Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342279
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2279 lượt.
g thực sự anh ta không cố ý, dù sao Mạc Mạc không tin rằng trên đời này cũng có bt tồn tại, đương nhiên cô cũng cảm thấy Giản Chiến Nam cũng rất bt, nhưng cảm giác với Giản Chiến Nam lại khác, sẽ không quá bt như thế.
(Bt: là từ mà tác giả dùng)
Nhưng lúc chân của cô bị chạm tới lần thứ hai thì cô biết cái này không phải gọi là không cẩn thận, cô lấy túi ra sức đánh vào đầu và tay người đàn ông kia, “Dừng xe, dừng xe.”
Người đàn ông đang lái xe phải ngăn cản sự công kích của Mạc Mạc, xe phanh một tiếng nên dừng lại, thiếu chút nữa là đâm vào cây bên đường. Tay chân Mạc Mạc luống cuống mở cửa ra xuống xe rồi chạy tới chỗ đông người, người lái xe kia mắng một tiếng rồi cũng lái xe rời đi.
Lúc Mạc Mạc đang gấp gáp chạy đi thì cổ tay bị ai đó giữ lại, Mạc Mạc nghĩ thầm có phải là tên lái xe biến thái kia không “Cút đi, nếu không tôi báo cảnh sát bắt anh.” Mạc Mạc vừa gào vừa dùng túi đồ làm vũ khí, thiếu chút nữa là đã khóc “Sao lại là anh?”
“Anh không có ý gì khác, chỉ vì không an tâm cho em. Em thật đúng là không cho anh yên tâm gì hết, hơn nửa đêm rồi lại mặc ít như vậy làm gì?” Giản Chiến Nam nhíu mày, “Lên xe đi, anh đưa em về.”
Cô mặc một chiếc áo t-shirt, quần short, rất bình thường không phải sao. Những cuối cùng Mạc Mạc cũng ngoan ngoãn lên xe Giản Chiến Nam, cô đã sợ không dám bắt xe nữa. Tuy Giản Chiến Nam cũng là người rất biến thái, nhưng ít ra vẫn là người biến thái mình quen biết, không sợ sẽ nguy hiểm đến tính mạng.
Mạc Mạc dùng khăn tay lau phần da thịt bị sờ qua, dù sao trong lòng vẫn cảm thấy rất ghê tởm, nơi bị bàn tay ướt sũng mồ hôi sờ qua cô cảm thấy rất bẩn, chùi thế nào cũng cảm thấy không được.
Vẻ mặt bình tĩnh của Giản Chiến Nam nhìn hành động của Mạc Mạc cũng hiểu được vài phần, mày nhăn lại có thể kẹp chết một con muỗi, đưa tay ra cướp khăn tay trong tay của Mạc Mạc “Chùi sau đi, về sau đừng ra ngoài muộn như thế nữa.”
Mạc Mạc nhìn Giản Chiến Nam nhưng chỉ thấy hắn nhìn về phía trước, giờ cô cũng đã hoảng sợ và ý thức được mình đang ngồi trên chiếc xe Rolls-Royce của Giản Chiến Nam, Giản Chiến Nam từng dùng xe này đua cô đi ăn. Ở trên xe này cô lại nhớ lại những lần cô và Giản Chiến Nam loạn thất bát nháo.
Trong lòng hơi phiền muộn, Mạc Mạc cảm thấy không khí trong xe hơi loãng, muốn mở cửa sổ xe nhưng cuối cùng lại ôm chặt chiếc túi, tựa lên trên ghế xe, nhìn bóng đêm bên ngoài rồi ngủ đi từ lúc nào.
Cơ thể dần nghiêng về hướng của Giản Chiến Nam, đầu dần ngã xuống trên vai, cô ngủ thoải mái mà không hề có chút phòng bị nào, cảm giác lần đầu tiên thức đêm quả thật đỡ không được. Xe chạy tới nơi của cô, dừng ở dưới tiểu khu, nhưng cô vẫn ngủ một cách hồn nhiên.
Giản Chiến Nam thấy cô vẫn đang ngủ say nên không tính gọi cô dậy, một tay đặt trên áo khoác, một tay đặt trên người Mạc Mạc, ánh mắt vẫn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn của Mạc Mạc cũng không định xuống xe.
Tiểu Lưu không dám nói gì sợ quấy rầy tới Mạc Mạc, sau khi ra hiệu bằng tay với Giản Chiến Nam thì xuống xe, tự mình bắt xe rời đi. Bóng đêm sâu lắng, bốn phía yên lặng, người đàn ông tuấn tú trong xe ngồi cười với nụ cười thảnh nhiên cùng với một cô gái ngủ đến bất tỉnh nhân sự.
Tay Giản Chiến Nam muốn sờ khuôn mặt nhớ nhung bao lâu nay, nhưng sợ làm cô tỉnh lại, cuối cùng chỉ sờ theo đường nét trên khuôn mặt cô cách một khoảng cách, Mạc Mạc, khi nào thì cô mới có thể tha thứ cho hắn, mới trở lại trong vòng ôm ấp áp của hắn.
Lúc Mạc Mạc tỉnh lại thời bầu trời đáng sáng, cô mở mắt ra, tầm mắt mông lung đối diện với chiếc áo sơ mi màu trắng, cùng hơi thở nam tính quen thuộc, mà tay cô thì đang ôm chặt vòng eo rắn chắc, cô xoay người nhưng đầu vẫn ở trong tình trạng ngây ngốc, ánh mắt mờ mờ nhìn thấy Giản Chiến Nam đang nằm ngả ra sau tựa lưng vào ghế ngủ, từ từ nhắm mắt ngủ, một tay thì đặt trên trán còn tay kia thì ông lấy eo cô.
Có lẽ cũng vì thời gian 6 năm qua, cô đã quen được hắn ôm, cũng có thói quen ở trong lòng hắn, nhưng khi tỉnh dậy thì hơi hoảng hốt, không ý thức được rằng bây giờ và trước kia không giống nhau, đợi đến lúc cô hoàn toàn tỉnh táo thì cô mới nhớ ra bọn đã đã chia tay, rồi nhớ tới đêm trước lúc gặp nhau.
Ánh mắt nhìn xuống tới phía dưới, mặt cô đỏ lên, kiềm chế ý định hoảng hốt muốn nhảy dựng lên mà chỉ cẩn thẩn rời khỏi vòng tay ấm áp của hắn, cầm lấy áo trên người, chuẩn bị đặt lại trên ghế nhưng cuối cùng cũng đắp trên người Giản Chiến Nam, rón ra rón rén mở cửa nên không phát hiện ra được Giản Chiến Nam đang ở trong xe với đôi mắt đen sáng như sao đang nhìn bóng lưng của cô.
Tay Giản Chiến Nam sờ sờ chiếc áo trên người, khóe miệng cười lên nhìn theo bóng lưng cô, hắn nghĩ thầm rằng, trong chút nữa thôi Mạc Mạc sẽ tự đánh vào đầu của mình. Đang nghĩ ngợi thì quả nhiên thấy từ xa Mạc Mạc đang đánh đầu của mình.
Đúng vậy, Mạc Mạc rất chán nán, sao mình không đề phòng mà lại nằm trong lòng Giản Chiến Nam, còn ôm eo hắn, dọa người nhất chính là cô còn nhể nước miếng vẽ thành một bản đồ hoa lệ trên đồ hắn, tay sờ mặt, bất hạnh là trên mặt cô còn dính nư