Nàng Trợ Lý Lạnh Lùng Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342200
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2200 lượt.
ạc không muốn nhìn thấy anh ấy, ba à… Mạc Mạc không cần đi bệnh viện, Mạc Mạc muốn ở nhà…”
“Con gái ngoan, nghe lời, tới bệnh viện, ba sẽ bảo vệ con, sẽ không để cho hắn ta xuất hiện trước mặt con. Nếu hắn dám đến, ba nhất định sẽ không để yên cho hắn ta”
Tiêu Hữu lúc này mới im lặng, tùy ý để ba mẹ đưa mình tới bệnh viện.
Ba cô sẽ bảo vệ cô.
Mẹ yêu nhất là cô.
Cô chính là Mạc Mạc, là con gái ngoan của ba mẹ… không phải là một ai khác… không phải…
“Việt Nhiên, anh một chút đều không yêu em ư?”
“Cô cứ như thế là yêu tôi ư?”
“Vâng. Việt Nhiên, em yêu anh, em thật sự rất yêu anh”
“À! Yêu tôi đến nỗi không tiếc đưa tôi vào tù. Giản Thần Hi, tình yêu của cô tôi không nhận nổi”
“Không… không phải đâu Việt Nhiên, em không muốn hãm hại anh. Thật vậy đó, xin anh tin em đi…”
“Ngay lập tức biến mất khỏi mặt tôi, đừng để cho tôi nhìn thấy cô một lần nữa. Giản Thần Hi, nhà họ Giản của cô vì cái gì cứ muốn hại người thế hả? Hại mình tôi là được rồi. Trở về nói với Giản Chiến Nam, bảo anh ta buông tha Mạc Mạc nhà tôi, không cần phải trêu chọc Mạc Mạc”
“Việt Nhiên… cô ấy là cháu của anh… anh không thể nào yêu cô ấy”
“Cút…”
Cô gái nấc lên từng tiếng nho nhỏ, đứt quãng truyền vào trong tai Tiêu Hữu đang lặng im nằm ngủ.
Cậu, từng ở tù sao?
Giản Thần Hi thích cậu?
Mà Giản Thần Hi là ai? Người thân của… anh sao?
Mà người cậu thích là… không, không thể nào. Tiêu Hữu không dám nghĩ tiếp, cô không có can đảm để nghĩ đến chuyện khủng khiếp đó. Giản Thần Hi là người nhà của Giản Chiến Nam, là em gái hay chị gái? Là cô ấy hại cậu phải ngồi tù? Tiêu Hữu đột nhiên hiểu được vì sao ba mẹ lại phản đối chuyện của cô với Giản Chiến Nam gay gắt như thế… bởi vì nhà họ Giản đã hãm hại cậu.
Mấy năm nay, cậu vẫn ở trong tù chịu khổ mà không phải ở nước ngoài tự do làm việc cậu thích. Tiêu Hữu lòng đau đến không thở nổi. Cậu… cậu của cô, một người cậu tốt như thế đáng ra phải được giương cánh bay cao, thế nhưng tường giam bằng gạch đá đó đã giữ chặt đôi chân của cậu.
Giản Thần Hi đi rồi, phòng bệnh lại lâm vào im lặng. Tiêu Hữu từ từ nhắm hai mắt như chưa từng tỉnh lại, tay liền bị một bàn tay ấm áp, to lớn khác cầm lấy, có người nhẹ nhàng vỗ về bờ má cô. Tiêu Hữu biết là cậu.
“Mạc Mạc, phải nhanh khỏe lên, biết không?”
Giọng của cậu thì thầm bên tai cô, hoàn toàn là sủng nịnh, lo lắng cùng yêu thương vô hạn. Trong lòng Tiêu Hữu âm thầm đáp: nhất định rồi cậu, nhất định con sẽ nhanh chóng khỏe mạnh.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Tiêu Hữu trải qua trận ốm nặng, người thật gầy, cũng trở nên lầm lỳ không thường nói chuyện. Cô lâm vào một cái hố sâu thăm thẳm. Ba mẹ Tiêu Hữu lo lắng con gái mình không chịu nổi thương tổn như vậy, tận tình chăm sóc cùng bảo hộ.
Lăng Việt Nhiên cũng thế, cậu cùng chị hai, anh rễ luân phiên thay nhau chăm sóc cô gái bé nhỏ, giúp Tiêu Hữu giảng bài trên lớp. Một tuần sau đó, Tiêu Hữu mới đi học trở lại.
Trong thời gian một tuần, cô không có gặp lại Giản Chiến Nam, tuy nhiên cô biết sự việc xảy ra ngày hôm đó đó là cây kéo buộc cô phải buông tha cho đoạn tình cảm không nên có này. Thế nhưng, tâm không kìm nén được vẫn miên man suy nghĩ.
Trong đầu chỉ nhớ tới tình cảnh lần đầu tiên gặp mặt anh, nhớ tới đôi mắt đen láy nhìn cô thâm tình của anh. Rồi lại nhớ tới nụ hôn đầu của cô, lời hẹn ước giữa hai người, nụ hôn ấm áp dưới cơn mưa lạnh lẽo, nỉ non mà tràn đầy tình cảm, còn có bởi vì một câu cô nhớ anh, anh không quản ngày đêm lái xe đến chỉ để gặp cô, khiến cho cô cảm động không thôi.
Mỗi một lần nhớ lại, trái tim Tiêu Hữu càng đớn đau cùng run rẩy. Mỗi một lần nhớ lại Giản Chiến Nam đối tốt với cô chỉ vì cô giống với Giang Nhã - người con gái anh yêu, tâm Tiêu Hữu lại càng thêm đau đớn. Cô vẫn nghĩ đó là vì tình yêu, đem tình cảm duy nhất trao hết cho người cô yêu, thế nhưng tất cả chỉ là do cô quá giống với một người con gái khác đã khắc sâu hình bóng trong trái tim anh, thậm chí ngay cả tình huống hai người quen nhau, cũng là do anh tưởng tượng ra lần đầu anh gặp cô ấy.
Khoảng thời gian hạnh phúc bên cạnh Giản Chiến Nam cứ tích tụ dần, rồi lại nhanh chóng bị phá vỡ ra, máu đã thấm nhuần trong người cô. Muốn chạy, muốn trốn, muốn quên cũng thật sự rất khó khăn, lại cô cùng khổ sở. Tiêu Hữu đang ở trên thiên đường, trong một phút giây ngắn ngủi lại bị Giản Chiến Nam tàn nhẫn đánh một nhát rơi xuống tận địa ngục sâu thăm thẳm, một mảnh hắc ám, không thể tự cứu lấy mình.
Tình yêu của cô hóa ra cũng chỉ là cái phao cứu sinh của Giản Chiến Nam. Nó dễ dàng bị vứt bỏ ngay khi gặp chiếc thuyền lớn. Ngay cả biển rộng bao la cũng không có chốn cho cô dung thân, hoàn toàn chỉ có gió lạnh từng đợt thổi lấy, cười nhạo, trêu chọc cô là đứa ngốc, một đứa ngốc rõ ràng là bị đùa bỡn thế mà còn ngây ngô mỉm cười hạnh phúc.
Các người hãy cùng ở một chỗ đi. Đừng lôi kéo cô vào câu chuyện tay ba không đáng có này nữa.
Trong lòng đau nhưng tâm vẫn nhẫn. Chỉ là thất tình mà thôi, chỉ là thế thân mà thôi, không có cái gì to tát cả. Không có Giản Chiến