Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342432
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2432 lượt.
uốn tiễn cô đi, muốn hỏi chút rằng cô có cần giúp gì không, nhưng hắn không có dũng khí xuất hiện trước mặt cô vì Mạc Mạc không muốn nhìn thấy hắn.
Hắn buông tay nhưng không buông được tâm, biết rõ cô muốn rời đi nhưng hắn không cách nào giữ cô lại được, hắn không có tư cách, không có, Cầm Tử mắng rất đúng, hắn đã mang lại cho Mạc Mạc bao vui vẻ thì cũng không ít đau khổ, nếu hắn chọn buông tha cho cuộc hôn nhân đó thì hãy học cách buông tha cho Mạc Mạc.
Nhưng khi làm tổn thương Mạc Mạc thì đồng thời hắn cũng ngã vào trong vực sâu của đau khổ, không thể giãy, lần đầu tiên hắn cảm thấy được bản thân mình rất thất bại, vì sao lại đưa chuyện tình cảm tới bờ vực thẳm, không phải chuyện gì hắn cũng có thể làm sao, vì sao chỉ mỗi chuyện tình cảm thì lại thất bại tới rối tinh rối mù như thế. Nhưng hắn cũng hiểu được một cút, thì ra hắn đã sai rồi, lần lượt phạm sài lầm, lần lượt hi vọng Mạc Mạc sẽ tha thứ cho hắn, nhưng cho tới bây giờ sẽ không bao giờ Mạc Mạc tha thứ cho hắn nữa, …hắn sai ở chỗ không biết phải yêu Mạc Mạc như thế nà, sai ở chính sự ích kỷ của mình, sai ở bản tính quá bá đạo của mình.
Hắn đau khổ nằm trên chiếc giường từng ngủ chung với cô, dường như trên đó đã không còn mùi hương của cô nữa, nhưng nỗi nhớ vẫn gặm nhắm trong tim hắn, hắn rất muốn ôm cô, nghe co gọi hắn là ông xã, nhớ tới những ngày ngọt ngào trước kia, cô ở nhà chờ hắn, sẽ trốn ở sau cửa, sẽ làm chuyện xấu với hắn.
Bây giờ mọi thứ đề không còn nữa, hắn chỉ có thể một mình cô đơn rơi lệ, bị nỗi nhớ cùng đau khổ giày vò, kéo xé, nhưng không có cách nào có thể giúp hắn chuộc lỗi, trừ khi Mạc Mạc quay lại, nhưng Mạc Mạc sẽ không quay lại, sẽ không…
Không muốn, hắn không muốn xa Mạc Mạc, không muốn Mạc Mạc đi, hắn ngồi dậy, cơ thể không hề ổn chút nào dần đi ra ngoài, mở cửa phòng ngủ, người nghiêng ngả lảo đảo đi ra ngoài.
“Cậu chủ, đã trễ thế này rồi cậu còn đi đâu?” dì Tố thấy Giản Chiến Nam đã say tới nát bét muốn đỡ hắn về nghỉ ngơi, lại bị Giản Chiến Nam gạt ra: “Tránh ra, tôi muốn đi tìm Mạc Mạc, tôi muốn đi tìm bà xã tôi trở về,”
Giản Chiến Nam nói xong thì đi ra ngoài, nghiêng ngả đi tới xe, mở cửa lên xe, lúc khởi động xe thì có người ngăn hắn lại: “Anh Giản, anh như thế không thể lái xe.”
Là Hàn Chấn Dạ và Jason, còn có thêm cả Tiểu Hoành, Hàn Chấn Dạ và Jason luôn ở bên cạnh Giản Chiến Nam, họ cùng uống rượu với Giản Chiến Nam, hắn đã say như thế làm sao lái xe được, hơn nữa quan hệ giữa hắn với Mạc Mạc đã chấm hết, sao lại có thể tới sân bay? Jason cầm chìa khóa xe trong tay Giản Chiến Nam. Lôi Giản Chiến Nam ra khỏi xe.
