Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342281
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2281 lượt.
ạc không ngồi máy bay, cô sợ độ cao, cuối cùng cô chọn đi ô tô.
Trước đó đã gọi điện thoại cho Tô Thiệu Cẩn, lúc Mạc Mạc đến trời đã tối, đi ra bến xe, thấy Tô Thiệu Cẩn mặc đồng phục, đứng thẳng tắp ở đó chờ cô “Có mệt không?” Tô Thiệu Cẩn hỏi cô, trong mắt là ý cười.
Mắt Mạc Mạc chuyển tới trên chân của Tô Thiệu Cẩn “Anh đi lại không tiện, không cần tới đón em, em trực tiếp đi qua đó là được rồi.”
“Ông chủ, chị dâu rất đẹp, lại còn đau lòng cho anh như thế”.
Lúc này Mạc Mạc mới chú ý có một cậu thanh niên đứng sau Tô Thiệu Cẩn, Mạc Mạc đang muốn giải thích cô không phải là gì của Tô Thiệu Cẩn cả, Tô Thiệu Cẩn lại nhận túi trong tay cô, nói với cậu thanh niên kia: “Đi lái xe đi.”
“Vâng, ông chủ.”
Mạc Mạc ngồi trên xe nhưng buồn ngủ, nên chẳng giữ hình tượng mà ngủ lăn ra, không ngờ lại nghiêng sang đầu vai của Tô Thiệu Cẩn, Tô Thiệu Cẩn nhìn cô gái bên cạnh, bên môi nở nụ cười rất tự nhiên, không di chuyển để Mạc Mạc tùy ý dựa vào.
Lúc xe dừng lại ở dưới lầu, Mạc Mạc mới tỉnh, đang mê mang lại nhìn hoàn cảnh xa lạ, cùng bộ dáng buồn ngủ, Tô Thiệu Cẩn vỗ vào mặt cô “Đến nơi rồi, đi lên nghỉ đi.”
Mạc Mạc vẫn mơ màng xuống xe với Tô Thiệu Cẩn rồi đi lên lầu, cũng dần tỉnh táo lại. Phòng ở của Tô Thiệu Cẩn phải gọi là bừa bộn, không biết ăn mấy ngày rồi không dọn, hộp mì tôm còn chất đống trên bàn, sách và tạp chí cũng la liệt trên sofa, vẫn may là không có tất thối.
Nơi này không giống nhà, cũng chỉ là một chỗ ở nhỏ mà thôi, cũng có thể thấy Tô Thiệu Cẩn rất ít khi về đây, khiến người ta cảm thấy được sự trống vắng. Tô Thiệu Cẩn lùa mấy thứ trên sofa sang một bên, hơi ngượng ngùng nói với Mạc Mạc: “Đừng chê nha, bình thường không rảnh để dọn dẹp, cũng không hay trở về, trước tiên hôm nay em ở đây một đêm, để em ở khách sạn anh hơi lo lắng, lát nữa anh quay về trong đội để ngủ.”
Mạc Mạc im một lát rồi nói: “…không cần phiền phức như thế, em ngủ ở trong phòng hoặc phòng khách, em còn có gì không yên tâm so với đồng chí cảnh sát sao?”
Tô Thiệu Cẩn cười “Đói bụng chưa, muốn ăn gì, em nghỉ ngơi trước một chút, sau đó chúng ta ra ngoài ăn cơm.”
“Chân của anh như thế, đừng đi lung tung, gọi đồ ăn ngoài đi”. Mạc Mạc có thể thấy dáng đi của Tô Thiệu Cẩn đi lại hơi khó khăn, đã như vậy mà không biết nghỉ ngơi còn vội vội vàng vàng.
Gọi thức ăn ngoài, thu dọn phòng khách, sau khi ăn cơm tối xong thì Mạc Mạc nói chuyện phiếm với Tô Thiệu Cẩn, sau đó đi nghỉ, ngồi xe lâu như thế nên cô hơi mệt, Tô Thiệu Cẩn nằm trên sofa trong phòng khách, nghĩ Mạc Mạc đang ở trong phòng thì trong lòng liền nhộn nhạo.
