Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342359

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2359 lượt.

i hát, cô đỏ mặt, hơi buồn rầu, như đang nghĩ đến nhảy thế nào với bài hát này.
Giản Chiến Nam lại hơi buồn cười khi thấy bộ dáng say mà không say của Mạc Mạc, một tay chống lên quầy bar, đôi mắt đen nhìn Mạc Mạc không nháy mắt, nhìn dáng vẻ buồn rầu suy nghĩ của cô rồi đột nhiên biến thành vui vẻ.
Mạc Mạc đã nghĩ được vũ đạo phù hợp với bài hát, cô nhắm mắt lại, từ từ khởi động cơ thể, đó là một loại vũ đạo rất khêu gợi, mỗi một động tác, đều là một loại hấp dẫn, mỗi khi tay cô như có như không lướt qua trên ngực xuống phía dưới, thì bụng Giản Chiến Nam lại nóng lên.
Mạc Mạc xoay người sang chỗ khác, vặn vẹo lưng, gợi cảm mê người, Giản Chiến Nam đứng dậy đi tới, ôm Mạc Mạc từ phía sau, tay dần đi xuống từ trước ngực cô xuống bụng rồi ra phía sau, khiến cơ thể uyển chuyển của cô dán trên người hắn.
Hai tay hắn quắp ở lưng Mạc Mạc, kéo cơ thể cô tới, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn say lòng người cô, Giản Chiến Nam hung hăng cúi đầu xuống hôn, lưỡi tham lam thâm nhập vào trong miệng của cô, đầu lưỡi còn mang theo hương rượu bướng bỉnh chơi đùa với hắn, hắn muốn càng nhiều hơn, nụ hôn dần rời khỏi đôi môi cô, đi xuống phía dưới, hôn lên nơi mềm mại của cô, giọng nói khàn khàn: “Mạc Mạc, em đúng là yêu tinh.”
Hai tay của Mạc Mạc ôm sau cổ hắn, cười khanh khách, nói dịu dàng: “Em là yêu tinh… em muốn ăn anh luôn”.
“Mỏi mắt chờ mong.’
Giản Chiến Nam ôm lấy cô, bước tới sô pha, ném cô lên sô pha, rồi hắn cũng ép tới… trong nháy mắt khi hắn đi vào, Mạc Mạc bám chặt lấy hắn, khóe mắt đều là nước mắt: “Ông xã, yêu em, chỉ có thể yêu em.”
“Ừm, … yêu Mạc Mạc, chỉ yêu Mạc Mạc.”
Tình cảm mãnh liệt hừng hực thiêu đốt, Giản Chiến Nam đã phát tiết dục vọng mấy ngày nay, mạnh mẽ yêu Mạc Mạc…
Sau một đêm tình cảm mãnh liệt thì ngày hôm sau xương sống và thắt lưng của cô đều đau, còn có nụ cười bỡn cợt của Giản Chiến Nam, Mạc Mạc cũng không hoàn toàn say rượu, vẫn nhớ rõ mình quyến rũ Giản Chiến Nam như thế nào, thấy hắn cười xấu xa, thì thâm tình của cô cũng tốt hơn một chút. Cuộc sống, mãi không thể chỉ sống trong âm u, tự bản thân cũng phải tìm niềm vui.
Sắp tới lễ mừng năm mới, cũng tới ngày giỗ ba mẹ, Mạc Mạc mua hoa cùng đồ cúng rồi bảo Giản Chiến Nam cùng đi tế bái ba mẹ, thời điểm này hàng năm, Mạc Mạc đều không vui, cho nên Giản Chiến Nam sẽ luôn đi cùng cô cả ngày.
Lễ mừng năm mới, người luôn vô cùng háo hức vui vẻ, Mạc Mạc cũng cố gắng bỏ đi phiền muộn, trở lại những ngày vui vẻ với Giản Chiến Nam như những ngày trước, dù có u ám bao phủ, nhưng luôn nghĩ cách để xua tan đi.
