Tác giả: Lam Bạch Sắc
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341497
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1497 lượt.
đã trở nên xa lạ với Viêm Lương từ lâu…
Viêm Lương không kịp cắn răng, đầu lưỡi của anh đã tiến sâu vào.
Toàn bộ sợi dây thần kinh của Viêm Lương đều tập trung cảm nhận sự giày vò mạnh mẽ của Tưởng Úc Nam trong giây lát. Hai năm qua anh không động đến cô. Ngày hôm nay, anh như con dã thú đói khát từ lâu, đầu lưỡi cô bị anh mút đến đau rát, sự phản kháng của cô bị anh làm tan rã, đến hơi thở cũng bị anh cướp đoạt.
Cho tới khi Tưởng Úc Nam hài lòng buông Viêm Lương, cô mới thoát khỏi sự khống chế của anh. Viêm Lương lập tức vung tay tát Tưởng Úc Nam nhưng bị anh dễ dàng túm được.
Lồng ngực Viêm Lương phập phồng, môi cô sưng đỏ. Tưởng Úc Nam nắm cổ tay cô, bình tĩnh quan sát cô.
Đám nhân viên phục vụ đi ngang qua đều ngoảnh về bên này. Viêm Lương nghiến răng, rút tay bỏ đi mất. Dõi theo bóng lưng Viêm Lương cho đến khi cô khuất dạng, Tưởng Úc Nam mới quay đầu.
Lộ Chinh vừa rồi vẫn đứng bên ngoài cửa khu vực hút thuốc, bây giờ đã không thấy bóng dáng.
Anh đi về căn phòng nghỉ của khách sạn. Cô dâu tương lai vẫn đang chải đầu, trang điểm ở bên trong. Anh vừa định gõ cửa, trong đầu chợt vụt qua hình ảnh đôi nam nữ hôn nhau nồng nàn, cô rất không tình nguyện…
Lộ Chinh lập tức thu tay về. Còn chưa kịp quay người bỏ đi, có người đã chạy đến tìm anh. “Lộ thiếu, Chủ tịch đang tìm anh.”
Lộ Chinh ngẫm nghĩ rồi trả lời: “Cứ nói không tìm thấy tôi.”
Nói xong, anh lập tức bỏ đi nhưng mới đi hai bước, cánh cửa phòng nghỉ đột nhiên mở ra. Lộ Minh Đình từ phòng nghỉ đi ra. “Anh định đi đâu vậy?”
Lộ Chinh thở dài, trong lòng không muốn nhưng cũng chỉ còn cách quay đầu. “Bố!”
“Hôm nay Tử Nam rất xinh đẹp, anh không vào ngắm con bé một chút sao?”
“Hả? Vậy à?” Lộ Chinh chau mày nhưng không có ý định đi vào phòng nghỉ.
Thấy con trai tỏ ra lơ đễnh, Lộ Minh Đình nhíu mày. “Tôi thay anh mời vợ chồng họ đến đây là vì muốn anh hoàn toàn dập tắt hy vọng.”
Lộ Chinh ngẩn người.
Lộ Minh Đình thất vọng lắc đầu. “Đàn bà trên thế giới nhiều vô kể, tôi thấy con bé Viêm Lương đó cũng chỉ có hai mắt, một mũi như bất cứ người nào. Dù nó đặc biệt trong mắt anh thì cũng là vợ của người khác, có gì đáng để anh quyến luyến đến tận bây giờ?”
Đến bố anh cũng nhận ra tâm trạng quyến luyến của anh? Sự ngụy trang của anh trong hai năm qua quá thất bại rồi…
Lộ Chinh nở nụ cười thê lương.
Lộ Minh Đình trầm mặc trong giây lát, sau đó ông ta mở miệng, giọng ôn hòa hẳn: “Con trai, từ nhỏ đến lớn anh đều biết rõ bản thân muốn gì, cũng biết làm thế nào để đạt được mục tiêu của mình. Anh nên biết điều gì mới là tốt nhất đối với anh. Anh đừng vì một người đàn bà mà đánh mất lý trí anh đã rèn luyện suốt bao năm qua.”
Lời nói của Lộ Minh Đình hoàn toàn có lý, Lộ Chinh nhún vai vẻ bất lực. “Có lẽ con chỉ muốn trải nghiệm một lần cảm giác hoàn toàn không thể khống chế, hoặc là…”
Hoặc là… anh bất chấp tất cả một lần, quên mình phấn đấu vì thứ anh thật sự mong muốn, chứ không phải liên quan đến trách nhiệm và thể diện của anh.
Thư ký của Lộ Minh Đình đi vào. Thấy Lộ Chinh đứng ở đó, vẻ mặt vô cảm, anh ta nhất thời không biết có nên quấy rầy hay không. Do dự một lát, anh ta mới nhắc nhở Lộ Minh Đình: “Chủ tịch, Bộ trưởng Lý đến rồi.“
Lộ Minh Đình gật đầu, nói với Lộ Chinh: “Tôi đi chào hỏi khách khứa, anh hãy vào trong xem Tử Nam thế nào!” Nói xong, ông ta không lập tức rời đi mà đưa mắt ra hiệu thư ký mở cửa phòng nghỉ. Nhìn theo bóng Lộ Chinh cho đến khi anh đi vào, Lộ Minh Đình mới cùng người thư ký đi ra hội trường.
Trong phòng nghỉ rộng lớn, nhân viên trang điểm đang thu dọn đồ. Đám bạn thân của cô dâu đang vây quanh bàn trang điểm. Một người tình cờ ngẩng đầu, lập tức mỉm cười nói với cô gái trẻ tuổi đang ngồi trước bàn trang điểm. “Trang Tử Nam, người đàn ông của cậu đến rồi kìa.”
Tất cả quay về phía cửa ra vào, nhân viên trang điểm cúi đầu chào hỏi: “Lộ tiên sinh!”
Lộ Chinh mỉm cười với họ, sau đó tiến lại gần bàn trang điểm. Người phụ nữ tên Trang Tử Nam lập tức nở nụ cười với Lộ Chinh nhưng vẻ mặt vẫn lạnh nhạt. Ở một góc độ nào đó, trông cô rất giống một người.
Lộ Chinh cuối cùng cũng quyết định đối mặt với hành động lừa mình dối người nực cười này.
“Tôi có thể nói chuyện riêng với cô ấy một lúc không?”
Lộ Chinh vừa dứt lời, mọi người đưa mắt nhìn nhau rồi quay sang Trang Tử Nam. Sau đó, cả đám người lần lượt rời đi, để lại không gian riêng cho đôi tình nhân.
Anh và cô cũng có thể gọi là đôi tình nhân? Mỗi tuần đi xem phim vào thứ Bảy, ngày Chủ nhật cùng cô tới viện dưỡng lão hoặc trại trẻ mồ côi, tham gia hoạt động công ích. Mỗi tuần cùng ăn hai bữa, nếu có việc đột xuất sẽ gọi điện thông báo cho đối phương… Trong một năm hẹn hò, khoảng thời gian hai người ở bên nhau rất có trật tự nhưng thiếu cảm xúc.
Anh tán thưởng tham vọng kinh doanh của cô. Còn cô khao khát có chỗ dựa vững chắc như Minh Đình để phát triển sự nghiệp. Cuộc hôn nhân kiểu này, vốn dĩ ai nấy đều đạt mục đích của mình mà thôi.
Trầm mặc một lúc, Lộ Chinh đột nhiên nói: “Em còn nhớ em từng hỏi anh, t