Lúc tỉnh lại ngày hôm sau, trong nhà đã không còn ai, Tô Thiệu Cẩn để lại tờ giấy trên bàn trà phòng khách, nội dung là bảo cô ở nhà chờ một chút, anh xử lý xong công việc sẽ về tiếp cô, bữa sáng ở phòng bếp.
Thực sự công việc của anh rất bận.
Mạc Mạc ăn sáng xong, ngắm “ổ chuột” của Tô Thiệu Cẩn thì chủ động dọn dẹp, thực ra phòng ở như thế này cũng không tệ lắm. Trên cửa và tường đều dán áp phích súng ống, anh thu thập rất nhiều mô hình súng.
Sau thi thu dọn xong, Mạc Mạc lại xem tivi, nhìn đã gần 10 giờ, anh vẫn chưa quay về, hôm nay là sinh nhật của anh, hơn nữa lại là ngày nghỉ. Mạc Mạc tắm rửa thay quần áo rồi ra ngoài, mua nguyên liệu nấu ăn ở siêu thị bên cạnh, mang về rồi bỏ vào tủ lạnh, sau đó bắt đầu nấu cơm.
Mạc Mạc phát huy khả năng nấu ăn, nấu 5 món rau một món canh, còn làm thêm bánh ngọt, lúc vừa đặt đồ ăn lên bàn thì Tô Thiệu Cẩn đã về, vừa mở cửa ra đầu còn đầy mồ hôi, thì liền nói với Mạc Mạc là xin lỗi vì đã về trễ.
Mạc Mạc nói với vẻ rất thành thạo: “Không sao, biết anh là người bận rộn, ăn cơm đi, nếm thử chút tay nghề của em.”
Lúc này Tô Thiệu Cẩn mới chú ý đến Mạc Mạc đang mặc tạp dề, trong phòng được quét dọn sạch sẽ, mũi cũng ngửi thấy mùi thức ăn, loại cảm giác này rất đặc biệt, thậm chí còn hơi ham mê.
“Anh đi rửa tay rồi ăn cơm.” Mạc Mạc thúc giục Tô Thiệu Cẩn đang ngơ ngác.
Lúc này Tô Thiệu Cẩn mới hoàn hồn, đi toilet rửa tay, thay một bộ đồ mát mẻ đi ra ngoài, hai người ngồi đối mặt nhau, Mạc Mạc lấy một ly rượu cho Tô Thiệu Cẩn, nói: “Anh Tô, anh cũng nên tìm một cô gái để chăm sóc cho anh đi, phòng ở mà như ổ chuột thế, nào, hôm nay là sinh nhật anh, chúc anh sinh nhật vui vẻ, nhưng anh chỉ có thể uống một ly, trên chân có có vết thương nên uống rượu nhiều không tốt lắm.”
Tô Thiệu Cẩn đưa ly lên cụng với Mạc Mạc: “Anh rất vui, Mạc Mạc”. Uống một hơi hết sạch.
Ăn cơm trưa xong Tô Thiệu Cẩn kiên quyết để Mạc Mạc nghỉ ngơi, còn anh đi rửa bát, nhưng chân tay vụng về làm vỡ một cái bát, lúc Mạc Mạc chạy vào phòng bếp nhìn Tô Thiệu Cẩn đang cười ngây ngô với cô, che dấu sự ngượng ngùng của anh, ngay cả cái bát cũng không rửa xong.
Mạc Mạc lẩm bẩm nói gì mà tuôi tuổi bình an, đại cát đại lợi, rồi sau đó bảo Tô Thiệu Cẩn ra ngoài xem ti vi, đừng ở đây làm phiền thêm nữa, chuyện rửa chén bát, vẫn nên để cô làm nếu không những cái bát đáng thương đó sẽ hỏng hết.
Nhìn bộ dáng như vô vợ nhỏ của Mạc Mạc trong lòng Tô Thiệu Cẩn