XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342282

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2282 lượt.

trộm được gì đó. Mạc Mạc không nói gì, chú cảnh sát chơi trò lưu manh nha, nhấc chân phải đá Tô Thiệu Cẩn một cái, nhưng Tô Thiệu Cẩn lại nhanh nhẹ tránh được, khoát tay nói “Đây là quà sinh nhật của anh, bye bye.”
Mạc Mạc tức giận nhưng chỉ có thể đứng trừng mắt với Tô Thiệu Cẩn, lúc này quay người bước đi, nụ cười trên gương mặt của Tô Thiệu Cẩn dần tắt đi, Mạc Mạc, hi vọng em cho anh đáp án mà anh muốn.
Lúc Mạc Mạc về đến thành phố C thì đã rạng sáng, trên đường đi cô ngủ mơ mơ màng màng, trong đầu cũng không ngờ lại nghĩ đến những lời Tô Thiệu Cẩn nói, yêu đương, hình như không có gì quái lạ nhưng cô vẫn chưa chuẩn bị tốt.
Đường đi lắc lư, lúc cô muốn ngủ thì di động báo tin nhắn đến của Tô Thiệu Cẩn, chỉ đơn giản hỏi cô đã đến chưa, mọi việc trên đường đi đều tốt cả chứ.
Ra khỏi nhà ga, Mạc Mạc nhịn không được ngáp một cái. Ngoài nhà ga là một đường lớn, lúc này người ở nhà ga không nhiều. Lúc Mạc Mạc muốn đón xe taxi lại nghe thấy có người gọi tên cô. Cô ngẩn ra, cũng không dám quay đầu lại, người xưa nói, lúc nửa đêm có người gọi mình thì không thể trả lời, không thể quay đầu lại, gan cô vốn đã không lớn, lúc này trời còn tối, người còn thưa thớt, ai lại có thể quen cô?
Mạc Mạc tiếp tục đi không quay đầu lại, không trả lời, mới bước được mấy bước thì cảm thấy bờ vai nặng xuống, giống như là bị người nào đó nắm lấy, Mạc Mạc hơi sợ, mắt nhắm lại, miệng thì lẩm bẩm.
Cảm thấy đôi tay trên vai rất ấm áp, Mạc Mạc nhắm hai mắt từ từ quay đầu, mắt hí ra một chút. Khi nhìn rõ người ở phía sau, phản ứng của Mạc Mạc còn dữ hơn so với gặp ma “Anh….anh…. sao lại là anh? Sao anh lại ở đây?”
“Làm sao, không phải ma nên thất vọng hả?” người đàn ông cười, đôi mắt phượng trong bóng đêm như ngôi sao.
Mạc Mạc nhớ đến những lời mặc niệm lúc này nên mặt đỏ lên, lúc đó là chỉ vì muốn có thêm can đảm thôi. Không nghĩ tới, giữ vai cô lại là người, là người mãi dây dưa với sinh mệnh của cô, Giản Chiến Nam.
“Em đi nơi khác à?” Giản Chiến Nam nói với Mạc Mạc bằng giọng điệu như ngoài ý muốn gặp được.
“Ừ, thăm bạn.” Mạc Mạc thuận miệng trả lời, trước kia, mỗi ngày lúc nhìn thấy Giản Chiến Nam, thì sẽ luôn nghĩ đến cái chết của cậu nhỏ, hơn nữa, anh ta lại không nói lý như thế, không để ý nguyện vọng của cô, giam lỏng cô, không cho cô làm cái này, không cho cô làm cái kia, còn cô thì luôn chống đối với hắn. Cảm thấy mình rất hận hắn, cũng rất chán ghét hắn, ước gì có thể nhanh chạy thoát khỏi tên ma quỷ này.
Mà bây giờ, cậu nhỏ còn sống và đã trở về, hắn đã buông tay với cô, trả lại tự do cho cô, tuy rằng không có hảo cảm gì hơn những nhưng vẫn không thể hoàn toàn tha lỗi cho hắn, nhưng dường như khi đối mặt với hắn thì tâm tình không giống như trước kia, giống như, không hận hắn như thế nữa, cũng không mâu thuẫn như thế nữa.
Nhưng khi thấy hắn cô sẽ lo sợ, sợ hắn sẽ tính kế với cô, hoặc là lại bắt cô về rồi giam cầm trong lồng giam xa hoa đó. Nói thế nào đi nữa thì thật ra vẫn hơi sợ hắn, hắn cũng không phải là người lương thiện trong sạch gì.
Dường như Giản Chiến Nam nhìn ra được vấn đề lo lắng của Mạc Mạc, giải thích rất tự nhiên: “Anh tới đón bạn.” Đúng thế, là tới đón bạn, người bạn đó là Mạc Mạc. Chỉ sợ ngay cả bạn bè thì Mạc Mạc cũng không muốn làm bạn với hắn, Khâu Chí nói không thể làm người yêu có thể làm bạn, hy vọng này với hắn dường như rất xa vời.
Mạc Mạc không nghĩ nhiều, nghe Giản Chiến Nam nói như thế cô cũng cảm thấy là lần gặp gỡ trùng hợp, nhưng quái lạ là, người như thế nào mà cần đích thân Giản Chiến Nam đi đón, nhưng cô không cho phép bản thân mình tò mò tới chuyện của Giản Chiến Nam nên không muốn tiếp tục suy nghĩ, mà Mạc Mạc cũng không biết nên nói gì với Giản Chiến Nam, nên vội nói: “Vậy, vậy anh nhanh đi đón bạn đi, tôi đi trước.”
“Anh tiễn em.” Nói ra ba chữ rồi lại nói “Lúc này không dễ bắt xe.”
Đang nói thì một chiếc taxi dừng xe trước mặt hai người, tài xế thăm dò hỏi “Muốn quá giang sao?”
“Phải”. Mạc Mạc nói xong thì liền mở cửa lên xe, để lại một mình Giản Chiến Nam đứng bên đường, cơ thể cao lớn dưới ánh đèn lờ mờ càng cao to, gương mặt tuấn tú càng rõ hơn, chuẩn như điêu khắc.
“Tổng giám đốc Giản, lên xe đi.” Một chiếc xe màu đen từ từ dừng lại bên cạnh Giản Chiến Nam, còn tầm mắt của Giản Chiến Nam lại nhìn theo chiếc xe taxi chở Mạc Mạc đi. Mở cửa lên xe rồi dặn dò lái xe Tiểu Lưu gì đó, liền lập tức đuổi theo sau xe của Mạc Mạc.
Tài xế taxi là người đàn ông rất khéo nói, hỏi Mạc Mạc “Cãi nhau với bạn trai à?”
“Không phải.” Mạc Mạc cũng ngại nói nhiều, chỉ trả lời đơn giản.
“Em gái nhỏ, năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Phiền anh lái xe cho nghiêm túc.” Trong lòng Mạc Mạc nghĩ, tôi bao nhiêu tuổi thì có quan hệ gì với anh, hỏi tỉ mỉ như thế làm gì. Đang nghĩ ngợi thì trên đùi của Mạc Mạc xuất hiện một bàn tay ẩm ướt, trong lòng Mạc Mạc sợ hãi, cầm túi lên đánh về hướng bàn tay kia “Anh làm gì?”
“Ngại hả, anh duỗi tay, thật là ngại.” Lái xe giải thích với vẻ mặt thành khẩn, còn Mạc Mạc thì chỉ thấy ghê tởm, nhưng lại ngây thơ cho rằn