Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341490
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1490 lượt.
ại sao anh lại sưu tầm nhiều giày cao gót như vậy?”
“Sao bỗng dưng anh nhắc tới chuyện đó?”
Lộ Chinh cười cười. “Đó là tác phẩm của một nhà thiết kế độc lập ở New York. Mỗi đôi giày đều khắc tên của nhà thiết kế là Elaine. Thực ra tên tiếng Trung của cô ấy là Viêm Lương.”
Mặt Trang Tử Nam hơi biến sắc. Cô nhớ tên người phụ nữ này Viêm Lương… là bạn gái tin đồn duy nhất của Lộ Chinh.
“New York…” Ký ức xa xôi biết bao, nhưng trong lòng anh tựa hồ nhớ rõ từng chi tiết nhỏ nhất. “Sau này anh mới biết, lúc bấy giờ cô ấy bị người nhà bắt ra nước ngoài học ngành tài chính tiền tệ, nhưng cô ấy không thích ngành đó nên đổi sang học ngành thiết kế. Chắc em cũng biết khoảng thời gian đó, mẹ anh định cư ở New York.”
Trang Tử Nam gật đầu, sắc mặt có vẻ khó coi.
“Vì nguyên nhân này, anh thường bay đi bay về giữa hai nơi. Lúc bấy giờ, cô ấy chắc mới học thiết kế khoảng một năm. Cô ấy cùng bạn mở một cửa hàng bán giày nhưng đứng trước nguy cơ đóng cửa. Anh tình cờ gặp cô ấy, khi cô ấy đang thương lượng với người chủ cho thuê nhà ở bên ngoài cửa hàng. Cô ấy vừa dùng tiếng Anh khẩn cầu người ta vừa dùng tiếng Trung chửi rủa, trông rất thú vị. Đáng tiếc là lúc đó anh không dừng lại thưởng thức. Sau khi về nước, anh tình cờ nhớ đến cô ấy, thế là anh nhờ người giúp việc của mẹ anh đến cửa hàng đó mua giày, rồi anh tặng đôi giày cho mẹ anh.”
Rốt cuộc là hồi ức thú vị đến mức nào mà khóe mắt anh tràn ngập ý cười?
Trang Tử Nam cụp mi mắt. Cô không biết nên làm gì để đối diện với người đàn ông có bộ dạng ấm áp chưa từng thấy trước mặt.
“Đáng tiếc, mẹ anh chưa từng xỏ chân vào đôi giày đó. Có thể thấy trình độ thiết kế của cô ấy không cao.”
“Hóa ra hai người đã sớm quen biết…” Giọng nói của Trang Tử Nam như tiếng thở dài.
Lộ Chinh cười cười. “Kể từ lần đó, mỗi tháng anh đều nhờ người giúp việc của mẹ anh đến cửa hàng cô ấy mua giày. Mỗi đôi giày đều tặng kèm thư viết tay của cô ấy. Ngoài lời cám ơn thông thường, cô ấy thỉnh thoảng kể về ước mơ của mình. Tuy chỉ gặp cô ấy một lần nhưng thực ra anh đã biết cô ấy từ lâu.”
Trang Tử Nam lặng lẽ lắng nghe nhưng cô vô thức cắn môi dưới. Lộ Chinh luôn là người quan sát rất giỏi, lần này, anh cố tình không để mắt. “Mặc dù không phải là người trong ngành nhưng anh cũng có thể nhận ra, thiết kế của cô ấy ngày càng tiến bộ. Nhưng một năm sau, trong lá thư cám ơn, cô ấy nói cho anh biết, cô ấy và người bạn định bán cửa hàng. Cho đến khi cô ấy đi tìm anh vì chuyện đặt quầy Nhã Nhan ở Minh Đình Square, anh mới biết cô ấy cũng giống anh, buộc phải từ bỏ lý tưởng vì sự nghiệp của gia đình.”
Trang Tiểu Nam cố mỉm cười. Nhưng khóe miệng cô cứng đờ.
Lộ Chinh giống như trút bỏ gánh nặng. “Nhiều khi thương hại và thương yêu chỉ cách nhau một đường thẳng. Thật ra anh đã sớm không thể phân biệt tình cảm của anh đối với cô ấy là tình yêu hay sự thương hại. Trang Tử Nam, anh cảm thấy em nên suy nghĩ cho kĩ. Người đàn ông như vậy có đáng để em gửi gắm cả cuộc đời hay không?”
Buổi tiệc đính hôn bắt đầu, Lộ Chinh mặc com lê chỉnh tề, đi lên sân khấu theo lời mời của người chủ trì.
Tiếng người chủ trì lại vang lên: “Tiếp theo, xin mời Trang tiểu thư lên sân khấu!”
Không ai xuất hiện.
Người chủ trì bất giác cất cao giọng: “Mời Trang tiểu thư!”
Khi người chủ trì lặp lại lần thứ ba, nhân viên phục vụ trong cả hội trường đưa mắt nhìn nhau, khách dự tiệc thì thầm to nhỏ, Lộ Minh Đình lập tức đứng dậy.
Cô dâu đã bỏ trốn…
Tin tức vừa lan ra, cả hội trường xôn xao.
Tưởng Úc Nam ngồi yên một chỗ. Hội trường ồn ào, náo loạn đến mức nào cũng không ảnh hưởng đến ánh mắt lạnh lẽo của anh. Chỗ ngồi bên cạnh anh trống không. Cho đến khi Lộ Minh Đình và bố mẹ cô dâu vội vàng rời khỏi hội trường, Tưởng Úc Nam mới rời mắt khỏi vị trí bên cạnh, nhìn người đàn ông trên sân khấu.
Chú rể trên sân khấu không hề tỏ ra ngạc nhiên trước sự vắng mặt của cô dâu. Ánh mắt anh lại khóa chặt vào chỗ ngồi trống không bên cạnh Tưởng Úc Nam.
Viêm Lương rời khỏi khách sạn Minh Đình trước khi buổi tiệc đính hôn bắt đầu, cô lại một lần nữa qua đêm ở bên ngoài.
Nửa đêm, Viêm Lương tắm xong, cuộn khăn tắm đi ra ngoài. Do cô ở trong phòng tắm quá lâu, người đàn ông ở phòng ngoài đã ngủ say.
Viêm Lương ngồi xuống cạnh giường, không khách sáo giơ tay vỗ lên mặt người đàn ông nhưng anh ta vẫn không tỉnh.
Người đàn ông có thân hình màu đồng rắn chắc là DJ tại một quán bar, ngón tay anh ta rất đẹp, nụ cười vô cùng cuốn hút. Viêm Lương cho rằng cô có chút cảm tình với anh ta. Nhưng bây giờ ngắm kỹ anh ta trong giấc ngủ say, Viêm Lương chỉ cảm thấy gương mặt này vô cùng xa lạ.
Trong lòng cô đột nhiên xuất hiện nỗi sợ hãi mơ hồ.
Đây là phòng khách sạn xa hoa, chiếc giường hình bầu dục cỡ lớn, quần áo bừa bộn dưới đất. Viêm Lương đứng dậy, tìm quần áo của cô, mặc vào người. Sau đó cô lục túi xách lấy ví tiền, rút tập tiền đặt lên tủ đầu giường.
Mua hàng trả tiền, sau đêm nay, họ trở thành người xa lạ. Trong lúc đi ra cửa phòng khách sạn, Viêm Lương vô tình nhìn thấy bóng d