Ngày mừng năm mới, Mạc Mạc và Giản Chiến Nam đều dậy sớm, chuẩn bị theo quà để về nhà họ Giản rồi qua đêm ở đó, nhưng bây giờ khi nhìn thấy Nhã Ni cùng Tiểu Hoành đi từ trong ra, thì trong lòng Mạc Mạc lại không được khỏe, cô cảm thấy, Nhã Nhi đang từng tấc tranh đoạt lãnh thổ của cô, từ nơi xa nhất, bắt đầu từ nơi không quan trọng nhất.
Là lễ mừng năm mới nên người một nhà đoàn tụ, Nhã Nhi, vì sao cô ta lại xuất hiện ở đây, đơn giản là cô ta là mẹ của Tiểu Hoành, đơn giản vì cô ta là mẹ của con Giản Chiến Nam, cho nên, cô ta có thể vào trong nhà họ Giản.
Tuy đây không phải là nhà của cô, nhưng cũng là nhà của Giản Chiến Nam, ở đây có ba mẹ của Giản Chiến Nam, có phòng nơi hắn từng sống qua, Nhã Nhi, đã dần từng bước đi vào cuộc sống của Giản Chiến Nam,dùng tiểu Hoành, Dùng tiểu Hoành để đi dần từng bước.
Giản Chiến Nam chau mày, nhìn mẹ Giản “Mẹ, sao lại thế này?”
Vẻ mặt của mẹ Giản vô vị nói: “Lễ mừng năm mới, chẳng lẽ để bọn nó cô nhi quả phụ cô đơn trải qua sao? Cùng ăn cơm tất niên, không quá đáng chứ, dù thế nào thì đứa bé là con con, Nhã Nhi là mẹ của nó, có ba mẹ làm bạn, thì đứa bé mới vui vẻ được.”
Nhã Nhi kéo tay Tiểu Hoành đi tới, vẻ mặt không yên, xấu hổ nói: “Bác gái, nếu không con đưa Tiểu Hoành về, hôm nay là ngày mừng năm mới, mọi người phải vô cùng vui vẻ, để mọi người mất hứng, con sẽ không yên tâm, hơn nữa, cháu ở đây hình như hơi không tiện.’ dáng vẻ như ai ức hiếp cô ta, tủi thân tội nghiệp.
Mạc Mạc còn hỏi thật “Muộn như thế rồi chắc là không nên gọi xe, cần bảo lái xe đưa cô đi không?”
Mọi người không dự đoán được Mạc Mạc sẽ nói như thế, mẹ Giản không hơn giận nhìn Mạc Mạc, tức giận nói: “Lúc nào thì đến lượt con làm chủ?”
Vẻ mặt Mạc Mạc vô tội nói: “Mẹ, cô ta bảo ở lại không tiện nên về, con là xuất phát từ lễ phép hỏi han một chút thôi, nếu lái xe nhà ta không tiện đưa cô ta về, vậy bảo cô ta gọi xe về là được rồi. tuy gọi xe không tiện nhưng vẫn có thể về tới nơi. Ông xã, có phải vai của anh đau không, về phòng đi, em mát xa giúp anh.”
Giản Chiến Nam nhướng môi, cười như không cười, nói thản nhiên với mẹ Giản và Nhã Nhi: “Xin lỗi, không tiếp được.”
Mạc Mạc và Giản Chiến Nam thân mật trở về phòng, để lại Nhã Nhi với vẻ mặt xấu hổ và mẹ Giản đến cứng cả họng, phục hồi lại tinh thần, mẹ Giản nói: “Cháu nội bảo bối, đừng sợ, có bà nội ở đây, hôm nay ở lại ăn mừng năm mới, bà nội thích cháu, Nhã Nhĩ cháu đừng sợ, nghe bác gái nói, nào , ngồi xuống xem ti vi.”