Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342276
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2276 lượt.
đủ tư cách, nhát gan, không xứng làm cảnh sát, những chữ như thế khẳng định sẽ tổn thương đến Tô Thiệu Cẩn, hơn nữa mấy năm nay vì chuyện đó mà cô phớt lờ anh đi, thậm chí còn không liên lạc, chỉ gần đây mới giao thiệp lại.
Mạc Mạc do dự mãi mới gọi điện thoại cho Tô Thiệu Cẩn, sau vài tiếng chuông thì có người bắt máy: “Anh Tô”, cô hơi ngại khi gọi anh.
“Mạc Mạc, có thích quà không?” ở đầu dây bên kia, Tô Thiệu Cẩn hỏi cô.
Mạc Mạc nói ngập ngừng “Anh Tô, em xin lỗi, năm đó em không nên nói với anh như thế.”
“Em đang nói cái gì, cái gì mà năm đó, anh cũng đã quên rồi.”
“Dù anh có nhớ hay không thì em cũng xin lỗi.”
“Cho chút thành ý đi” Giọng nói hơi châm chọc của Tô Thiệu Cẩn vọng tới từ đầu dây bên kia.
“Thành ý gì?” Mạc Mạc không nhịn được lại nhớ tới lúc trước khi cô nói cảm ơn thì anh cũng muốn cô có thành ý.
“Đến thăm anh đi, chỉ ngồi 1 tiếng may bay thôi mà.”
“Hả?” cô không dám ngồi máy bay.
“Ngày kia là sinh nhật của anh, đồng chí Mạc Mạc, em xem rồi xử đi”.
“Nếu không, anh qua qua đó, giờ anh có tội phạm phải thẩm vấn, anh tắt máy trước nhé, bye bye”.
Mạc Mạc chưa kịp nói câu gì thì Tô Thiệu Cẩn đã tắt điện thoại. Cô cũng không nghĩ nhiều mà tiếp tục làm việc. Sau khi tan tầm, Mạc Mạc đi ra tới sảnh của công ty, thấy mấy người phụ nữ mặc đồ xuyên thấu, không phải lúc rất bảo thủ sao, sao giờ lại đột nhiên hào phóng như thế.
Mạc Mạc đi qua thì bị Cầm Tử túm được vứt vào trong chiếc xe thể thao màu đỏ của mình, khởi động xe và chạy đi, Mạc Mạc trêu: “Bà Khâu, sao lại rảnh rỗi tới đón mình tan ca thế, thật sự mình bị dọa đến chấn kinh đó.”
Cầm Tử trừng mắt liếc cô, bỏ tay xuống chỗ ghế ngồi rồi lôi ra cái gì đó nhét vào tay Mạc Mạc “Anh mình nói cậu muốn đi thăm anh ấy, vậy cậu đưa cái này giúp mình, rất quan trọng, anh ấy cần dùng gấp.”
“Mình…” vẫn chưa nói muốn đi mà.
“Sao thế?” Cầm Tử nhìn đường phía trước rồi hỏi thêm một câu.
“Mình chưa nói là muốn đi mà, anh Tô hay nói giỡn đó”.
“Hình như chân của anh ấy bị thương đó, đến đây không tiện cho lắm”.
“Lại bị thương?”
“Vì vụ án, cho nên va chạm rất khó tránh khỏi”.
Hai người đang nói chuyện thì điện thoại của Cầm Tử vang lên, Cầm Tử liếc nhìn di động, nói với Mạc Mạc: “ Nghe giúp mình một chút.”
Mạc Mạc đành nhận điện thoại, cô vẫn chưa kịp nói thì bên kia điện thoại đã truyền đến tiếng gào thét của Khâu Chí: “Tô Tô, em quay về cho anh, mang thai rồi mà em còn dám mặc đồ hở hang, đi giày cao 10 phân ra ngoài đường rêu rao à?”
