XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342352

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2352 lượt.

i xuống biển rồi, buông tôi ra….”.
“Mạc Mạc!” người phía sau vội gọi tên cô. Mạc Mạc quay lại nhìn người đàn ông phía sau, cô trợn lớn hai mắt đầy lệ, mơ hồ nhìn thấy hắn ướt sũng cả người đứng đó, đôi môi trắng bệnh vì lạnh.
“Anh không sao chứ, không sao chứ?” Mạc Mạc chưa bình tĩnh đưa tay ra ôm lấy Giản Chiến Nam, dù hắn bị ướt sũng, cũng không ngại khiến quần áo của mình bị ướt.
Giản Chiến Nam đẩy Mạc Mạc ra, sợ truyền hơi lạnh sang cho cô “Bà xã, anh rất lạnh.”
“Chúng ta quay lại xe đi.” Mạc Mạc vội nắm Giản Chiến Nam đi tới hướng xe đậu, mở cửa xe, bảo Giản Chiến Nam lên xe, đóng cửa, Giản Chiến Nam mở điều hòa, cũng cởi đồ ướt ra.
Mạc Mạc cuống tay cuống chân tìm khăn lau tóc cho Giản Chiến Nam, Giản Chiến Nam bắt lấy tay của Mạc Mạc,đặt trong lồng ngực lạnh lẽo của hắn “Mạc Mạc, thấy em lo lắng cho anh, anh rất vui.”
Mạc Mạc nhíu mày rút tay ra, một tay lấy khăn để trên đầu hắn, “Hù dọa người có phải thích lắm không? Giản Chiến Nam anh bao nhiêu tuổi rồi, anh cho rằng như thế là có thể đem mọi chuyện biến mất sao?”
Mạc Mạc tức giận mở cửa xuống xe, Giản Chiến Nam giữ chặt cô “Bà xã…. là do em đẩy anh xuống, không phải anh cố ý dọa em, có thể bơi lên thật sự không dễ dàng, hắt xì….”
Hình như là do cô đẩy hắn cuống, nhất thời Mạc Mạc không biết nói gì.
Hai người thuê một phòng khách sạn ở gần đó, Giản Chiến Nam đi tắm nước nóng, còn Mạc Mạc thì ra ngoài mua đồ giúp hắn, lúc quay về khách sạn thì Giản Chiến Nam đã tắm xong, vây chăn ngồi trên giường.
Mạc Mạc đưa quần áo mới mua để bên cạnh Giản Chiến Nam, Giản Chiến Nam liền chạy đi thay quần áo, “Bà xã, vì sao không có quần lót?” tìm tới tìm lui lại thấy thiếu quần lót.
“Gần đây không bán.”
Giản Chiến Nam đành nếm thử mùi vị mặc đồ không có quần lót. Vừa mặc đồ vừa hắt xì, nước biển không phải lạnh bình thường. Mặc quần áo xong, Giản Chiến Nam thấy trên giường có một hộp thuốc cảm, im lặng nằm ở đó. Mạc Mạc vẫn thương hắn, dù cô vẫn tức giận, còn khổ sở, nhưng lúc nào cô cũng nghĩ đến hắn.
Trong lòng ấm áp, nhưng lại càng thêm áy náy, hắn đi qua ôm lấy cô, cúi đầu nói bên tai cô: “Lúc rơi xuống, anh thật sự không muốn chết, bởi vì anh còn luyến tiếc bà xã Mạc Mạc, cho nên liều mạng bơi, nhìn thấy nha đầu ngốc muốn nhảy xuống, em lại không biết bơi, lại còn muốn xuống cứu anh, không có người phụ nữ thứ hai nào nguyện chết vì anh. Mạc Mạc tin anh, anh sẽ không phụ em, nếu có ngày anh phụ em thì anh sẽ chết không tử tế…”
“Anh nói bậy gì đó.” Mạc Mạc vôi che môi hắn, “Đừng nói lung tung.”
“Bà xã Mạc Mạc!” hắn ôm chặt cô, một người phụ nữ như thế sao hắn lại không yêu được?
Quan hệ đóng băng cuối cùng cũng hoàn tan một chút, Giản Chiến Nam biết, Mạc Mạc sẽ không rời khỏi hắn, nhưng không có nghĩa là cô sẽ không nhớ đến, không có nghĩa là cô tha thứ cho hắn, nhưng đang nói chuyện thì nhận được điện thoại ở trong nhà, gọi vào di động của Mạc Mạc, mẹ Giản bảo hắn về ngay lập tức, có chuyện quan trọng, Giản Chiến Nam từ chối, mẹ Giản nói: “Ba con không được khỏe, con là đồ bất hiếu, có về hay không?”
Giản Chiến Nam tắt điện thoại nói với Mạc Mạc “Mạc Mạc, chúng ta phải về nhà một chuyến, ba không được khỏe, chúng ta về thăm một chút, tối lại về nhà mình.”
Mạc Mạc chỉ có thể gật đầu, hai người trả phòng khách sạn, trở về nhà. Từ lúc xuống xe, tay Giản Chiến Nam vẫn luôn nắm tay cô không hề buông ra, u ám mấy ngày rốt cuộc hôm nay cũng có chút ánh sáng, nắm tay Mạc Mạc, xem như nắm được tất cả.
Bàn tay lạnh như băng của Mạc Mạc dần ấm lên khi ở trong tay hắn, mười ngón tay đan vào nhau, cùng nhau đi vào, khi hai người vừa đi vào, thấy người ngồi trong phòng khách thì độ ấm trong tay cô dần lạnh thấu đến trong lòng, bước chân dừng ở đó, không cách nào bước tiếp được.
Thấy trong sofa có mẹ Giản, ba Giản, còn có một cậu bé nhỏ, hoàn toàn là hình ảnh thu nhỏ của Giản Chiến Nam, đó là Tiểu Hoành, còn có vẻ mặt mỉm cười của Nhã Nhi, tầm mắt mọi người đều dồn trên người đứa bé, vui đùa với Tiểu Hoành.
Đôi mắt đen của cũng bắn ra tia lạnh, khuôn mặt tuấn tú kiên định, con người nheo lại nhìn Nhã Nhi, đó là ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm, không tốt, thậm chí còn mang theo tức giận.
Mọi người dường như không chú ý đến Giản Chiến Nam và Mạc Mạc đang đi tới. Chỉ có Tiểu Hoành nhìn qua, đôi mắt vừa đen vừa sáng, rất lớn, mang theo một chút lạ lùng nhìn Mạc Mạc.
Mà Mạc Mạc lại lùi dần từng bước về phía sau.






Giản Chiến Nam cảm thấy Mạc Mạc không vừa lòng lắm nên nắm chặt bàn tay lạnh lẽo của cô, thần sắc trên mặt cũng không được tốt. Cuối cùng hắn buông tay cô ra rồi ôm lấy bờ vai cô, ôm cô trong lồng ngực rắn chắc của hắn, cho cô sức mạnh, để cô tin tưởng hắn, ỷ vào hắn, dìu cô đi từng bước tới ngồi đối diện trước mắt mọi người.
“Tiểu Hoành, lại chào ba đi, ba đến rồi.” Nhã Nhi cúi đầu nói với Tiểu Hoành, nhưng Tiểu Hoành lại cúi đầu, không nhìn Giản Chiến Nam cũng không nhìn Mạc Mạc. Càng không đi đến bên cạnh Giản Chiến Nam.
Thị lực