụ cười của ông ta ẩn chứa sự lạnh lẽo. “Quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy.”
Ở một góc hội trường, Lộ Chinh đang trò chuyện cùng bạn bè. Được người trợ lý nhắc nhở, anh lập tức quay đầu về phía Lộ Minh Đình.
Thời gian đột nhiên ngừng lại.
Như thể chợt bừng tỉnh từ trong cơn u mê, Viêm Lương ngập ngừng ngẩng đầu. Cô đứng ở bên này, Lộ Chinh đứng ở bên kia dù cách cả hội trường rộng lớn, hai người đều tìm thấy đối phương ngay lập tức.
Họ trầm mặc, mắt đôi mắt.
Tiếng nhạc du dương vang vọng khắp hội trường. Lộ Chinh gật đầu, mỉm cười với Viêm Lương. Điều duy nhất Viêm Lương có thể làm lúc này là cúi thấp đầu.
Người đàn ông ở phía đối diện trao cho cô tình yêu mà cô khao khát từ nhỏ. Nhưng đáng tiếc, số phận đã định anh chỉ có thể là khách qua đường.
Còn người đàn ông ở bên cạnh cô… là người mượn danh nghĩa tình yêu khiến cô thương tích đầy mình. Có điều, người đàn ông này là sự lựa chọn của cô nên cô phải gánh chịu mọi hậu quả. Tưởng Úc Nam vui vẻ trò chuyện với Lộ Minh Đình, Viêm Lương cười cắt ngang: “Thật ngại quá, tôi vào nhà vệ sinh một lát!”
Sau đó, Viêm Lương ngồi một mình ở khu vực hút thuốc lá làm một điếu thuốc. Khi hút đến nửa điếu thuốc, Viêm Lương chợt nghe thấy tiếng mở cửa. Có tiếng bước chân lại gần, rồi dừng lại trước cái ghế ở bên cạnh cô.
Người đó lặng lẽ ngồi xuống. Viêm Lương vẫn cúi đầu, cho đến khi giọng nói quen thuộc vang lên bên tai: “Có thể cho tôi xin ít lửa không?”
Ngón tay kẹp điếu thuốc của Viêm Lương cứng đờ trong giây lát.
Người đàn ông lại nói: “Lâu rồi không gặp!”
Lúc này, Viêm Lương mới ngẩng đầu nhìn Lộ Chinh. “Lâu rồi không gặp!”
Cô nở nụ cười xã giao giả tạo. Nhìn cô như vậy, Lộ Chinh cũng mỉm cười. “Bộ váy của em rất đẹp!”
“Chồng tôi giúp tôi chọn.”
Nụ cười trên môi Lộ Chinh cứng đờ.
Đây mới là biểu hiện Viêm Lương muốn thấy. Cô không xứng với người đàn ông này nên không thể độc chiếm tình cảm quyến luyến của anh. Tình cảm đó nên thuộc về người vợ tương lai của anh.
Lộ Chinh rút bật lửa từ túi quần, châm một điếu thuốc. Viêm Lương bất giác cười cười. “Anh cũng có bật lửa, sao còn xin lửa tôi?”
Cô chỉ muốn tìm đề tài nói chuyện cho tự nhiên hơn, ai ngờ đạt hiệu quả ngược lại.
“Nếu không viện cớ, tôi làm sao có dũng khí đi tìm em?”
Giọng nói của anh rất nhẹ nhàng nhưng giọng nói thản nhiên đó đã khơi gợi một ký ức trong lòng Viêm Lương khiến cô không kiềm chế ngẩng đầu nhìn anh.
Ánh mắt anh trầm tĩnh như hồ nước nhưng có sức mạnh cuốn người đối diện vào trong đó.
Thuốc lá đã cháy hết, đốt nóng đầu ngón tay Viêm Lương, buộc cô tỉnh táo. Viêm Lương vội vàng thả tay, mẩu thuốc lá rơi xuống đất, đốm lửa lóe lên lần cuối rồi tắt hẳn.
Viêm Lương đứng dậy. “Xin lỗi, tôi đi ra ngoài trước đây!”
Lộ Chinh không níu kéo. Anh biết không thể níu kéo, cũng không có tư cách giữ cô ở lại. Anh chỉ có thể lặng lẽ dõi theo hình bóng cô.
Viêm Lương bỏ mặc ánh mắt của người đàn ông sau lưng cô, mở cửa đi nhanh ra ngoài, vẫn chưa đi đến góc rẽ, cô đột ngột dừng bước.
Tưởng Úc Nam đang đứng bên bức tường cách đó không xa
Viêm Lương định thần, rồi lạnh lùng đi lướt qua Tưởng Úc Nam. Trong lòng Viêm Lương biết rõ, Tưởng Úc Nam đời nào dễ dàng bỏ qua cho cô. Lúc cổ tay Viêm Lương bị anh giữ chặt cô đã chuẩn bị tâm lý. Viêm Lương chỉ không ngờ Tưởng Úc Nam nói: “Tình yêu đầu tiên của em dành cho Châu Trình, tình yêu cuối trao cho Lộ Chinh. Tôi thì sao? Tôi có được điều gì ở em?”
Đã từ lâu Tưởng Úc Nam không nhìn thấy Viêm Lương hốt hoảng, bối rối như vừa rồi… Nhưng vì một người đàn ông khác.
Mặc dù trong lòng anh đã biết trước, có lúc ép bản thân vui vẻ chấp nhận sự thật, thế nhưng…
Giọng nói của Tưởng Úc Nam thể hiện sự bất lực. Đây là sự ngụy trang rất quen thuộc với Viêm Lương. Cô nhướng mắt nhìn anh, khóe miệng nhếch lên, giơ tay vỗ nhẹ mặt anh, nói rành rọt từng từ một: “Anh giành được mọi sự thù hận của tôi.”
Viêm Lương định giật tay khỏi sự khống chế của Tưởng Úc Nam nhưng lại bị anh giữ chặt cả hai tay.
Tưởng Úc Nam dùng sức đẩy Viêm Lương vào tường. “Em đã hận đến mức muốn tôi chết đi, thế thì tại sao việc tôi chỉ bị ốm qua loa lại khiến em căng thẳng như vậy?”
Viêm Lương hỉ mũi giễu cợt. “Tưởng tiên sinh, anh học được thói tự đa tình ở đâu thế?”
Ánh mắt anh cứng đờ.
Viêm Lương cười. “Anh lạ thật đấy! Chẳng phải anh mong tôi thù anh hay sao? Bây giờ anh cứ như một người sắp chết, bắt đầu khao khát được người khác tha thứ ấy nhỉ?”
Tưởng Úc Nam đột nhiên nhìn thấu sự thật. Anh im lặng một giây rồi bật cười. “Đúng vậy, là tôi nhất thời hồ đồ…”
Tưởng Úc Nam cúi đầu, nhìn sâu vào mắt cô. Viêm Lương chau mày định ngoảnh mặt đi chỗ khác. Tưởng Úc Nam bất thình lình giữ mặt cô, phủ môi xuống môi cô.
Một nụ hôn đến bất ngờ mang theo hơi thở