Giản Chiến Nam đang vội vàng đuổi theo Mạc Mạc thì bị người khác ngăn cản, trong lòng rất tức giận, chỉ muốn đánh Hàn Chấn Dạ, nhưng nắm đấm của hắn đã mất đi uy lực, bị Hàn Chấn Dạ tránh được, Giản Chiến Nam liền đẩy hai người đang đỡ hắn, đau khổ nói: “Hai người lôi kéo tôi làm gì, bà xã của tôi sắp đi tồi, hai người có biết không, Mạc Mạc, co ấy sắp đi rồi, tôi TMD thích một người phụ nữ như thế, sao tôi có thể ép cô ấy tới mức phải ra đi…”
Tiểu Hoành nghe thấy lời của Giản Chiến Nam thì vội vàng túm tay của Jason, mẹ Mạc Mạc sắp đi rồi sao, mẹ Mạc Mạc muốn đi đâu, đáng tiếc, Jason không hiểu được tâm tư của Tiểu Hoành, chỉ cho là nó đang lo cho người ba đang say xỉn, Tiểu Hoành nhíu mày, chạy vội vào trong nhà, cầm bút và quyển vở thở hổn hển chạy ra gara, vội viết mấy chữ: “Mẹ Mạc Mạc ở đâu?”
“Mẹ Mạc Mạc sắp ra nước ngoài, tối hôn nay sẽ đi, bây giờ chắc đang ở sân bay.” Jason xoa đầu Tiểu Hoành, đây là một đứa bé rất linh hoạt, nếu không phải gặp chướng ngại về ngôn ngữ thì nhất định sẽ đào tạo thành nhân tài.
“Đưa cháu đi tìm mẹ.” Tiểu Hoành vội vàng viết xong thì túm tay Jason bảo hắn lái xe đưa cậu bé tới sân bay, nó không muốn mẹ Mạc Mạc rời đi, không muốn, nó muốn mẹ, Mạc Mạc đi rồi thì nó sẽ không được gặp lại mẹ nữa sao?
“Tiểu Hoành, Cháu nên đi ngủ đi!” Hàn Chấn Dạ và Jason không để ý lời nói của trẻ con, nó chỉ là một đứa trẻ muốn dỗ ngọt.
Tiểu Hoành thấy người lớn không giúp nó, nó lại viết muốn tìm mẹ, muốn tìm mẹ đưa cho Jason, rồi đưa cho Giản Chiến Nam xem, đáng tiếc Giản Chiến Nam say rượu đang đắm chìm trong đau khổ của bản thân, hắn cũng muốn đi gặp Mạc Mạc, nhưng lại thật sự đi như thế sao?
Tiểu Hoành thấy người lớn không giúp mình nên càng viết tìm mẹ, càng viết càng tức giận, tới đỏ cả mắt, dùng sức để túm lấy Jason.
“Được rồi, chú đưa cháu đi.” Jason bị sự cố chấp của Tiểu Hoành làm rung động, ánh mắt kiên định đó nói rằng nó muốn đi, nó muốn đi, không cần Tiểu Hoành phải làm nũng, hắn nói: “Hàn Chấn Dạ, anh bảo người đưa anh Giản lên xe, coi như là đi tiễn cô ấy.”
“Đành như thế thôi,”
Cứ như thế Hàn Chân Dạ và Jason đưa Giản Chiến Nam và Tiểu Hoành tới sân bay, hy vọng rằng không quá muộn, vẫn còn kịp, Tiểu Hoành thì rất bất an, nó thực sự sợ mẹ cứ rời đi như thế, nó còn rất rất nhiều lời muốn nói với mẹ, không, là viết ra, nó đã học được rất nhiều chữ, và rất nhanh có thể viết ra được những điều mà nó muốn nói.
Tới sân ba