Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342277

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2277 lượt.

lại kích động, đưa tay ôm lấy Mạc Mạc, dọa Mạc Mạc nhảy dựng lên, bát trong tay thiếu chút nữa là rơi trên mặt đất “Anh Tô…”
“Mạc Mạc… làm vợ của anh đi, được không?” Lúc Tô Thiệu Cẩn nói chuyện thì cánh tay siết vào càng chặt, trong lòng bàn tay đều là mồ hôi, anh, thế mà anh đang hồi hộp, hồi hộp đến thở cũng không thông.
Edit: Mình nghĩ chuyện về đứa con của Mạc Mạc sẽ là một nội dung khá bất ngờ và cũng sẽ rất đau lòng…….






“Xin lỗi….anh Tô” Mạc Mạc đẩy Tô Thiệu Cẩn ra, Tô Thiệu Cẩn buông tay thất vọng, sau khi khôi phục lại khỏi bộ dạng xấu hổ thì nhướng mi nói: “Dù sao anh cũng bị cự tuyệt nên em cũng phải cho anh lý do chứ.”
Mạc Mạc liếc anh “Không cho anh lý do lại như thế sao?”
Tô Thiệu Cẩn nói nghiêm túc: “Anh sẽ bắt em, tội danh là em làm tổn thương trái tim một người đàn ông 30 tuổi mà không có lí do.”
Mạc Mạc nhịn không được cười lên, cúi đầu tiếp tục rửa chén, Tô Thiệu Cẩn không bỏ qua mà càng lại gần Mạc Mạc: “Chẳng lẽ là vì chuyện tình cảm bị đả kích trong quá khứ kia đã khiến em đánh mất hi vọng vào cuộc sống.”
Mạc Mạc nhẹ lắc đầu, do dự một lát rồi mới nói: “Em không yếu ớt như thế đâu, đối lập lại em lại muốn hạnh phúc, hơn nữa sống thật tốt.” Những chuyện trước kia muốn cho nó trở thành quá khứ.
Mạc Mạc ngồi xuống đưa tay vuốt tóc: “Em không đánh mất hi vọng với cuộc sống, không biết quá chờ mong. Chẳng qua mới vừa kết thúc cuộc sống như vậy, nói thật, cả thể xác và tinh thần đều hơi mệt mỏi, hơn nữa, em còn có rất nhiều việc cần làm, tạm thời em chưa tính đến chuyện kết hôn, chờ những nguyện vọng của em hoàn thành xong lúc đó em mới suy nghĩ đến bắt đầu một đoạn tình cảm khác, tìm một người thành thật đáng tin cậy, không kết hôn với một người đàn ông không lương thiện.”
Tô Thiệu Cẩn vỗ vỗ ngực mình: “Mạc Tiêu Hữu, mắt của em bị ghèn mắt che hết rồi sao, anh không phải là hạnh phúc của em sao. Em xem, thứ nhất chúng ta đã quen biết nhiều năm, anh không phải là người không lương thiện. Thứ hai, tuy em chưa yêu anh, nhưng chúng ta có tình cảm, hơn nữa em cũng không ghét anh đúng không. Tình cảm theo thời gian thì sẽ thay đổi và phát sinh, tình bạn bè, tình thân, tình yêu, …những thứ tình cảm đó đều có thể. Thứ ba…. thứ ba là anh bị người ta ép bức kết hôn quá nhiều rồi, em hãy thu nhận anh đi, cứu anh khỏi khổ ải đi, chúng ta có thể từ từ bồi dưỡng tình cảm mà.”
“Anh Tô, trong vòng 4, 5 năm tới em sẽ không kết hôn, anh hiểu không?”
Mạc Mạc mới 23 tuổi, cô có rất nhiều thời gian để hoang phí, nhưng Tô Thiệu Cẩn không như thế, anh đã sắp 30 rồi, nếu chờ bốn năm năm nữa thì anh đã ba lăm ba sáu tuổi rồi, không chừng cũng bị người nhà bóp chết rồi. Trong lời nói của Mạc Mạc Tô Thiệu Cẩn cũng hiểu, anh lại nói với vẻ mặt thống khổ “Xong rồi, anh bị ghét bỏ rồi, thì ra là ghét vì anh già.”
“Ai, thật là, mặc kệ anh”. Mạc Mạc đứng dậy tháo tạp dề ra, “Em phải về đây, ngày mai còn phải đi làm”.
“Mạc Mạc.” Tô Thiệu Cẩn cố gắng cuối cùng “Chúng ta thử yêu trước đi, anh giúp em phân tích một chút, em xem, em muốn làm việc của em, anh có thể không can thiệp, hơn nữa tuyệt đối duy trì, chúng ta không ở chung một thành phố, chỉ thỉnh thoảng mới gặp mặt, như vậy em sẽ không có gánh nặng, có thể có rất nhiều thời gian để làm việc em muốn làm. Nếu như em cảm thấy có thể, thì em có thể dọn về đây ở chung với anh, về chuyện tương lai thì cứ thuận theo tự nhiên đi.”
“Được rồi, đừng nhìn anh với anh mắt như thế, dáng vẻ rất ngốc.” Tô Thiệu Cẩn cười vỗ vỗ đầu Mạc Mạc, “Đi thôi, đồ ngốc, anh đưa em tới nhà ga, lời của anh em cố gắng suy nghĩ một chút, đáp án lần này đừng để anh phải chờ 6 năm nữa, Mạc Mạc….”
(Edit: Nam phụ luôn chung tình….haizzzz, còn cả đống gái ế đây nay Tô này….)
Tô Thiệu Cẩn tiễn Mạc Mạc tới nhà ga, mua vé xe, Mạc Mạc muốn đi nhưng trong lòng Tô Thiệu Cẩn lại không muốn, dặn dò cô trên đường phải cẩn thận, tới nơi thì gọi điện, không thể nói chuyện với người xa lạ trên đường, không nên ngủ trên xe, phải coi kỹ đồ của mình, dong dài một hồi thì Mạc Mạc ừ à ừ à…. gật đầu thật mạnh.
Xe sắp đi, Mạc Mạc sắp đi vào “Anh Tô, anh về đi, em đi đây, có cơ hội thì sẽ đến thăm anh, byebye.” Mạc Mạc nói xong thì quay người đi, mới bước được hai bước thì Tô Thiệu Cẩn kéo tay Mạc Mạc lại, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Mạc Mạc, nói rất thận trọng “Mạc Mạc, em sẽ cho anh câu trả lời thuyết phục nhé?”
Mạc Mạc cười “Anh Tô, em sẽ suy nghĩ lời anh nói, cho anh một câu trả lời thuyết phục.”
Tô Thiệu Cẩn cười, căng thẳng như cơ thể bị xiết lại “Ừ, nhớ đó, không thể ghét bỏ vì anh già, biết không? Đi đi, đi vào đi.”
“Ừ.” Lần thứ hai Mạc Mạc quay người, nhưng Tô Thiệu Cẩn không buông tay, Mạc Mạc nhíu mày nói với vẻ bất đắc dĩ “Anh Tô, anh bảo em đi như thế nào đây?”
Tô Thiệu Cẩn dùng sức kéo Mạc Mạc lại, Mạc Mạc không tự chủ được mà ngã vào trong lòng Tô Thiệu Cẩn,Tô Thiệu Cẩn cúi đầu dùng sức hôn lên mặt Mạc Mạc một cái, Mạc Mạc hoảng sợ mở to hai mắt nhìn Tô Thiệu Cẩn đang cười hề hề như