Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342283
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2283 lượt.
c đó vốn rất khó chịu, nhưng mà cũng chỉ là quá khư, anh không cần nói ân hận hay lời xin lỗi gì đó. Lúc trước không hiểu chỉ cảm giác đơn thuần rằng anh rất tuyệt tình, anh làm tổn thương tới trái tim và tìm cảm của tôi, tôi cảm thấy rất hận anh, vì sao anh lại tàn nhẫn với tôi như thế, khiến tôi cảm thấy tình cảm của tôi bị giẫm đạp, bị tổn thương.
Nhưng bây giờ tôi cảm thấy tình yêu không có đúng sai, chỉ có người nào yêu người nào nhiều hơn mà thôi, không có ai đúng cũng không có ai sai. Yêu quá nhiều, giao ra tình cảm quá nhiều thì khi người kia vô tình sẽ khó tránh khỏi việc bị thương….mặc dù, đoạn tình cảm đó rất tổn thương nhưng mà đối với tình cảm của bản thân lại là một kinh nghiệm, dù bị nghiền nát, vết thương chồng chất, nhưng với tình yêu của bản thân thì lại xinh đẹp.”
“Mạc Mạc, thực sự em đã trưởng thành rồi.” Giản Chiến Nam cười yếu ớt, trong con ngươi đen lại là sự hoảng hốt, giống như thấy được năm đó, hắn quen một cô bé, chiếc nơ con bướm hồng nhạt, mái tóc đen nhánh và mềm mại, thẳng tắp ở sau lưng. Một đôi mắt to mê người, khi cười lên lại như một hồ nước, giọng nói dịu dàng lại ngọt ngào, sẽ cười và gọi hắn là anh Giản, vui vẻ, phấn chấn, thích thú, khó chịu, đau lòng vì hắn.
Nhưng bây giờ Mạc Mạc đã trưởng thành rồi, cô bé nhỏ năm đó trải qua bể dâu đã mất đi tính hồn nhiên đơn giản, giác ngộ và suy nghĩ như thế không nên có ở lứa tuổi này của Mạc Mạc.
Tuổi này của cô phải nên yêu hết mình, yêu một cách đơn giản, đơn giản mà vui vẻ. Là hắn, đã giẫm nát tình yêu của cô, xé nát vô ưu của cô, đơn thuần và hồn nhiên. Cô trưởng thành không khiến hắn cảm thấy vui vẻ mà chỉ cảm thấy chua xót và đau lòng.
Từ từ kéo Mạc Mạc ôm vào trong lòng, không để cho cô một chút phản kháng, mà Mạc Mạc cũng không muốn phản kháng, cô biết, không cần thiết, hắn chỉ muốn để cô tha thứ, ôm một cái thì sau đó sẽ rời đi.
Giản Chiến Nam nhẫn chịu sự đau đớn trong lòng, nói tiếp “Chuyện của Lăng Việt Nhiên, anh rất hối hận, Mạc Mạc, em sẽ tha thứ cho anh chứ?”
“Anh đừng được voi đòi tiên nữa.” Mạc Mạc hung hăng đẩy Giản Chiến Nam ra. Nghĩ đến thủ đoạn của Giản Chiến Nam khiến cậu nhỏ phải chịu khổ thì cô không kiềm chế được mà tức lên, “Anh biết không, vì anh, cậu nhỏ của tôi đã phải trải qua cuộc sống như thế nào, vì nhà họ Giản bọn anh mà đời này của cậu nhỏ suýt nữa đã bị hủy hoại, người anh tổn thương là cậu nhỏ của tôi, tôi không thể thay cậu nhỏ tha thứ cho anh được, cho nên, nếu anh muốn lương tâm được giải thoát thì đi tìm cậu nhỏ của tôi, bảo cậu ấy tha thứ cho anh. Nếu như cậu nhỏ tha thứ cho anh thì tôi cũng đồng ý.”
Mạc Mạc nói xong thì quay người đi, nhưng lại nghe được tiếng hét của Giản Chiến Nam từ phía sau: “Mạc Tiêu Hữu, nếu như Lăng Việt Nhiên tha thứ cho anh, em sẽ làm bạn với anh chứ?”
Hét lớn như thế làm gì? Sẽ làm ầm ĩ đến hàng xóm, lát nữa mà có bị ném rác thì cô cũng mặc kệ, bước chân của Mạc Mạc dần nhanh hơn, nhưng vẫn tiếp tục nghe tiếng hét to như cũ của Giản Chiến Nam, cô đành nói bất đắc dĩ: “Được thôi, cậu nhỏ tôi tha thứ cho anh, thì tôi sẽ làm bạn với anh.”
Mạc Mạc chắc chắn cậu nhỏ sẽ không tha thứ cho Giản Chiến Nam. Hắn đã hại cậu nhỏ thê thảm như thế, mặc dù có thể cống hiến vì quốc gia, vì nhân dân, nhưng cuộc sống mấy năm nay của cậu nhỏ có bao nhiêu đau khổ, cô đã nhìn mấy lần vô gian đạo. Cho ra một kết luận, nằm vùng không phải là việc cho con người làm…
Tại câu lạc bộ tập thể hình.
Trên đài quyền anh, hai người đàn ông nhìn nhau, sát khí bao phủ xung quanh. Lăng Việt Nhiên chỉ mặc một chiếc quần đùi, phía trên để trần, để lộ ra cơ thể rắn chắc, trước mặt anh là một người đàn ông ăn mặc thoải mái, phía sau là một bao cát.
“Không biết tổng giám đốc Giản có gì chỉ giáo.” Trong mắt Lăng Việt Nhiên toàn là ánh mắt không hoan nghênh. Nói rồi xoay người đánh một đấm vào bao cát, liên tiếp đấm vào khiến bao cát đong đưa, rồi đụng về hướng Giản Chiến Nam. Nhưng Giản Chiến Nam đã nhanh chóng đưa tay ra vững vàng ngăn lại.
Những người tập luyện bên cạnh vừa nhìn Giản Chiến Nam, vừa nhìn Lăng Việt Nhiên, trong đôi mắt của Lăng Việt Nhiên là thù hận, trong đôi mắt của Giản Chiến Nam là hung tàn, ai cũng cho rằng Giản Chiến Nam đến để trả thù, ai cũng dừng lại để chờ xem chiến tranh, lại không ngờ được khi nghe Giản Chiến Nam nói: “Tôi đến, là xin lỗi với anh, hi vọng chuyện năm đó anh có thể bỏ qua.”
Lăng Việt Nhiên cười lạnh, như nghe được câu chuyện cười “Lời xin lỗi mà có ích thì cần có cảnh sát làm gì,”
Hai tay Giản Chiến Nam bắt chéo nhau để dưới tà áo, “Tôi thật lòng xin lỗi anh, hi vọng được anh tha thứ.’
“Thật lòng?” Lăng Việt Nhiên cười nhạo “Tổng giám đốc Giản không ngại nói thật, thật là lương tâm phát hiện? tôi nghĩ là tổng giám đốc Giản đâu chỉ làm duy nhất một việc có lỗi, tổng giám đốc Giản có thể xin lỗi cả sao?”
Giản Chiến Nam gằn từng chữ một “Đúng, tôi rất hối hận chuyện làm sai năm đó, chẳng qua anh nói đúng, việc có lỗi tôi đã làm rất nhiều, nhưng tôi sẽ không xin lỗi.”
Lăng Việt Nhiên lạnh lùng liếc Giản C