Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342627

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2627 lượt.

Nam thì trái đất đâu có ngừng quay, ai rời đi khỏi ai thì người kia đều có thể tiếp tục sống, phải sống tốt nữa là đằng khác. Nhưng vì cái gì? Vì cái gì mà tất cả trước mắt cô đều chỉ còn hai màu đen trắng, cảm xúc đã mất đi sắc thái tự nhiên của nó, tâm không còn loại cảm xúc xao động, nó giờ đây giống như mặt hồ nước phẳng lặng, không một tia gợn sóng.
Tiêu Hữu ngồi ở trong phòng học, im lặng nhìn tàng cây bên ngoài cửa sổ. Các học sinh khác ồn ào náo nhiệt vui đùa đều không ảnh hưởng đến cô. Cô cứ ngồi ngơ ngác ở nơi đó như một kẻ mất đi linh hồn. “Rầm” một tiếng, Giang Xuyên đem một cái chén đặt trước mặt bàn Tiêu Hữu.
Đó là cái chén của cô được Giang Xuyên giúp đổ nước thật ấm vào, vẫn còn đang bốc hơi nghi ngút. Giang Xuyên không hề thích dáng vẻ của Tiêu Hữu lúc này. Hắn cố ý khiêu khích cô, trêu trọc cô, cười nhạo cô như thế nào cô cũng đều không phản ứng, không quan tâm. Không kìm được bèn nhướn mày khó chịu hỏi “Ê! Cậu không có việc gì chứ?”
Tiêu Hữu mờ mịt quay đầu lại, lắc lắc “Không có việc gì, cám ơn”
Nói xong, cô bèn cúi đầu, hai tay ôm lấy cái chén, trong lòng bàn tay ấm lên nhưng mà tâm vẫn là cảm giác lạnh lẽo như cũ.
“Tiêu Hữu, cậu lại đây” Cầm Tử lôi kéo Tiêu Hữu hướng ra phía bên ngoài. Cô không có bất kỳ phản kháng nào, bản thân thả lỏng tùy ý để Cầm Tử thô bạo kéo ra khỏi phòng học. Cả hai lại cùng nhau chạy như điên ra khỏi trường, lúc này cô mới hổn hển hỏi “Cầm Tử, đi đâu vậy? Còn phải học đó”
Cầm Tử đoán rằng chắc chắn Tiêu Hữu đã gặp đả kích nặng trong chuyện vừa rồi. Nhìn dáng vẻ mấy ngày nay của cô, khẳng định lúc cô bị tên lưu manh giả danh trí thức kia lôi kéo ra ngoài đã xảy ra chuyện khá nghiêm trọng giữa Tiêu Hữu và Giản Chiến Nam.
“Tiêu Hữu! Cậu tỉnh lại đi. Chúng ta là chị em tốt đúng không? Cùng nhau đi Bắc Kinh học đại học, không cần vì một kẻ không đáng mà đánh mất lý tưởng của mình. Không có anh ta thì cậu còn có tớ, cò có ba mẹ cậu, kể cả cậu Việt Nhiên nữa mà. Tớ tin rằng rồi sẽ có một người đàn ông tốt, rất rất tốt đang chờ cậu đến để yêu. Cậu ngay lập tức phải lấy lại tinh thần, cậu phải sống thật tốt cho anh ta thấy rằng không có Giản Chiến Nam thì Mạc Tiêu Hữu vẫn có thể giương giương mà cười, mà sống thật hạnh phúc”
“Cầm Tử” Tiêu Hữu mỉm cười ôm chầm lấy Cầm Tử “Cám ơn cậu, Cầm Tử. Tớ không quên ước mơ của hai chúng ta, tớ sẽ cố gắng đứng lên, tớ thật sự sẽ sống thật tốt. Tớ không sao cả”
“Thèm vào. Còn nói là không có gì, xem cậu đang tự hành xác bản thân mình và mọi người xung quanh kìa. Cậu phải thật nhanh đứng lên cho tớ, cho cậu thêm một tuần, nếu còn như người trên trời vậy nữa thì tớ sẽ tuyệt giao với cậu luôn. Bổn cô nương không có một bằng hữu như cậu”
“Cầm Tử…!”
“Cái gì?”
“Cám ơn cậu”
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Hôm nay Cầm Tử nghỉ học, sáng sớm đã đứng trước cửa tập đoàn Hoành Nghiệp. Giản Chiến Nam, anh là vương bát đản, dám khi dễ bạn cô, xem việc tốt của anh ta đã biến Tiêu Hữu thành cái dạng gì rồi.
Nếu trước kia yêu bạn gái mình như vậy thì sao không đợi cô ta đến già đi, vì cái gì phải đem Tiêu Hữu ra lấp chỗ trống. Bây giờ thì tốt rồi, người yêu đầu đã trở về, liền đem Tiêu Hữu vứt sang một bên như miếng giẻ rách. Cầm Tử cứ nghĩ rằng Tiêu Hữu hiền lành nên dẽ bị khi dễ, chỉ biết ngậm bồ hòn làm ngọt cho qua chuyện nên định đến đây kiếm chuyện đòi lại công đạo cho bạn thân, cô còn không biết sự tình không hề đơn giản như vậy.
Chờ, chờ mãi, cuối cùng xe Giản Chiến Nam cũng tới. Gã đàn ông hoa tâm đáng chết, rốt cuộc cũng tới rồi đây. Cô muốn cho anh biết, con gái không phải là loại dễ dàng bị đem ra khi dễ như vậy. Cầm Tử còn đang muốn xông lên tìm anh đòi lại công đạo, nhưng sau khi nhìn gương mặt lạnh như tiền của anh, cô liền có điểm khiếp đảm. Nói thật, cô sợ Giản Chiến Nam, đừng nhìn Giản Chiến Nam bằng con mắt bình thường, kính chiếu yêu còn chưa chiếu rõ bản chất thật của anh ta huống chi là đôi mắt 9/10 độ của cô.
Mặc kệ, có sợ cũng phải hỏi cho ra lẽ mọi chuyện. Cô đang muốn bước lên thì đột nhiên có một chiếc xe khác lao đến đỗ trước mặt Cầm Tử. Lại nhìn đến bên trong xe Giản Chiến Nam có một cô gái đang nhẹ nhàng bước xuống, mái tóc dài uốn xoăn, dáng người thanh cao, ánh mắt kia, hàng mi kia, thần thái kia thật sự là quá quen thuộc.
Tuy tính tình Cầm Tử thẳng thắn nhưng thật ra cũng rất thông minh. Sau khi ngây ngốc một lúc, cô lập tức có phản ứng, cô gái này cùng Tiêu Hữu khá giống nhau. Nếu không phải là bạn học của Tiêu Hữu hai năm liền, biết rõ gia cảnh Tiêu Hữu trong lòng bàn tay, nhất định giờ phút này Cầm Tử nghĩ rằng Tiêu Hữu nhất định có chị em.
Nhìn cô gái thân thiết ôm lấy cánh tay Giản Chiến Nam, Cầm Tử biết, cô gái này chính là người yêu đầu của anh ta. Giản Chiến Nam theo đuổi Tiêu Hữu chẳng lẽ lại vì cô ấy giống với cô gái này sao? Cầm Tử phi thường tức giận. Giản Chiến Nam, anh là cái tên vương bát đản, đem Tiêu Hữu hiền lành, thánh thiện biến thành người khác để vui đùa, đùa cho đủ rồi liền vứt đi.
Cầm Tử giờ phút này mới hiểu được vì sao Tiêu Hữu lại