Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342429
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2429 lượt.
lời cô, Cầm Tử vội đến mức nước mắt thi nhau chảy xuống “Mạc Mạc, chúng ta là chị em tốt, chúng ta quen biết từ lúc học trung học, chơi với nhau, lên lớp với nhau, tan học với nhau, bây giờ ngay cả Cầm Tử cậu cũng không để ý sao, ngay cả chị em tốt mấy năm nay cậu cũng không cần sao? Cậu có biết không, cậu như thế mình rất đau khổ. Mạc Tiêu Hữu, cậu nói chuyện cho mình, cậu tỉnh lại cho mình đi…” Cầm Tử ghé vào trên chăn của Mạc Mạc gào khóc.
“Cầm Tử… cậu muốn đè chết mình à… khụ khụ…”
“Mạc Mạc!” Cầm Tử ngẩng đầu lên, thấy Mạc Mạc đã mở mắt, cô tuy khóc nhưng vẫn cười, nhưng sau đó lại tiếp tục khóc mắng Mạc Mạc: “Nha đầu xấu, khiến người ta sợ sắp chết có biết không, sau này không được phép, tuyệt đối không được tự làm tổn thương bản thân mình như thế nữa, biết không, nếu không mình tuyệt giao với cậu luôn!”
“Cậu nên giảm béo đi…”
‘Mình vẫn giữ dáng rất tốt, đúng không?”
Mạc Mạc lau nước mắt cho Cầm Tử “Được rồi, đừng khóc nữa.”
“Ừ”. Cầm Tử lau nước mắt trên mặt “Nhất định là cậu đói bụng rồi, hai ngày không ăn gì, mình bảo Khâu chí chuẩn bị ít canh và cháo tới.” Cầm Tử không dám rời khỏi Mạc Mạc nửa bước, gọi điện thoại cho Khâu Chí, nới với anh ta Mạc Mạc đã tỉnh, bảo anh mang cơm đến giúp, sau đó nói bây bạ với Mạc Mạc để dời đi sự chú ý của cô, chỉ sợ cô lại tìm đến cái chết lần thứ hai.
Mạc Mạc trò chuyện với Cầm Tử câu được câu mất, tim như đã vỡ tan thành từng mảnh, sống hay chết, sau này phải trải qua như thế nào, cô không muốn nghĩ nữa, nhưng khi nghĩ tới mình còn sống, còn bị Giản Chiến Nam không chế thì liền cảm thấy đến tuyệt cảnh, không chết sẽ không có cách nào giải thoát, chỉ có chết mới được giải thoát.
Khâu Chí mua cơm đến, nhưng Giản Chiến Nam cũng không đi vào, Mạc Mạc cũng không muốn gặp hắn, thấy hắn không chừng cơm cũng không chịu ăn, hắn chỉ đành nghe Khâu Chí nói lại tình hình của cô, cô ăn cơm, uống canh và ăn cháo, tuy không nhiều lắm nhưng vẫn ăn chút ít, cô rất ít nói, thân thần tốt, hơn nữa còn có chút hoảng hốt.
Nghe Khâu Chí nói tâm tình hắn như treo lơ lửng trên sợi dây, trong lòng bàn tay cảm thấy lạnh lẽo, hắn vẫn còn cảm giác bàn tay cô mất đi độ ấm, sự sợ hãi này cho đến bây giờ hắn không cách nào thoát ra được, hắn sợ lạnh, thực sự rất sợ…
Mạc Mạc nằm viện mấy ngày, dì Tố và Cầm Tử thay phiên nhau chăm cô, tuy Mạc Mạc luôn cam đoan sẽ không tìm đến cái chết nữa nhưng không ai tin cô, thực ra cô cũng biết lời cam đoan của mình chả chắc chắn, chẳng trách không ai tin cô.
Cầm Tử còn con nhỏ phải chăm sóc,cho nên buổi tối không thể tới với Mạc Mạc, dì Tố và hộ lý bệnh viện sẽ chăm sóc cô, trông cô, Giản Chiến Nam vẫn ở ngoài cửa, không ai dám để cho Mạc Mạc biết hắn ở ngoài đó. Nhưng hắn thật sự rất muốn gặp cô, rất muốn nói chuyện với cô.
Đêm dài, hắn nghĩ là Mạc Mạc đã ngủ, không kiềm chế được nên đi vào bệnh viện, dì Tố rất mệt, cho nên đã ngủ trên giường, Giản Chiến Nam không thấy Mạc Mạc trên giường khiến trong lòng hoảng sợ, liền vội vàng tìm kiếm bóng dáng của cô, thấy cô đứng bên cạnh cửa sổ, một tay ôm Mạc Mạc vào trong lòng, sự sợ hãi như càng kịch liệt thêm, hắn ôm chặt cô không buông tay, hắn sợ cô sẽ nhảy xuống…
“Cậu chủ!’ Dì Tố tỉnh lại thấy Giản Chiến Nam, nhưng mình thì ngủ, thấy có lỗi và bất an.
Giản Chiến Nam nghiêm mặt: “Dì ra ngoài đi, ở đây có tôi trông rồi!”
Dì Tố muốn nói gì đó nhưng cuối cùng im lặng rời đi. Giản Chiến Nam không yên tâm giao Mạc Mạc cho bà, hắn phải tự mình trông Mạc Mạc, ôm cô đến bên giường, trong bóng đèn mông lung, hai người có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt của nhau.
Mạc Mạc gầy đi không ít, cả người đều không có tinh thần, hắn muốn nói với Mạc Mạc nhưng lại phát hiện không biết nói gì, tìm không ra ngôn ngữ, cùng ánh mắt hờ hững của cô càng hiến hắn khó xử.
Giản Chiến Nam giúp cô ngồi lên giường, vụng về giải thích: “Anh muốn nhìn em một chút, cho nên mới đi vào,”
Mạc Mạc lại nói lẩm bẩm: “Nhặt lá thất bại rồi!”
“Vì đã tới cuối mùa thu rồi!”, Giản Chiến Nam quỳ gối trước mặt Mạc Mạc, cầm bàn tay lạnh lẽo của cô để làm ấm tay cô, nhưng tay hắn cũng lạnh, cũng đã mất đi độ ấm.
“Ồ, không nóng.” Đôi mắt mất thần của Mạc Mạc nhìn hắn, còn rất nghiêm túc.
“Có thể, có thể…” Giản Chiến Nam nói xong thì để tay cô vào trong lồng ngực của mình rồi che kín trong đó.
“Ồ, không nóng, không nóng.” Mạc Mạc nói thì thào, cũng rút tay ra khỏi lồng ngực của Giản Chiến Nam, chỉ vị trí nơi trái tim: “Ở đây lạnh. ở đây có hai phòng, có một đôi chị em ở, một là lửa một là băng, hai người vẫn luôn ngủ sau nhưng có một ngày một người khiến lửa tỉnh lại, nó liền dùng hết sức để thiêu đốt, nhưng nó rất ồn ào, cũng khiến băng ở phòng bên cạnh tỉnh lại, cho nên sau khi lửa thiêu đốt căn phòng thành tro thì nơi đó liền trở nên lạnh giá, cuối cùng không nóng nữa…”
“Mạc Mạc, em có thể không yêu anh nữa, có thể không quan tâm tới anh nữa, chỉ đồng ý với anh là muốn sống, chỉ cần em sống tốt, anh buông tay, anh sẽ không bao giờ….giữ em nữa…. anh chỉ cần em còn sống, Mạc Mạc, xin lỗi em…” nói hết