Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342351

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2351 lượt.

căn bản là do cô còn luyến tiếc hắn, có đôi khi trong đầu cô như có hai người đang đối thoại với nhau.
Một người nói: “Tuy hắn không phản bội cô, nhưng hắn và mối tình đầu của hắn lại có con, huyết mạch tương liên, chắc chắn bọn họ sẽ còn dây dưa cả đời, cô có thể chấp nhận đứa bé kia đi vào cuộc sống của cô sao, cô có thể chấp nhận làm mẹ kế đứa bé của người đàn ông cô yêu sao? Hơn nữa, hắn lừa cô là sự thật.”
Người khác lại nói: “Cô yêu hắn, cô cam lòng rời khỏi hắn được sao, rõ ràng cô còn luyến tiếc hắn, hơn nữa hắn cũng rất yêu cô, chuyện này cũng không phải là hắn hy vọng như thế, hắn cũng rất đau khổ. Hắn lừa cô là sợ cô đau lòng, sợ cô sẽ rời khỏi hắn, hắn lừa cô là vì muốn không mất đi cô.”
Hai người như thế tranh luận kịch liệt trong đầu cô, không ai nhường cho ai, Mạc Mạc cảm thấy rất đau đầu, cô muốn ngủ, không muốn nghĩ tiếp nữa, không muốn khiến đầu của cô lại đau thêm, cho nên cô vẫn ngủ, ngủ, không biết bản thân đã ngủ bao lâu rồi, lúc cô tỉnh lại thấy gương mặt tiều tụy của Giản Chiến Nam, trong mắt rất lo lắng, hiện ra cả bên ngoài, nhìn rất lôi thôi.
Đã tỉnh thì phải đối mặt với hiện thực, người đàn ông trước mặt này là chồng của cô, là người đàn ông cô yêu, cũng là nỗi đau của cô, Nhã Nhi, đứa bé, lừa gạt, tất cả như một cơn lốc xoáy mà cô bị hút vào.
“Mạc Mạc”. Giản Chiến Nam nắm tay Mạc Mạc, cô đã hôn mê hai ngày rồi, nếu cô không tỉnh thì hắn sắp sụp đổ luôn.
Mạc Mạc cảm thấy ở cánh tay kia như có chất lỏng gì đó đang truyền vào trong máu của cô, quay đầu nhìn thì thấy cô đang truyền nước biển, cô bị bệnh sao, rất ghét loại cảm giác không có sức lực này, chán cơ thể mới gặp đả kích đã sinh bệnh.
“Mạc Mạc! Con tỉnh rồi.” Giọng của mợ nhỏ truyền từ cửa đến, tay cô bê một bát cháo đi vào.
“Mợ nhỏ..” giọng của Mạc Mạc ồm ồm như bể giọng.
“Trước tiên anh ra ngoài đi, ở đây có tôi chăm sóc là được rồi.” Mợ nhỏ nhíu mày nháy mắt với Giản Chiến Nam, nhưng Giản Chiến Nam hơi không tình nguyện, nhăn mày nhìn Michelle, nắm chặt tay của Mạc Mạc, nhưng suy nghĩ một chút, hắn lại buông tay cô ra đứng lên rồi ra ngoài.
“Nào, ăn ít cháo trước đã, mới nấu xong đó.” Michelle dùng thìa đút cho Mạc Mạc ăn, Mạc Mạc hơi nhíu mày “Mợ nhỏ, con không muốn ăn.” Mặt buồn bực nói “Con bị bệnh như thế nào?”
“Con gây áp lực quá lớn cho bản thân, hơn nữa thời tiết lại lạnh, cứ thế mà bị bệnh. Ăn một chút đi, nếu không con không bị bệnh thì cũng đói ngất luôn, nếm thử chút tay nghề của mợ nhỏ.” Michelle dỗ Mạc Mạc, cười cổ vũ cho cô. Mạc Mạc cũng nhẫn chịu tâm ý của mợ nhỏ nên ăn một ít.
Thấy Mạc Mạc bê bát cháo lên Michelle cũng cảm thấy rất vui, bỏ bát trong tay xuống, hỏi Mạc Mạc: “Muốn ngủ một lát nữa không?”
Mạc Mạc lắc đầu “Cảm thấy ngủ rất lâu rồi, không muốn ngủ nữa.”
“Vậy con muốn làm gì, muốn xem tivi không? Nếu không mợ có thể kể chuyện xưa cho con nghe.”
Mạc Mạc cười, tuy nụ cười rất nhợt nhạt “Mợ nhỏ, con không phải là trẻ con, con không sao, cảm ơn mợ nhỏ, còn làm phiền mợ chăm sóc con, con thật là vô dụng.”
Michelle nói với vẻ mặt thần bí: “Ai, chuyện xưa của mợ là có một không hai, là chuyện về mợ và cậu nhỏ của con, con muốn nghe không?”
“Muốn nghe, mợ nhỏ, con vẫn rất tò mò đó.” Dường như Mạc Mạc đã quên hết chuyện đau khổ, quên phải đối mặt với vấn đề nan giải, thực ra một giây cô cũng không quên, cô biết nên không hy vọng bản thân mình ngày càng buồn hôn, hy vọng bản thân sẽ nhanh chóng đứng lên, dù là cơ thể hay là trong lòng.
“Vậy con có thể nghe rồi, chuyện phấn kích này mợ cũng muốn nói một lần.” Michelle nói xong thì nháy mắt với Mạc Mạc, “Hoàn cảnh mà cậu nhỏ của con và mợ quen biết rất đặc biệt, lúc đó mợ là đại tiểu thư nhà họ Vân, nhưng thực ra cũng chỉ là một công cụ được nuôi trong nhà, chuyện này con biết đơn giản như thế là được rồi.
Lúc mợ quen cậu nhỏ con là lúc con trai của cha nuôi trở về, hắn trốn ra từ trong ngục, còn mang theo cả cậu nhỏ của con, trong lòng mợ nghĩ, một anh chàng mặt hoa da phấn mà cũng trốn ngục, lúc đó rất khinh bỉ anh ấy.
Lúc đầu người nhà họ Vân cũng không hoàn toàn tin tưởng cậu nhỏ của con, cho nên muốn mợ dò hỏi cậu ấy, trên danh nghĩa là bảo mợ dạy cho cậy ấy mấy thứ này nọ, nhưng cậu ấy rất kiêu ngạo, nhưng mợ lại không quen khi thấy dáng vẻ kiêu ngạo đó, mợ hay dùng danh nghĩa dạy cậu nhỏ con để để dạy cậu ấy võ thuật, mỗi lần đều đánh đến bầm dập mặt mũi. Hơn nữa cuối cùng đều cưỡi trên người cậu của con để đánh, muốn cậu của con xin tha cho, nhưng cậu của con thà bị đánh chứ không chịu xin tha cho.
Cậu của con còn kiên quyết nói, sớm muộn gì cũng có một ngày phải cỡi trên người mợ để đánh mợ, sau đó mợ và cậu nhỏ thường xuyên tranh luận, cậu con thường xuyên bị đánh ngã, nhưng sau đó cậu con thực sự thắng mợ, đánh ngã mợ, lúc nắm tay đưa tới trước mặt mợ dừng lại và nói, cậu con không đánh phụ nữ. Sau khi đứng dậy, mợ lại đạp cậu con một đạp, phía trước có một đống phân…”
Phân,… không phải chứ, cậu nhỏ ăn phân, Mạc Mạc cầu nguyện, ngàn vạn lần cậu nhỏ không phải bị như thế chứ, cũng