Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342357

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2357 lượt.

hư vậy cô sẽ lựa chọn từ bỏ.
Mạc Mạc cười rất điềm đạm: “Mẹ, nếu là mẹ thì mẹ sẽ làm sao? Mẹ có thể dễ dàng tha thứ và chấp nhận không?” nếu là ba Giản đưa một người phụ nữ về nhà, còn dẫn thêm một đứa bé nữa, thì mẹ có thể chấp nhận được không?
Mẹ Giản tức giận trừng mắt với cô: “Con… mẹ hỏi con đó, con hỏi lại mẹ làm gì? Ba con bên ngoài không có người phụ nữ khác.”
“Mẹ, mẹ thật may mắn.” là phụ nữ đều không có cách nào chấp nhận được, Mạc Mạc cười nói “Ba,con thực sự rất hâm mộ ba, cả đời chỉ có một người phụ nữ, từ đầu tới cuối, là một người đàn ông có tình, rất giỏi.” nói xong Mạc Mạc còn hung hăng liếc Giản Chiến Nam không chút khách sáo.
Vẻ mặt Giản Chiến Nam hơi xấu hổ, kéo tay Mạc Mạc đứng lên: “Mẹ, nếu mẹ còn hy vọng bọn con về nhà thì hy vọng mẹ đừng khăng khăng làm theo ý mình như thế.”
Mẹ Giản tức giận: “Đồ con bất hiếu, uy hiếp mẹ hả.”
“Mẹ, con đang nói sự thật.” Giản Chiến Nam nhăn mày, “Bọn con đi trước, lát nữa mẹ bảo lái xe đưa hai mẹ con họ về đi, chuyện này, mẹ đừng nhúng tay vào.”
Giản Chiến Nam kéo tay Mạc Mạc rời đi, mẹ Giản tức giận ngồi xuống “Nhìn con trai của ông đó, sao tôi lại sinh ra đứa con trai như thế chứ.’
Ba Giản đứng dậy với vẻ mặt không kiên nhẫn “Thôi đi, chuyện bọn nhỏ để cho chúng tự giải quyết, bà đừng nhúng tay vào nữa.”
Lúc này Nhã Nhi cũng đi xuống từ trên lầu với Tiểu Hoành, nhìn dáng vẻ tức giận của mẹ Giản, như rất tri kỷ, hiểu sự đời nói: “Bác gái, dù như thế nào thì Tiểu Hoành cũng là cháu nội của bác, bác nhớ nó thì có thể bảo nó đến đây chơi, cũng có thể đi thăm nó.”
Mẹ Giản gật đầu, cảm thấy Nhã Nhi là một cô gái hiểu chuyện, ít nhất là hiểu chuyện hơn so với Mạc Mạc, nhìn Tiểu Hoành thì trong lòng lại vui: “Đi, bà nội đưa cháu đi chơi.”
Về đến nhà, Mạc Mạc rất bực mình, không về phòng ngủ mà đến phòng giải trí, cầm búa hung hăng đập chuột, chán nản, Giản Chiến Nam cũng hơi mất hứng, nên cùng chơi với Mạc Mạc,. Hắn đánh trúng mục tiêu tốt hơn Mạc Mạc, nhìn dáng vẻ nổi điên của Mạc Mạ, hắn đi qua nắm lấy tay Mạc Mạc: “Anh không chung tình ?”
Mạc Mạc bực bội bỏ tay hắn ra ‘Anh lạm tình, nếu anh chung tình thì sẽ không sinh ra một đứa bé như thế.”
Giản Chiến Nam xanh mặt nói “Nếu anh biết sẽ yêu em, thì thà rằng anh trước kia và cô ta sẽ thuần khiết như một tờ giấy, nhưng chúng ta gặp nhau muộn, em muốn anh phải làm sao bây giờ?”
Mạc Mạc nhìn Giản Chiến Nam xem thường: “Đó là do anh không quản được em trai của anh, thú tính đàn ông, không cần tím cớ.’
