Bài Học Yêu Đương Của Tiểu Ma Vương
Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342196
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/2196 lượt.
thương tâm đến thống khổ như vậy, vì sao mà ý định tranh giành tình yêu cũng không có. Tất cả là bởi vì cô có niềm kiêu hãnh của mình, cô khinh thường loại tình yêu như thế thân này, lại càng không thiết phải đi cầu xin gã đàn ông cầm thú cũng không bằng.
Hừ, một người đàn ông như thế không cần cũng đúng. Nhìn thấy Giản Chiến Nam cùng cô gái kia rời đi, Cầm Tử thấy số phận Tiêu Hữu sao mà khổ quá. Giản Chiến Nam cuối cùng cũng là lựa chọn ở bên cạnh người yêu cũ mà không phải Tiêu Hữu đáng thương. Lồng ngực của cô như có ngọn lửa thiêu đốt, ý định đi tranh luận với Giản Chiến Nam hòng đòi lại công bằng cho Tiêu Hữu không còn ý nghĩa gì nữa. Nhưng… cơn bực tức này mà không xả thì Cầm Tử sống không yên lòng.
Cầm Tử nhìn thấy chiếc xe sang trọng của Giản Chiến Nam đột nhiên cười thật đê tiện.
Cô ngay lập tức đến cửa hàng ven đường mua một đống sơn nước đủ màu sắc về vẽ loạn xạ lên xe Giản Chiến Nam. Nào là đầu heo, rùa rụt đầu, ngay cả vương bát đản hay cầm thú cũng đều vẽ ra. Ngay lúc Cầm Tử đang thầm đắc ý với tác phẩm ‘để đời’ của mình thì lại bị một đôi tay rắn chắc tóm lấy, cô tức giận rống lên “Móng vuốt của ai?”
Quay đầu lại thì thấy một người đàn ông tuổi cũng xấp xỉ tên họ Giản kia. Khuôn mặt cũng là một bộ dạng mỹ miều, bộ dáng trầm ổn nhưng mà tay thì không lớn như bình thường, phải gọi là đại chưởng, bàn tay ‘khổng lồ’ theo lời của Cầm Tử đang nắm chặt lấy tay cô khiến cổ tay đau nhức “Này! Nhà ngươi muốn làm cái gì, muốn sờ loạn trên người cô nãi nãi hả?”
Người đàn ông hơi hơi nheo mắt sau cặp kính tri thức, anh ta nhìn Cầm Tử chằm chằm, lại liếc mắt đến ‘tác phẩm nghệ thuật’ của cô “Cô có biết cô làm như thế này là đang vi phạm pháp luật không?”
“Tôi làm cái gì?” Cầm Tử mạnh miệng đe dọa “Buông tay mau, nếu không tôi sẽ tố cáo anh về tội quấy rối”
“Còn chối sao?” Người đàn ông nói xong liền giơ di động trong tay lên bấm bấm “Cái này gọi là gì? Có một thứ trên đời gọi là chứng cớ biết không?”
Cầm Tử nhìn thấy trong di động anh ta là đoạn video quay quá trình mình ‘gây án’, mặt trở nên tái nhợt “Vậy thì sao? Tôi còn chưa đủ 18 tuổi, anh mau đưa tôi tới sở cảnh sát đi”
“Xe này ít nhất trị giá một ngàn vạn, cô… bồi thường là được rồi”
Con mẹ nó… một ngàn vạn? Muốn giết người hả?
“Xàm sỡ, lưu manh” Cầm Tử hô to một tiếng, thừa cơ đạp lên đùi anh ta một phát. Cô định tranh thù cơ hổi chuồn, ai ngờ anh ta dễ dàng tránh đi một cước của cô, bàn tay chặt chẽ kéo nhanh cô đi vào đại sảnh của tập đoàn Hoành Nghiệp.
“Này, này. Anh muốn làm cái gì?”
Tiếng la hét của Cầm Tử vang vọng khắp cả đại sảnh, nhưng mà mọi người chỉ chăm chú nhìn cô, không một ai có đủ can đảm đứng ra ngăn cản.
Người đàn ông lòng lang dạ thú này rốt cuộc muốn làm gì đây? Chắc chắn là cùng một phía với Giản Chiến Nam, thật là rất biết tranh thủ thời gian đi nịnh bợ cấp trên mà.
Cầm Tử đột nhiên có chút sợ hãi.
Tiêu Hữu thật xin lỗi, không giúp được cậu hả giận mà lại còn gây ra họa. Vẻ mặt Cầm Tử ảo não, ánh mắt hung dữ nhìn chằm chằm vào tấm lưng của người đàn ông đang đi phía trước. Nhờ hắn mà chuyệt tốt của cô đã bị phá hư mất.
Giờ phút này Tiêu Hữu vừa kết thúc giờ học trên lớp, cô đang ngồi ngơ ngác lại đột nhiên nhận được một cú điện thoại nặc danh “Alo, xin chào, cho hỏi là ai đấy?” Cô khách khí hỏi.
“Có biết một người tên gọi Cầm Tử không?”
“Cầm Tử? Cô ấy làm sao?”
“Tầng 30, tập đoàn Hoành Nghiệp, phiền cô đến một chuyến, bạn của cô đã đến đã gây chuyện”
Bốn chữ ‘tập đoàn Hoành Nghiệp’ cất lên khiến cho lòng Tiêu Hữu căng thẳng. Cầm Tử, Giản Chiến Nam, hai bên làm cho cô phân vân đến khó thở. Cái nha đầu không bao giờ chịu an phận kia không biết đã làm ra loại chuyện tốt gì đây?
Cô biết Cầm Tử đối với cô là một mực muốn bảo vệ, lòng Tiêu Hữu nổi lên một trận bất an. Cô vội vàng tắt di động, nhanh chóng bắt taxi đến trước cổng tập đoàn Hoành Nghiệp…
Lòng… lo lắng… mẫu thuẫn.
Có nên đến hay không?
Giản Chiến Nam… ở chỗ này…
Phòng làm việc của Giản Chiến Nam ở trước mắt. Nếu như có thể, Tiêu Hữu không muốn đặt chân vào nơi này dù chỉ một bước. Nếu như có thể, cô không muốn cùng anh có bất kỳ quan hệ nào nữa, nhưng giờ đây cô đã không còn bất kỳ lựa chọn nào nữa rồi bởi vì cửa cũng đã gõ, chân cũng đã đi vào bên trong.
“Tiêu Hữu!” Hai lòng bàn tay Cầm Tử úp lấy gương mặt đang nhạt nhòa nước mắt. Tiêu Hữu nhìn Cầm Tử, lại hướng ánh mắt đến nam nhân đeo kính đứng cách đó không xa, anh tuấn, lịch sự, hào hoa phong nhã say đắm lòng người, đúng bản chất của nhân viên tập đoàn Giản thị. Bạn bè của cô phần lớn đều biết đến Giản Chiến Nam, thế nhưng giờ đây lại xa lạ như thế, đến nỗi đem cả Cầm Tử không sợ trời không sợ đất hù dọa đến rơi nước mắt.
“Cầm Tử” Tiêu Hữu bước tới, vòng tay ôm lấy thân hình mảnh mai của cô bạn thân thiết “Xảy ra chuyện gì vậy? Ngoan nào, đừng khóc”
“Tiêu Hữu, thật xin lỗi, tớ vốn muốn tìm ‘nó’ đòi lại công bằng cho cậu, không ngờ lại mang phiền phức đến cho cậu”