XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342356

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2356 lượt.

é dù sao cũng là con của Giản Chiến Nam, hắn không có cách nào để bỏ mặc được.
“Tâm tình của con mợ hiểu, nghỉ ngơi thật tốt, mợ cũng chỉ có thể nói như thế mà thôi, phải làm như thế nào, tự con làm chủ, mợ nhỏ hy vọng con hạnh phúc, đừng nên làm chuyện khiến bản thân phải hối hận.”
“Cảm ơn mợ nhỏ, con sẽ nghĩ thật kỹ.”
“Con nghỉ ngơi chút đi, hôm nào mợ lại đến thăm con, cậu nhỏ của con không biết đã lo lắng bao nhiêu đâu, vừa mới đi được một lát thôi.”
“Vâng.” Mạc Mạc cười, trò chuyện với mợ nhỏ xong, tâm tình cũng tốt hơn một chút, không còn trầm trọng như trước nữa. Nhưng cô cũng hơi mệt, vẫn còn muốn ngủ tiếp, cô nói với bản thân mình, lúc tỉnh lại cô nhất định phải phấn chấn lên.
Michelle đi ra khỏi phòng ngủ của Mạc Mạc, đi xuống lầu, Giản Chiến Nam đang ngồi trên sofa phòng khách, thấy Michelle đi xuống, Giản Chiến Nam đứng dậy “Cảm ơn cô đã khuyên Mạc Mạc giúp tôi.”
Michelle lắc đầu “Nó là cháu ngoại của tôi, tôi chỉ quan tâm nó. Nó yêu anh, rất yêu, cho nên tôi không hy vọng nó đau khổ vì anh, nhưng anh không thể ỷ vào việc nó yêu anh mà muốn làm gì thì làm, anh biết việc nó để ý nhất chính là quan hệ giữa anh và Nhã Nhi, anh cũng không kiêng dè gì, thậm chí còn lừa gạt nó để ở bên cạnh Nhã Nhi.
Anh vẫn không hiểu hết Mạc Mạc, cũng không hiểu rõ phụ nữ. Tôi nghĩ, nếu anh biết sự việc như thế này thì ngay từ lúc đầu nên nói thẳng với Mạc Mạc, mà không phải để cho Mạc Mạc thấy cảnh tan nát cõi lòng như thế, tôi nghĩ, tôi nghĩ nếu thế thì nó sẽ càng dễ chấp nhận hơn một chút. Bây giờ anh liền bảo Mạc Mạc chấp nhận, là không công bằng với nó, nó cũng có giới hạn, cho nên hy vọng anh đừng ép nó. Nếu nó thực sự muốn ly hôn, cũng xin anh đừng dùng lại cách trước kia để giữ nó lại.”
Một lần nữa Giản Chiến Nam cảm thấy thì ra năng lực của hắn lại có hạn đến thế, rất có hạn, hắn vẫn luôn nghĩ không có gì mà hắn không làm được, nhưng bây giờ, lại lần nữa hắn cảm thấy sự đời bi ai khó lường….
Khi Mạc Mạc tỉnh lại vào ngày hôm sau, quả nhiên tinh thần đã tốt hơn rất nhiều, khả năng phục hồi của cô rất nhanh, thời tiết tốt, hơn nữa không có gió, Mạc Mạc rất muốn ra ngoài một chút, Giản Chiến Nam nhìn ra ý đồ của cô, giúp cô mặc áo khoác rất dày, quàng khăn đội mũ, thăm dò cầm tay cô, Mạc Mạc không phản kháng, khiến hắn tiến thêm bước là nắm tay cô thật chặt, cùng đi xuống lầu.
Giản Chiến Nam lái xe chở Mạc Mạc ra ngoài, muốn đưa cô đi dạo một chút, như thế tâm trạng của cô sẽ buông lỏng một chút, dọc đường đi không ai nói chuyện, mãi cho khi tới bờ biển, xe đi vào chỗ dừng, phía dưới là bọt sóng, Giản Chiến Nam dừng xe lại.
“Mạc Mạc, em không thể liếc nhìn anh một lần sao, nói với anh một câu, hử?” tay hắn vỗ về mặt cô, đôi mắt đen chờ mong nhìn cô, trong mắt cô luôn tràn đầy đau thương và hững hờ, trong mắt cô không còn sự giảo hoạt và vui vẻ ngày thường, cũng không có hắn.
Hắn nắm tay cô đặt ở bên môi rồi hôn, cuối cùng hai tay nâng mặt của cô, hôn tới, hai má của cô rất lạnh, môi cô cũng lạnh không có chút độ ấm, hắn muốn ôm để sưởi ấm cô, muốn dùng nụ hôn để hòa tan sự lạnh lẽo của cô, nhưng cô đáp lại hắn bằng sự thản nhiên và ưu sầu. Môi hắn rời khỏi môi cô, rồi hôn lên mũi cô, cuối cùng tiến tới bên tai , đau khổ nói “Bảo bối, muốn như thế nào thì em mới tha thứ cho anh?”
Mạc Mạc không nói gì.
“Xuống xe đi một chút.” Giản Chiến Nam mở cửa, lôi kéo Mạc Mạc xuống xe, đi trên tấm ván gỗ, phía dưới là đáy biển sâu không đáy, gió mát lạnh lẽo như quan hệ của hai người vào lúc này, lạnh tới cực điểm.
Đi một lát, Giản Chiến Nam dừng lại cầm tay Mạc Mạc đặt lên mặt hắn, “Mạc Mạc, em không thoải mái thì mắng anh đi, em đánh anh đi, đừng không nói tiếng nào như thế được không?”
Mạc Mạc lấy tay ra, Giản Chiến Nam cũng không buông tay, cầm lấy tay Mạc Mạc đánh tới trên mặt hắn, làm sao Mạc Mạc có thể đánh vào mặt Giản Chiến Nam được, dùng sức rút tay lại, Giản Chiến Nam lại càng mãnh liệt hơn, giống như nổi điên, ép Mạc Mạc đánh hắn, uy hiếp Mạc Mạc nói, gào lên, mắng ra đi, phát tiết ra đi.
Hắn điên rồi sao, Mạc Mạc vôi đưa chân ra giẫm lên chân của Giản Chiến Nam, Giản Chiến Nam bị đau, Mạc Mạc vội đẩy hắn ra, quay người bước đi, nhưng lại nghe đến tiếng “tủm” ở phía sau,.
Mạc Mạc dừng lại, không nhịn được xoay người lại nhìn, chỗ cây cầu không còn bóng dáng của Giản Chiến Nam, lập tức Mạc Mạc cuống lên, Giản Chiến Nam đâu, hắn rơi xuống biển rồi sao, sắc mặt Mạc Mạc tái nhợt, biển rất lớn, hơn nữa trời lại lạnh như thế, Giản Chiến Nam không chết đuối thì cũng chết cóng.
“Giản Chiến Nam, anh ở đâu?” cô hoảng hốt kêu lên, ánh mắt lo lắng tìm kiếm hắn trong nước biển “Giản Chiến Nam, anh ra đi, anh ra đi.” Không phải chứ, kỹ năng bơi lội của Giản Chiến Nam rất tốt, chắc không sao đâu, nhưng những người chết đuối đều biết bơi, lòng Mạc Mạc bị hoảng sợ bao phủ, cuốt cùng bất chấp tất cả, khóc hét lên gọi “Ông xã, em tới cứu anh, em tới cứu anh đây!”
Mạc Mạc nói xong đình nhảy vào biển, nhưng lại bị người nào đó phía sau ôm lại: “Buông tôi ra, ông xã tôi bị rơ