Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341498
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1498 lượt.
áng của mình trong chiếc gương cỡ lớn ở bức tường đối diện, bất giác dừng bước.
Người phụ nữ trong gương xinh đẹp nhưng không có linh hồn. Đôi mắt cô trống rỗng, vô cảm.
Viêm Lương về đến nhà là lúc nửa đêm. Vừa lái ô tô vào nhà để xe, một người giúp việc xông đến trước đầu xe của viêm Lương: “Cô chủ, cậu chủ đang đợi cô ở phòng khách.”
“Tôi biết rồi!”
Miệng nói vậy nhưng thực ra Viêm Lương chẳng hề bận tâm. Cô xuống xe, đi cầu thang ở nhà để xe lên thẳng tầng trên, về phòng ngủ liền đặt mình xuống giường.
Trong lúc mơ màng, điện thoại của Viêm Lương rung lên. Cô cầm điện thoại lên xem, là tin nhắn từ một số lạ.
“Tôi là đàn ông, dù thế nào cũng không thể nhận tiền của đàn bà, hơn nữa chúng ta vẫn chưa làm gì cả.”
Viêm Lương cố nhớ xem cô đưa số điện thoại cho đối phương từ lúc nào nhưng nghĩ mãi không ra. Đúng lúc này, cô đột nhiên nghe thấy tiếng tay nắm cửa phòng chuyển động. Theo phản xạ, Viêm Lương ném điện thoại lên tủ đầu giường, nhắm nghiền hai mắt.
Tiếng bước chân mỗi lúc một gần.
Tấm chăn mỏng bị kéo ra, một bên giường hơi lún xuống, Viêm Lương rất phiền não, cô quay người sang một bên giả vờ ngủ say.
Người đàn ông vừa ngồi xuống giường đưa mắt nhìn chỗ lõm trên đệm, nơi Viêm Lương vừa nằm ngủ. Anh giơ tay chạm vào, vẫn có thể cảm thấy hơi ấm cơ thể cô để lại.
Người đàn ông ngoảnh đầu về phía chiếc đồng hồ cổ ở góc phòng, bây giờ là hai giờ sáng. Cách bữa tiệc đính hôn lộn xộn gần mười tiếng đồng hồ.
Tưởng Úc Nam cúi xuống, kéo tấm chăn mỏng đắp lên người Viêm Lương. Đúng lúc này, anh nhìn thấy những dấu hôn còn rõ nét trên chiếc cổ trắng ngần của cô.
Viêm Lương bị người đàn ông nổi giận kéo tóc. Cô đau đến mức giật mình tỉnh giấc, túm chặt tay người đàn ông nhưng bị anh gạt ra. Cả người cô đổ về đằng sau, đè vào chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường, căn phòng đột nhiên tối hẳn.
Dưới ánh sáng mờ mờ, Viêm Lương nhìn thấy người đàn ông giơ tay định tát cô, nhưng bàn tay anh dừng lại trong không trung, dường như anh đã khôi phục lý trí vào giây phút đó. Vài giây sau người đàn ông nhấc cằm Viêm Lương. “Hôm nay em lại chơi bời ở đâu? Cũng không biết tắm rửa sạch sẽ rồi mới về nhà!”
Động tác của anh khá nhẹ nhàng, giọng kiềm chế. Sự thay đổi thái độ nhanh như tia chớp của anh khiến Viêm Lương ngây người, sau đó cô nở nụ cười thách thức. “Tôi rất mệt, mời anh ra ngoài!”
“Ra ngoài?” Người đàn ông lạnh lùng “hừ” một tiếng. Trong lúc nhìn cô chằm chằm, bàn tay anh lần đến trước ngực cô.
Tiếng loạt xoạt vang lên, cổ áo của Viêm Lương bị kéo ra.
Viêm Lương cố hết sức giật tay anh nhưng tốn công vô ích. Người đàn ông dễ dàng túm cô về giường.
Người đàn ông làm động tác như sắp bóp cổ cô khiến cô phải ngoái đầu sang một bên, để lộ cần cổ trắng nõn. Anh không hề do dự cúi xuống cắn mạnh vào cổ cô.
Hành động hoang dã này đã hoàn toàn phủ lấp những dấu hôn trên đó.
Viêm Lương giơ tay định đánh người đàn ông nhưng bị anh giữ chặt, cô chỉ có thể hét lên: “Tưởng Úc Nam! Có giỏi anh hãy giết tôi đi!”
Tưởng Úc Nam rời khỏi cổ Viêm Lương, hơi thở nóng hổi của anh phả trên làn da lạnh giá của cô, giọng nói của anh trầm thấp đến mức đáng sợ nhưng vẫn lộ vẻ tao nhã từ cốt tủy. Anh nói chậm rãi từng từ: “Tôi là công dân tuân thủ pháp luật, làm gì có gan lấy mạng em. Cùng lắm tôi chỉ nộp bằng chứng phạm tội thương mại của Châu Trình cho cảnh sát, rồi tiễn cậu ta vào tù mà thôi!”
Nghe đến hai chữ Châu Trình, ánh mắt Viêm Lương bỗng trở nên đờ đẫn.
Đây không phải kết quả cô mong muốn. Hủy bỏ cam kết, nhận lời Giang Thế Quân xé lẻ sản nghiệp của Từ thị đem rao bán mới là điều anh nên thốt ra miệng.
Vừa nói dứt lời, Tưởng Úc Nam lập tức kéo váy Viêm Lương…
Viêm Lương đọc được tin tức con dâu tương lai của Lộ gia từ hôn trên báo chí vào sáng hôm sau.
Trước đó, cuộc hôn nhân giữa hai họ Lộ và Trang đã gây xôn xao toàn thành phố. Vì vậy tin tức từ hôn liền trở thành đề tài bàn tán sôi nổi. Giới truyền thông không ngừng suy đoán, bọn họ thậm chí điểm lại từng chi tiết nhỏ trong một năm Lộ Chinh và Trang Tử Nam hẹn hò, hòng tìm ra nguyên nhân tại sao Trang Tử Nam quyết định từ hôn.
Viêm Lương lặng lẽ gấp tờ báo, đặt sang một bên rồi cầm cốc cà phê. Đồ ăn sáng trên bàn đều làm theo sở thích của cô, không bỏ hành hoa nhưng Viêm Lương vẫn chẳng muốn ăn. Cô mới chỉ nhấp một ngụm cà phê đã bị người khác cướp mất.
Viêm Lương ngẩng đầu, bắt gặp Tưởng Úc Nam ăn mặc chỉnh tề, đầu tóc gọn gàng đang uống ly cà phê của cô. Tưởng Úc Nam lạnh nhạt nhìn lại Viêm Lương rồi chuyển ánh mắt đi chỗ khác. Anh vừa cầm ly cà phê vừa giở tờ báo, lật đến đúng bài báo vợ anh vừa xem qua.
Sau khi đọc tin tức, Tưởng Úc Nam mỉm cười. Anh rời tay khỏi tờ báo, quay sang nâng cằm Viêm Lương. Động tác bất ngờ này khiến người giúp việc đứng ở cửa ra vào không dám lại gần khiến Tưởng Úc Nam có thể nhìn thẳng vào mắt cô vợ của anh mà không bị ai quấy rầy. “Nhân tình của em đã loại bỏ chướng ngại giữa hai người, tại sao trong mắt em vẫn không có vẻ gì là vui mừng?”
Cằm bị Tưởng Úc Na