Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342355
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2355 lượt.
ĩnh viễn có thể là một chút… cũng có thể là rất nhiều.
Buổi tối hai người cùng ăn cơm, nhưng cô ăn mà chẳng có mùi vị gì, trong đầu loạn lên, là đứa bé của Nhã Nhi, là lời nói của mẹ Giản. Ngay cả lúc Giản Chiến Nam nói chuyện với cô cô cũng không nghe thấy, cho đến khi hắn đi tới ôm cô, thì cô mới hoàn hồn.
Môi Giản Chiến Nam dán trên mặt cô “Suy nghĩ gì thế, lo lắng anh bị cướp đi à?”
Mạc Mạc lắc đầu, cầm cánh tay hắn “Chỉ là trong lòng hơi rối, không có gì đâu.”
“Ăn cả nửa ngày cũng không thấy em ăn được mấy miếng.’ Giản Chiến Nam nói xong thì ngồi bên cạnh cô, kéo cô đến gần hắn rồi ôm chặt cô trong lòng, để cô ngồi trên đùi hắn.
Giản Chiến Nam cầm đũa gắp thức ăn, ý bảo Mạc Mạc há miệng ra, Mạc Mạc cũng rất ngoan ăn luôn, Giản Chiến Nam nói: “Bà xã, lời mẹ nói em đừng để ý, anh sẽ không đồng ý đâu, em chỉ cần nhớ rõ, người ông xã yêu là em, sẽ không phải là người phụ nữ nào khác, dù cho có đứa bé kia, cũng sẽ không thay đổi được.”
Mạc Mạc nhìn Giản Chiến Nam, cô nghĩ, thực ra Giản Chiến Nam cũng để tâm tới đứa bé kia, dù sao đứa bé cũng là cốt nhục của hắn, nhưng cô không có cách nào nói được rằng, ông xã, em không để tâm đâu, anh hãy yêu thương nó thật tốt, em hoàn toàn chấp nhận đứa bé đó, cô làm không được, ít nhất là bây giờ cô làm không được.
Ăn xong cơm tối, Mạc Mạc và Giản Chiến Nam nghỉ ngơi sớm, thực ra, tâm hai người đã mệt sắp chết rồi, Giản Chiến Nam còn bận chuyện của công ty, phải để ý tâm tình của Mạc Mạc, vừa phải phiền não chuyện Nhã Nhi cùng chuyện đứa bé, thực ra tâm tình của mỗi người đều rất ngổn ngang, chẳng qua Giản Chiến Nam là đàn ông, hơn nữa, không phải là một người đàn ông bình thường, cho nên hắn tin rằng bản thân mình có thể xử lý tốt mọi chuyện, chỉ cần chút thời gian mà thôi.
Giản Chiến Nam ôm Mạc Mạc, ngủ rất nhanh, mấy ngày nay với vấn đề tạo người hai người đã không còn quá ham thích, ngay cả Giản Chiến Nam mỗi đêm đều thích yêu yêu thì giờ cũng không còn hứng thú nữa, có lẽ hắn thực sự mệt, tâm cũng mệt.
Trái ngược với Giản Chiến Nam, Mạc Mạc lại không cách nào giải tỏa được, cô rất phiền muộn, trong đầu luôn nhớ tới đôi mắt của đứa bé kia, nghĩ tới sắp phải đối mặt với vấn đề nan giải, Nhã Nhi sẽ không bỏ qua chuyện này, mẹ Giản lại còn muốn cho Nhã Nhi vào nhà, nói vậy có phải Giản Chiến Nam chấp nhận ý đồ của Nhã Nhi, xã hội thượng lưu này sao nhiều chuyện như vậy, đàn ông cùng lúc có mấy người phụ nữ, chuyện đó như chả có gì là ngạc nhiên.
Mạc Mạc không ngủ được, quay đầu sang nhìn Giản Chiến Nam đang ngủ say, trong bóng đêm thế nhưng nhớ rõ khuôn mặt hắn như thế, sống mũi thẳng cao, mắt phượng hẹp dài, môi hơi mỏng, tất cả đều hoàn mỹ như thế, chẳng khác gì tác phẩm nghệ thuật được điêu khắc. Cô cúi đầu, buông xuống một nụ hôn say đắm trên môi hắn, rồi nhẹ nhàng đứng dậy, xuống giường và ra khỏi phòng, đi vào quần bar nhỏ ở lầu hai.
Mạc Mạc mở một chai rượu hồng, rót cho mình một ly, ôm chai và ly rượu ngồi ở mặt sau quầy bar, cong chân, đôi chân lộ ra sau vạt áo, ngọn đèn màu quất khiến da cô bị nhuộm thành màu mật ong, lộ ra điểm mê người. Cái chén loạng choạng trong tay, lớp chất lỏng màu đỏ ở bên trong, tản ra mùi rượu, Mạc Mạc ngưởi ngưởi, cuối cùng cũng uống cạn ly.
Một ly lại một ly, cô muốn để bản thân say, sau đó say sưa đi vào giấc ngủ, không bao giờ…..nghĩ đến phiền não nữa, nhưng vì sao càng uống thì cô lại càng phiền não, đầu càng thanh tỉnh, thậm chí còn rất muốn khóc.
Bịch, chai rượu đỏ rơi trên mặt thảm từ trong lòng cô, phát ra thanh âm trầm đục, Mạc Mạc cũng tùy theo nằm xuống, nghiêng ngả nằm ở đó, tay với tới chai rượu, nhưng sao mãi không với tới, a, ngay cả chai rượu cũng ức hiếp cô.
Mạc Mạc lại ngồi dậy, cô muốn lấy thêm chai nữa ở trong tủ, nhưng tay lại bị người nào đó bắt lấy, cô quay đầu lại, là ông xã của cô, nhưng lại đang nhăn mày nhìn cô, đôi mắt kia thật sự rất mê người. Cô như say mà không say, cười duyên với hắn, tay kéo áo ngủ của hắn, ‘Ông xã, uống rượu với em không?”
“Sâu rượu nhỏ, không ngủ được thì lại lén uống rượu à, hử?” cánh tay Giản Chiến Nam ôm chặt vòng eo cô, đôi mắt đen nhìn cô, mặt của cô đã hồng lên, hai mắt say như quyến rũ lòng người, đôi môi phấn hồng mê người, nhìn rất giống một tiểu yêu tinh.
Mạc Mạc nghiêng đầu nhìn hắn, dáng vẻ rất buồn rầu: “Không thể uống rượu à? Đúng rồi, đúng rồi, chúng ta phải sinh cục cưng thật khỏe mạnh nữa, cho nên em không thể uống rượu.” Mạc Mạc vỗ đầu, “Em thật là đầu heo mà, sao có thể quên mất…. ông xã, anh tức giận à? Tức không?”
Mạc Mạc cọ vào ngực hắn làm nũng, Giản Chiến Nam hơi nhăn mi ‘Hả, hử?” nhưng trong lòng lại muốn bà xã cọ thêm mấy cái nữa.
“Vậy em khiêu vũ cho anh xem…. Khiêu vũ cho anh xem nhé, như thế có phải sẽ không giận nữa không?” cô như đang cần phát tiết, phát tiết sự đau đớn trong lòng, nhưng cô không muốn khắc khẩu, không muốn khóc, cho nên cô lựa chọn một cách thức phát tiết khác.
Bước đi của Mạc Mạc hơi không ổn, đẩy Giản Chiến Nam ngồi xuống trên ghế ở quầy bar, sau đó tìm điều khiển chọn một bà