Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342280
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2280 lượt.
ớc miếng, cô dùng sức chà sát, bước nhanh hơn, đã quên mất chuyện hôm nay, ….
Áo là do Mạc Mạc đắp giúp hắn, lúc đầu đình hưởng thụ một lát, nhưng lại cảm thấy vị trí phía dưới bụng ướt ướt, vị trí giữa hai chân ướt sũng, hắn cúi đầu nhìn thì thấy một bãi dấu vết. Không cần nghĩ thì hắn cũng biết đây là nước miếng của Mạc Mạc. Trách gì cô lại lén lút rời đi như thế, thì ra chủ yếu là vì nguyên nhân này. Tay nắm nắm lại đặt ở bên môi nhịn không được mà cười lên.
Lấy di động ra, hắn nhắn tin gửi tới cho Mạc Mạc.
Mạc Mạc vừa mở cửa ra thì nhận được tin nhắn của Giản Chiến Nam viết: Nhớ phải bổ sung lượng nước.
Mặt Mạc Mạc hồng lên, chỉ vài từ đơn giản nhưng Mạc Mạc hiểu ngay được ý của Giản Chiến Nam, tức giận với di động “Đáng ghét, đáng ghét…”
Giản Chiến Nam cất di động, vẫn cười mãi, trong đầu có thể tưởng tượng được khuôn mặt đỏ ửng và bộ dạng ảo não của Mạc Mạc. Khẳng định cô sẽ ra sức nói với bản thân là quên đi., quên đi, rồi sẽ mắng hắn đáng ghét, đáng ghét…..
Hắn hiểu cô như hiểu chính bản thân mình.
Mạc Mạc trở về nhưng ngày hôm sau mới đi làm, bản vẽ tấp thành một đống cần phải tăng ca để hoàn thành, nhìn bản vẽ mà đầu choáng mắt hoa, cả người cứng đờ. Cô tăng ca đến 10 giờ tối mới tương đối hoàn thành công việc, trong công ty chỉ còn lại mình cô với hai đồng nghiệp khác, bận bịu như thế nên đến giờ ba người mới xuống lâu để về nhà.
Trải qua một lần rồi nên Mạc Mạc nhát gan không dám bắt xe, may mà chuyến xe bus muộn nhất là 11 giờ, ngồi xe bus đến gần nhà. Lúc Mạc Mạc xuống xe ở trạm xe bus, đói đến mức bụng dính vào lưng, giờ về mà nấu cơm thì là không tưởng, Mạc Mạc nhìn xung quanh, cô thấy quán ăn cay Tứ Xuyên nên đi thẳng đến.
Chọn vài món, Mạc Mạc ăn rất có hứng, lúc đói mà được ăn thoải mái cũng là một cảm giác hạnh phúc. Sau khi ăn xong, lúc tính tiền thì phụ vụ nói với cô đã có người trả tiền rồi.
Sao lại kỳ lạ như thế, sao lại có người tính tiền giúp cô, cô hỏi: “Ai trả tiền giúp tôi?”
Người phục vụ chỉ tay về phía cửa, Mạc mạc quay đầu lại thì đã thấy Giản Chiến Nam áo mũ chỉnh tề đứng ở đó, nếu dùng chiêu sách lôi kéo khách hàng thì Giản Chiến Nam đúng là một chiêu bài tốt, ánh mắt của cô phục vụ đúng là như rau tươi mơn mởn mùa thu.
Cũng không biết vì sao ánh mắt của Mạc Mạc lại không thuần khiết ngắm nơi nào đó của Giản Chiến Nam, cô thề không phải cô cố ý thô tục như thế, chủ yếu là nhớ tới bãi nước miếng ngày hôm qua của mình.
Lúc đầu cảm thấy thật kỳ lạ, gặp Giản Chiến Nam không biết là kỳ quặc như thế nào, Mạc Mạc đi tới, tay đưa tiền cho Giản Chiến Nam “Tôi có tiền, không cần anh trả giúp.Còn nữa, sao anh luôn xuất hiện trước mặt tôi thế.”
“Em tự kiêu rồi đó, cảm thấy anh xuất hiện là cố ý sao?”
“Không phải thì tốt rồi.”
Giản Chiến Nam không nói tiếp chủ đề mà chỉ nói với Mạc Mạc: “Bạn anh muốn ăn món cay Tứ Xuyên nên tới đây, không phải cả chuyện này em cũng muốn xen vào chứ, anh nhớ, chúng ta đã chia tay rồi mà….”
“Ai muốn quản anh” ý của cô không phải là ý này, Mạc Mạc nói xong thì đi ra ngoài, Giản Chiến Nam cũng lập tức đi theo, lúc đó có hai người đàn ông đi tới nói với Giản Chiến Nam: “Chiến Nam, chúng tôi còn có việc phải đi trước.”
“Đi thong thả” Giản Chiếm Nam nói với gọng điệu thản nhiên nhưng ánh mắt lại nhìn Mạc Mạc đã rời đi.
Hai người đàn ông tạm biệt với Giản Chiến Nam và lái xe rời đi, thì Giản Chiến Nam liền đuổi theo Mạc Mạc, Mạc Mạc đi nhanh hắn cũng đi nhanh, Mạc Mạc đi chậm hắn cũng đi chậm, thấy Giản Chiến Nam đi theo cô đến tận trong tiểu khu, cuối cùng Mạc Mạc cũng dừng lại nhìn không được quay đầu lại “Anh đi theo tôi làm gì?”
“Mạc Mạc”, Giản Chiến Nam dừng một lát, đôi mắt đen nhìn thẳng vào Mạc Mạc mang theo sự áy náy và xin lỗi “Đêm hôm nay không tệ, trăng thanh gió mát, anh chỉ muốn nói là… xin lỗi em.”
Muốn xin lỗi cũng phải nhìn sắc trời nữa sao? Tim Mạc Mạc như nghẽn lại, một chút tâm tình kháng cự cùng lãnh đạm biến mất, rũ mí mắt xuống nhìn một lát “Tôi không biết xin lỗi đối với anh mà nói là có nghĩa gì, nhưng dối với tôi mà nói thì không quan trọng, tôi chỉ muốn một cuộc sống đơn giản như vậy thôi, anh hiểu không?”
“Đừng đi, nghe anh nói cho hết đã.” Giản Chiến Nam hơi lo lắng nên giữ vai của Mạc Mạc lại, “Mạc Mạc, anh rất hối hận vì năm đó đã làm tổn thương em, anh vốn là một người kiêu ngạo, khi cảm thấy mình muốn gì đó thì anh sẽ giật lấy cho minh. Không muốn thì có thể thoải mái không cần. Nhưng mấy năm nay anh vẫn không thoải mái. Chuyện của anh với Nhã Nhi đã làm tổn thương em. Anh không nên dùng tâm tình như thế, mang theo tình cảm như thế để đến gần em, lại dùng cách thức như thế để buông tha cho em…. Mạc Mạc, tha thứ cho anh có được không?”
Chuyện cũ như khói, nhưng vẫn rõ ràng như thế, loại cảm giác đau đớn khắc sâu trong lòng, một người chỉ tay năm ngón như Giản Chiến Nam mà có thể nói lời xin lỗi khép nép như thế quả không dễ dàng.
Nhưng mà Mạc Mạc không hiểu vì sao hắn cứ khăng khăng muốn có được sự tha thứ của cô như thế. “Chuyện cũ đã qua lâu như thế rồi, lú