“Mạc Tiêu Hữu, em ngứa da rồi phải không?” Giản Chiến Nam ôm lấy Mạc Mạc đi tới bên bàn, thả cô lên đó. Giữ cô khiến cô nằm sấp trên đó, bóp mông cô “Vô lại, bỏ em ra, anh làm gì đó.’
“Sử dụng tính thú với em” Giản Chiến Nam nói xong thì túm quần của Mạc Mạc, Mạc Mạc lại không giãy dụa, nằm đó không nhúc nhích, bờ vai run run, như đang khóc, tim Giản Chiến Nam như bị nhéo, thả Mạc Mạc ra, trở cô lại đối mặt với hắn, quả nhiên thấy trên mặt cô có nước mắt.
“Bảo bối, sao lại khóc, ngoan, không khóc nữa.” ngón tay Giản Chiến Nam vội lau đi nước mắt trên mặt cô, Mạc Mạc tức giận đẩy tay hắn ra “Anh là đồ tồi, ức hiếp em, em không cần để ý đến anh nữa.’
“Ai ức hiếp em, ông xã thương em mà.”
Mạc Mạc tủi thân nói: “Anh ức hiếp em, cả nhà anh đều ức hiếp em.”
Giản Chiến Nam đi qua muốn ôm Mạc Mạc nhưng Mạc Mạc lại tránh ra “Anh đi đi, quỷ chán ghét, em không muốn nhìn thấy anh.”
Giản Chiến Nam đứng trước mặt Mạc Mạc, xoay người, đưa lưng về phía Mạc Mạc khom lưng xuống “Được thôi, anh cho em ức hiếp lại anh thì được rồi.”
Mạc Mạc thấy động tác của Giản Chiến Nam thiếu chút nữa nín khóc mà cười, cô nhấc chân, đá vào mông hắn một đá, nhưng Giản Chiến Nam lại chả sứt mẻ gì, vẫn đứng vững ở đó “Bà xã, mông ông xã có phải rất chắc không?”
“Giản Chiến Nam, anh là đồ vô lại, lưu manh”. Mạc Mạc mắng nhưng cũng nhảy lên trên lưng Giản Chiến Nam, Giản Chiến Nam vội ôm lấy chân cô rồi xoay quanh “Lưu manh với bà xã không phạm pháp.”
Cuối cùng Mạc Mạc cũng cười, mặt đặt trên vai hắn, nói cô đơn: “Nếu mỗi ngày ở cùng với anh đều vui vẻ như thế thì thật tốt.”
“Con người khó tránh khỏi gặp phiền não, Mạc Mạc, là ông xã không tốt, cõng em về nghỉ ngơi được không?”
“Ừm, đi thôi.”
Giản Chiến Nam cõng Mạc Mạc ra khỏi phòng giải trí, Mạc Mạc cảm khái nói: “Ông xã, vì sao lưng của anh lại rắn chắc như thế.”
‘Ông xã, vì sao bờ vai của anh lại rộng như thế.”
“Ông xã, vì sao anh lại đối xử tốt với em như thế?”
Giản Chiến Nam nghiêng mặt hỏi lại cô; “Tốt với em như thế sao?”
Mạc Mạc rầu rĩ nói: ‘Nếu anh chỉ tốt với em một chút thôi, thì em sẽ không luyến tiếc anh như thế.” Em sẽ cho bản thâm một lý do thật lớn để rời đi, không cần phải sống trong kẽ hở, nhưng em không nỡ rời khỏi anh, không nỡ.
“Mạc Mạc!”
“Hử?”
“Say này anh sẽ đối xử tốt với em gấp đôi, để cho em vĩnh viễn cũng không rời khỏi anh.”
Vĩnh viễn có xa lắm không, có xa lắm không? Mạc Mạc nghe tiếng tim đập của Giản Chiến Nam, ghé vào trên tấm lưng rắn chắc của hắn, nghĩ….nghĩ…. v


Old school Easter eggs.