Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342434
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2434 lượt.
nhà em đi?”
Giản Chiến Nam đã không còn kiên nhẫn, đưa tay kéo lấy tay Giang Nhã cũng không để ý có làm đau cô ta hay không rồi đẩy mạnh vào trong xe, sau đó tự mình ngồi vào trong xe, dặn dò Hàn Chấn Dạ “Lái xe!”
Giang Nhã ngồi vào trong xe thì bắt đầu thấy bất an, nhưng nghĩ mình cũng không làm gì sai nên Giản Chiến Nam cũng sẽ không gây phiền phức gì với cô, hơn nữa, trong bụng cô còn có con của hắn, hắn sẽ không thể làm gì cô được.
Mặt Giản Chiến Nam vẫn lạnh lùng, môi bạc đi, cả đường đi không nói gì, Giang Nhã thấy xe đang chạy gần tới bệnh viện gần đó, cô nhìn Giản Chiến Nam, còn có cả Hàn Chấn Dạ và Jasson ngồi phía trước mà trong lòng càng bất an, cô ta hỏi: “Chiến Nam, rốt cuộc anh tìm em có việc gì không?”
Giản Chiến Nam lạnh lùng liếc Giang Nhã, không nói gì, cho đến khi xe đi tới bệnh viện thì đưa tay ý bảo Hàn Chấn Dạ tìm một chỗ để đỗ xe, Hàn Chấn Dạ hiểu ý nên đỗ xe lại.
“Giang Nhã.” Giản Chiến Nam ngoảnh đầu lại nhìn cái bụng tròn vo của cô “Vì sao cô muốn sinh đứa bé này?”
Giang Nhã cười “Bởi vì đó là con của anh, em muốn sinh con của anh, em muốn ở cùng với anh.” Nói xong lại biểu hiện vẻ buồn bã “Nhưng em biết, anh sẽ không ở bên em, nhưng chỉ cần anh nhận cục cưng là được, không có danh phận em cũng không để tâm.”
“Giang Nhã, đứa bé không phải con tôi, tôi sẽ không nhận nó.”
Giang Nhã quýnh lên, mặt trắng đi “Chiến Nam, đứa bé là con của chúng ta, là của chúng ta.”
Giản Chiến Nam nhướng mày “Nếu đã thế thì được rồi, đi làm xét nghiệm DNA, nếu chứng minh được đứa bé này là con tôi, tôi sẽ nhận, hơn nữa sẽ cho cô công bằng,”
Giang Nhã im lặng.
“Như thế nào?”
“Anh đính hôn, hơn nữa vì sao đột nhiên lại tìm em đi xét nghiệm DNA?”
Giản Chiến Nam tới gần Nhã Nhi, trầm giọng nói “Giang Nhã, không phải cô chạy tới nói với mẹ tôi là cô có thai hay sao, em tôi thích trẻ con như thế nào cô cũng biết, hơn nữa nếu là con của tôi thì tôi sẽ không cho phép nó gọi người khác là ba.”
“Xin lỗi, chỉ là khi em nghe tin anh đính hôn em rất đau lòng, hi vọng bác gái sẽ giúp em cho nên em mới nói thế.” Đứa bé là con của Giản Chiến Nam, khoảng thời gian đó cô chỉ có hắn nên chắc chắn là thế. “Nếu như thế, được rồi, em đi làm DNA, nếu đứa bé là con của anh thì anh phải cho em cổ phần của công ty, như vậy con của em mới có thứ để đảm bảo, em biết, em không có cơ hội để ở bên anh, anh nghĩ sao cũng được, em cũng chỉ vì con thôi.”
Không thể vào nhà họ Giản thì cô phải có tài sản của nhà họ Giản, lúc đầy Giang Nhã muốn lợi dụng đứa bé để vào được nhà họ Giản, làm cô chủ để tiếp tục cuộc sống giàu sang của cô, nhưng suy tính đã thất bại, mà giờ Giản Chiến Nam đến lại nói cần đứa bé, chứng minh đó là con của hắn, dù sao Tiểu Hoành bị câm, chả làm được gì, cô cũng nghe nói mẹ hắn bị ung thư, nếu mẹ hắn nói hắn nhận con thì cô lại càng có lợi thế.
Giản Chiến Nam hừ lạnh, cũng nói rất khẳng định: “Có thể, đối với con nối dõi của tôi tôi sẽ không keo kiệt.”
“Được rồi, em đi làm xét nghiệm, bệnh viện thì anh chọn.”
“Lái xe”. Giản Chiến Nam chỉ nói câu đơn giản, Hàn Chấn Dạ lập tức lái xe tới bệnh viện.
Giang Nhã đi làm xét nghiệm, cô ta không hề lo lắng, sau lần ở khách sạn đó thì cô có thai, trăm phần trăm là của Giản Chiến Nam, tuyệt đối không sai, chờ sau khi có kết quả cô sẽ có được cổ phần của tập đoàn Hồng Nghiệp, chỉ trong mơ thôi cũng phải cười.
Một tuần chờ kết quả, Giang Nhã luôn rất vui mừng, còn Mạc Mạc thì đem toàn bộ tâm tư để lên người con, Giản Chiến Nam hắn sẽ xử lý tốt mọi chuyện mà không cho cô nhúng tay vào nên cô chỉ ngồi chờ kết quả.
Mạc Mạc hỏi Mặc Bảo cuộc sống mấy năm qua như thế nào, Giang Nhã có ức hiếp nó hay không, Mặc Bảo chỉ viết không có, nhưng Mạc Mạc có thể thấy được mỗi khi cô hỏi về chuyện quá khú thì Mạc Bảo đều có sáng vẻ cô đơn, tuy Mặc Bảo không nói nhưng vì nó quá thông minh và trưởng thành sớm nên nghĩ không muốn để bố mẹ biết gì, vì sao Mặc Bảo không thể nói chuyện, rốt cuộc bị tổn thương gì mà gây ra chướng ngại tâm lý lớn như thế.
Mạc Bảo không nói là vì muốn giấu Giản Chiến Nam và Mạc Mạc, nhưng chính Giản Chiến Nam và Mạc Mạc cũng biết được những chuyện không tốt mà Mặc Bảo phải chịu mấy năm qua. Mỗi ngày Mạc Mạc đều cùng lái xe đưa Mặc Bảo đi học, làm bữa sáng và tối cho Mặc Bảo, đưa cơm trưa, vì lo cho Mặc Bảo nên mấy hôm nay Mạc Mạc đều ở trong khu nhà cao cấp bấy lâu nay cô vẫn ở.
Giản Chiến Nam vui vẻ, mỗi ngày có thể thấy Mạc Mạc, nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, nhìn đôi mắt ảm đạm của cô lại sáng lên, hắn hy vọng Mạc Mạc mãi vui vẻ như thế, mãi cười như thế.
Đảo mắt một tuần trôi qua, đã có kết quả xét nghiệm, Giản Chiến Nam và Nhã Nhi cùng tới bệnh viện, hắn nhìn kết quả xét nghiệm chỉ cười lạnh, Nhã Nhi vội vàng cướp tờ giấy kết quả, đọc xong thì rất kích động, cơ thể lạnh đi, run lẩy bẩy, mặt cũng trắng bệnh: “Không….không thể,sao có thể như thế….không phải con của anh, sao có thể chứ…..không có khả năng đó, không thể….”
“Giang nhã, sau này đứng quấn lấy tôi nữa, cũng đừng tìm mẹ tôi nữa, đứ