Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Không Lối Thoát

Yêu Không Lối Thoát

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341478

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1478 lượt.

ai vô cùng.
Không biết bao lâu sau, thư ký của Viêm Lương gõ cửa rồi vào phòng, hốt hoảng nói: “Viêm Tổng!”
Lúc này Viêm Lương mới bừng tỉnh, nhướng mắt nhìn thư ký. “Vừa rồi Cục Cảnh sát gọi điện tìm chị, tôi định nối điện thoại nhưng…” Người thư ký đưa mắt về ống nghe điện thoại trong tay Viêm Lương: “… điện thoại bận suốt.”
“Chuyện gì vậy?”
Giọng nói của Viêm Lương không bình thường. Niềm vui hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại nỗi lo lắng, hoảng sợ.
Người thư ký giật mình khi thấy bộ dạng của Viêm Lương, cô ta ho khan một tiếng mới nói tiếp: “Cảnh sát nói phòng điều tra tội phạm kinh tế nhận được tin tố cáo, nghi ngờ Giám đốc Châu liên quan đến việc lạm dụng công quỹ của công ty từ hai năm trước. Viêm Tổng là lãnh đạo cấp cao của công ty, họ hy vọng chị hợp tác điều tra.”
“Hãy nói với họ tôi đi công tác, không ở công ty, cũng không liên hệ được.” Viêm Lương ngẫm nghĩ một lúc rồi ra lệnh cho cô thư ký.
Trong lúc cô thư ký nhíu mày vẻ khó xử, Viêm Lương đã cất giọng quả quyết: “Cứ quyết định như vậy, cô ra ngoài trước đi!”
Người thư ký tuy khó xử nhưng cũng hết cách, đành rời khỏi văn phòng, khép cửa lại.
Không gian yên tĩnh có lợi cho việc suy ngẫm, nhưng đầu óc Viêm Lương hoàn toàn trống rỗng, cô chẳng nghĩ ra kế sách nào khả thi. Cô vô thức nhấc điện thoại, bấm một dãy số.
Đúng lúc chuẩn bị bấm con số cuối cùng, Viêm Lương lập tức dừng lại. Cô chợt bừng tỉnh, bây giờ gọi điện cho Tưởng Úc Nam liệu có giải quyết được vấn đề? Anh sẽ nể tình hay sao?
Không, chắc chắn anh càng chế nhạo và làm hại cô mà thôi.
Bên tai Viêm Lương vang lên câu nói cuối cùng của Châu Trình trước khi tắt điện thoại: “Viêm Lương, bố mẹ anh không biết chuyện này. Bây giờ anh chẳng cầu xin điều gì cả, chỉ mong em giúp anh nghĩ cách, nhất định phải giấu bố mẹ anh.”
Nhất định phải giấu bố mẹ anh…
Nghĩ đến đây, Viêm Lương liền xóa số định gọi đổi sang bấm số điện thoại của Từ gia ở New Zealand.
Người nghe điện thoại là dì Lương. Lâu lắm mới nhận được điện thoại của Viêm Lương, giọng nói của dì Lương rất vui mừng: “Nhị tiểu thư, cuối cùng cô cũng nhớ đến dì Lương. Phu nhân và dì đều rất nhớ cô…”
Do trong lòng chất chứa tâm sự, Việm Lương chỉ có thể cắt ngang lời dì: “Dì Lương, giúp cháu một việc…”
Dì Lương nuôi Viêm Lương từ nhỏ nên chỉ nghe qua ngữ khí của cô, bà liền hiểu ý. “Nhị tiểu thư nói đi, xảy ra chuyện gì rồi?”
“Châu Trình gặp chút rắc rối. Việc này nhất định không được để bố mẹ anh ấy biết. Dì hãy lấy danh nghĩa mẹ cháu, mời cô chú Châu sang New Zealand chơi một thời gian, càng nhanh càng tốt!”
“Được, tôi sẽ đi gọi điện tới Châu gia ngay.”
Viêm Lương lặng lẽ cúp máy.
Muốn cứu Từ thị, buộc phải hy sinh Châu Trình? Tưởng Úc Nam, anh cho tôi một sự lựa chọn tàn nhẫn biết bao!
Với danh nghĩa của Lương Thụy Cường, Unique và tập đoàn Lệ Bạc tiến hành vụ đàm phán thuận lợi. Giang Thế Quân đưa ra giá hai phẩy năm mươi sáu tỷ đô la Mỹ nhưng Viêm Lương nhờ người quản lý chuyên nghiệp ép giá xuống hai tỷ, cô sẽ giành lại toàn bộ nhãn hiệu của Từ thị.
Mặt khác, bên cảnh sát tiếp tục điều tra, thu thập chứng cứ. Nhưng do Viêm Lương không hợp tác, cảnh sát không thể liên hệ với nhân viên của Từ thị trước đây, do đó, vụ án của Châu Trình vẫn giậm chân tại chỗ.
Bây giờ, Viêm Lương học tập Tưởng Úc Nam hai năm trước, làm một người bày mưu tính kế thao túng ở đằng sau. Còn Tưởng Úc Nam thì sao? Anh trốn ở góc nào trên thế giới? Anh muốn làm thế nào để trừng phạt người vợ không nghe lời là cô, hay đang nghĩ cách gì để kết thúc cuộc hôn nhân thất bại này?
Một buổi tối, Viêm Lương chìm trong giấc ngủ nặng nề. Cô mơ thấy ác mộng, cảnh cuối cùng trong ác mộng là hình ảnh Châu Trình đứng trước vành móng ngựa, mẹ anh vừa khóc vừa mắng cô: “Là cô đã hại con trai tôi ngồi tù… Chính cô…”
Viêm Lương giật mình tỉnh giấc. Cô mở to mắt nhìn trần nhà, trán đẫm mồ hôi. Cho đến khi thần trí từ cơn ác mộng trở về hiện thực Viêm Lương mới phát hiện có một người đang ngồi bên mép giường. Người đàn ông ngồi ở đó, lặng lẽ nhìn cô, không biết bao lâu rồi.
Viêm Lương như nhìn thấy một sự thương xót từ trong đáy mắt của người đàn ông. Nhưng vào thời khắc hai người chạm mắt nhau, ánh mắt anh nhanh chóng biến thành lạnh lùng. Viêm Lương cũng vậy, ánh mắt cô lập tức đầy vẻ cảnh giác. Cô ôm chăn ngồi dậy, cười nhạt. “Tưởng Úc Nam, cuối cùng anh cũng đã xuất hiện!”
Tưởng Úc Nam im lặng. Anh lạnh lùng nhìn Viêm Lương rồi nằm xuống một bên giường, nhắm mắt, không nói một lời.
Viêm Lương cứ ôm tấm chăn mỏng ngồi trên đầu giường, nhìn gương mặt người đàn ông trong giấc ngủ. Đằng sau biểu hiện bình thản của họ là những gì? Không ai hay biết.
Điều duy nhất cô có thể làm bây giờ là nằm xuống, nhắm mắt, chịu đựng cảnh đồng sàng dị mộng này, cho đến khi cô từ từ chìm vào giấc ngủ.
Một lúc lâu sau, Tưởng Úc Nam mở mắt, tuy sắc mặt vẫn vô cảm nhưng trán rịn mồ hôi.
Tưởng Úc Nam ngoảnh đầu nhìn người phụ nữ nằm co quắp tận mép giường, như sắp rơi xuống đất. Cô né tránh anh như vậy sao? Tưởng Ú