Mạc Mạc hoảng sợ nhảy dựng lên, Cầm Tử mang thai? Dù đang khiếp sợ nhưng vội nói mấy lời với Khâu Chí đang bốc hỏa ở đầu dây bên kia: “Khâu Chí à, Cầm Tử không sao, rất tốt, anh yêu tâm đi, tôi sẽ bảo cô ấy về ngay bây giờ”.
Khâu Chí không nói chuyện mà tắt điện thoại. Mạc Mạc quay đầu nhìn Cầm Tử, nói với vẻ kích động: “Cầm Tử, không thể tưởng tượng được, mình sẽ làm mẹ nuôi, sao lại không nói cho mình biết, nghe lời mau về nhà đi.”
Mặt Cầm Tử tức giận dừng xe trước một nhà hàng “Ăn cơm trước”.
Lúc hai người cùng ăn cơm tối, Mạc Mạc mới biết được, bởi vì liên quan đến công việc của Cầm Tử nên tạm thời chưa tính có con, nhưng vì Khâu Chí đã ba mươi tuổi rồi, rất muốn có con. Cho nên hai người vì thế mà mâu thuẫn. Không nghĩ tới, Khâu Chí lại dùng cách đâm thủng áo mưa cho nên Cầm Tử cứ thế mà trúng chiêu. Không tức mới là lạ.
Mạc Mạc vội trấn an Cầm Tử hết giận, trấn an tới nửa ngày, Cầm Tử đang bi thương mắng Khâu Chí là đồ tiểu nhân vô sỉ đê tiện, Mạc Mạc nhịn không được mà cười, cặp vợ chồng này rất thú vị, cô hỏi: “Vậy bây giờ cậu tính sao? Không muốn à?”
Cầm Tử không nói.
“Cậu đó, rõ ràng là thỏa thiệp rồi, lại còn tùy hứng nổi tính tiểu thư, cậu cũng rất yêu đứa bé mà, cậu ưu tư như thế thì nó ở trong bụng cậu cũng cảm nhận được đó, sau này sinh ra sẽ không vui, sẽ không gần gũi với cậu. Dù sao cậu cũng rất yêu chồng cậu, chuyện đứa bé sớm hay muộn gì cũng phải đến, đừng nghĩ nhiều như thế nữa.”
“Có thể cảm nhận được sao?” Vẻ mặt Cầm Tử bất an.
“Đúng, hiện tại cậu phải duy trì tâm tình tốt, nếu không đứa nhỏ cũng không tốt, biết không, ăn nhanh đi.”
Lúc Cầm Tử cúi đầu ăn cơm, một cơ thể cao lớn cũng vội vàng đi tới, đúng là Khâu Chí, trên khuôn mặt đẹp trai đều là vẻ lo lắng, Mạc Mạc cười chào hỏi với Khâu Chí, lúc này Cầm Tử mới phát giác, mình đã bị Mạc Mạc bán đứng.
Ai, bạn bè là dùng để bán mà, Cầm Tử hung hăng liếc Khâu Trí, Mạc Mạc cũng đứng dậy nói: “Khâu Chí, anh chăm sóc Cầm Tử cho tốt, tính tình của phụ nữ có thai sẽ rất gàn dở, tôi đi trước.”
Mạc Mạc đi ra khỏi nhà hàng, nhìn trời, lại nhìn xung quanh, ánh đèn nê ông lóe ra trong đêm tối, không kìm được lại cúi đầu nhìn bụng của mình, tay đặt lên bụng, ở đây cũng từng có một bảo bối, chỉ đáng tiếc….
Mạc Mạc hít mạnh một hơi, không để nước mắt rơi xuống, đưa tay ra bắt taxi, cô phải về nhà…
Hôm sau Mạc Mạc xin nghỉ ở công ty, quyết định đi thành phố F thăm Tô Thiệu Cẩn. Chân của anh bị thương, đi lại không tiện, trở về gấp nói chừng khá nghiêm trọng. Mạc M