Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342353

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2353 lượt.

của Mạc Mạc bình thường, mà thính lực cũng bình thường, nhưng sao cô lại cảm thấy dường như mọi việc trước mắt đều mơ hồ, lỗ tai ong ong, lời của bọn họ cô đều nghe được nhưng sao lại xa xôi, lại không thật như thế.
Ánh mắt của vợ chồng họ Giản đều dán chặt trên người đứa bé, bọn họ rất thích nó.
Đã chờ rất lâu, loại tâm tình vui sướng, kích động khi có cháu. Mạc Mạc không biết người nhà họ Giản sao lại làm như thế, vì sao vào lúc mừng năm mới lại bảo Nhã Nhi tới, chẳng lẽ ở trong cảm nhận của họ, Nhã Nhĩ đã là người một nhà rồi sao?
Lời này nếu người khác nghe thì sẽ không sao, nhưng ở trong tai Mạc Mạc, thì chả khác gì một cây dao chặt ngang lòng cô, đứa bé kia không phải con cô, không phải, là do ông xã cô và người phụ nữ trước mắt sinh ra.
Đứa bé giống ba, giống mẹ, tương lai sẽ gọi ba mẹ, gọi ông xã của cô là ba, Nhã Nhi là mẹ, họ là người một nhà, mà cô, chỉ là một người ngoài. Lòng Mạc Mạc nhói đau từng cơn, thật sự muốn đi khỏi chỗ này, nhưng cô chỉ có thể chịu đựng nỗi đau, ngồi ở đâu, nhìn tất cả mọi thứ trước mắt, lòng đau như vỡ ra.
Ba Giản cũng cười haha nói: “Ừ, quả thật rất giống với Chiến Nam lúc nhỏ, nhưng trước đây Chiến Nam rất bướng bỉnh, không trầm ổn như đứa bé này, không nghĩ tới tôi có cháu nội rồi, mà đã 5 tuổi nữa, đã 5 năm làm ông nội nhưng lại không biết.”
Nhã Nhi giả bộ áy náy “Là do cháu không tốt, nên sớm đưa cháu đến ra mắt hai bác, nhưng mà….” Nhã Nhi không nói tiếp.
Giản Chiến Nam không mở miệng, Mạc Mạc cũng im lặng, nhưng nhìn bốn người trước mắt, Nhã Nhi cũng không nói nữa, chỉ cúi đầu, trầm mặc một lúc, ba Giản mẹ Giản như đang đưa mắt ra hiệu, ba Giản hơi nhíu mày nhìn qua Giản Chiến Nam và Mạc Mạc, lại nhìn đứa bé, như có lời muốn nói nhưng cuối cùng vẫn im lặng.
Mẹ Giản hơi tức giận nhìn ba Giản, quyết định tự bà nói ra: “Hai đứa con cũng biết, hôm nay bảo hai đứa về là để họp gia đình.
Hôm nay chúng ta mới biệt được sự tồn tại của đứa bé, nếu không phải hôm nay ra ngoài gặp được Nhã Nhi, truy vấn khi thấy đứa bé và con giống nhau như đúc, thì hai người già này đến giờ cũng không biết rằng mình đã có cháu nội lớn như thế.”
Mẹ nói này, Chiến Nam, con cũng rất kỳ cục, chuyện lớn như thế con đã biết rồi thì cũng phải nói với người trong nhà một tiếng chứ. Đứa bé là con cháu nhà họ Giản, con nói đi, con định tính như thế nào?”
Con ngươi đen của Giản Chiến Nam trầm xuống, giọng nói lạnh lùng: “Thảo luận vấn đề này trước mặt đứa bé, mẹ, mẹ thấy có thích hợp không?”
“Lúc nãy Tiểu Hoành rất muốn chơi mấy món đò chơi trong phòng, để con dẫn cháu đi lên chơi.” Nhã Nhi tận dụng đúng thời khắc đưng dậy, như rõ ràng cô và Tiểu Hoành không có gì bất tiện hết.
Mẹ Giản gật đầu, Nhã Nhi liền đưa Tiểu Hoành lên lầu chơi, trong phòng chỉ còn lại người trong nhà, mẹ Giản mới nói: “Tuy bây giờ Tiểu Hoành chưa nói được, nhưng dù thế nào thì nó cũng là con cháu nhà họ Giản, nó cần người chăm sóc, không thể thiếu tình thương của ba, Một mình Nhã Nhi chăm sóc nó mẹ rất lo lắng, cho nên mẹ tính để mẹ con nó đến ở đây, như thế thì có thể chăm sóc lẫn nhau, hơn nữa nên nhanh đổi hộ khẩu của đứa bé vào nhà mình, đó là cháu trai nhà họ Giản, sao có thể mang họ của mẹ được.”
Mạc Mạc mở lớn hai mắt nhìn miệng mẹ Giản khép rồi mở, mẹ Giản nói để cho Nhã Nhi và đứa bé đến ở trong nhà, là nhà họ Giản? Mạc Mạc không dám tin là mẹ Giản lại có thể quyết định như thế, chuyện đó có khác gì chuyện bảo Giản Chiến Nam đi tìm hiểu vợ chứ. Vậy cô thì sao, cô ở trong nhà này là cái gì chứ?
Khuôn mặt điển trai của Giản Chiến Nam cũng trở nên lạnh lùng hơn, đôi mắt ngày càng lạnh, ‘Đứa bé mang họ gì không quan trọng. Về vấn đề giáo dục và nuôi nấng đứa bé con sẽ tận lực làm trách nhiệm của một người ba, nhưng con sẽ không đồng ý cho Nhã Nhi vào ở trong nhà, đây là điểm mẫu chốt của con.”
Mẹ Giản nghe xong lời của Giản Chiến Nam, không hờn không giận nhìn về phía Mạc Mạc, mẹ Giản cảm thấy Giản Chiến Nam không đồng ý cho Nhã Nhi và đứa bé vào ở trong nhà hoàn toàn là vì Mạc Mạc, chỉ cần Mạc Mạc đồng ý thì vấn đề đứa bé chắc chắn sẽ không thành vấn đề. Bà lại ra vẻ giáo dục
‘Mạc Mạc, con là vợ của Chiến Nam, con nên biết trọng trách và trách nhiệm trên người của Chiến nam.
Chuyện này mẹ hi vọng con có thể dễ rộng lượng tha thứ, dù sao đứa bé cũng là con của Chiến Nam, con cần suy nghĩ cho Chiến Nam nhiều hơn, mẹ hy vọng con có thể chấp nhận đứa bé này. Con là vợ Chiến Nam, con nói xem chuyện này con nói thế nào?”
Thật sự Mạc Mạc rất muốn cười. Cô vẫn chịu đựng, dù mẹ Giản có mắng cô, trách móc cô, thậm chí đánh cô, bắt cô quỳ trên thềm đá, cô cũng không để lòng, cô có thể chịu được, nhưng cô cũng có giới hạn của cô, giới hạn của cô là tuyệt đối không thể nhẫn chịu để chia xẻ chồng của mình với người phụ nữ khác, không thể nhẫn chịu để bản thân bị xâm phạm lãnh thổ.
Thực ra trong lòng cô và Giản Chiến Nam đều giống nhau, đồ của mình hoặc người của mình, muốn có thì cần phải có được hoàn toàn, tuyệt đối không thỏa hiệp, nếu không cách nào có được hoàn toàn n


Polly po-cket