Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342208
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2208 lượt.
hông nhịn được cười nhẹ một tiếng “Được rồi! Nói thế nào thì anh cũng là một vị cảnh sát có trách nhiệm. Nghe Cẩm Tử bảo anh ngồi xổm mấy ngày mấy đêm chăm lo cho cuộc sống an ninh của mọi người. Em sẽ là đại biểu cho nhân dân cúi đầu dẫn anh đi ăn một bữa cơm vậy cám ơn”
Tô Thuộc Cẩn mặt nghiêm túc nói “Lẽ ra anh là cảnh sát của nhân dân thì nên vì nhân dân mà phục vụ, rất không nên ỷ thế hiếp đáp người khác. Nhưng dù sao thì em với Cầm Tử đều giống nhau, đều gọi anh là anh cho nên với người một nhà, anh đây cũng sẽ không khách khí”
“Người nào cùng anh là người một nhà? Chỉ vì một bữa cơm mà anh liền nhận loạn người thân, lập trường rất không kiên định” Tiêu Hữu trừng mắt với hắn, nhíu mày nói “Đi thôi, em mời anh ăn cơm. Nhưng địa điểm sẽ do em chọn, không cho phép anh phát biểu quan điểm”
“Ok!”
Tiêu Hữu lên xe Tô Thuộc Cẩn rời đi, không phát hiện có một chiếc xe hơi màu đen quen thuộc dừng ở cách đó không xa, bên trong có một người đàn ông cầm điện thoại di động bấm một dãy số “Giản đại ca, cô Mạc lên xe của một người đàn ông…”
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
Tô Thuộc Cẩn theo lời chỉ dẫn của Tiêu Hữu mà lái xe đến một khu phố chuyên bán đồ ăn vặt. Ngừng xe xong, hai người cùng nhau xuống xe, ngước đầu nhìn một quán bán bún gạo rất cũ và không chút thu hút. Hắn nhíu mày “Không phải chứ! Em thật keo kiệt, dẫn anh tới cái chỗ này”
Tiêu Hữu chà xát hai tay, bên ngoài rất lạnh, một hơi thở ra đều là khói trắng, khuôn mặt nhỏ nhắn vì lạnh mà ửng đỏ, bướng bỉnh nói “Đã nói rồi đấy, không cho phép phát biểu ý kiến. Có ăn hay không? Không ăn thì em về cũng không phải là em không mời anh”
“Đã đến rồi… dĩ nhiên là phải hưởng thụ chứ…” Tô Thuộc Cẩn cười, cùng Tiêu Hữu đi vào tìm một chiếc bàn gần cửa sổ ngồi xuống.
Chủ quán bưng bún gạo đến với tốc độ rất nhanh. Tô Thuộc Cẩn không ăn một chút mà vẫn chú ý đến Tiêu Hữu.
Vừa bắt đầu gặp nhau, hắn chỉ xem cô như người đáng thương vì mới mất đi người thân trong bệnh viện. Lại gặp nhau lần thứ hai trong dịp đi trượt tuyết, hắn cũng không biết tại sao lại hỏi Cầm Tử về việc của cô. Từ đó hắn mới biết sự thống khổ bi thương của cô là do tình yêu mang lại.
Tiêu Hữu thả rất nhiều hột tiêu trong tô bún gạo cho nên có lẽ là do cay mà trong mắt long lanh một mảnh. Vốn là cái miệng nhỏ nhắn đỏ tươi lại bi tiêu cay mà làm thêm hồng hồng, kiều diễm ướt át, vô cùng… mê người, làm cho người ta không nhịn được ý nghĩ muốn nếm thử một chút mùi vị đó. Nghĩ đến đó, Tô Thuộc Cẩn thò người ra, dấn đôi môi đến.
Nghĩ là làm.
Hắn nếm được vị cay cay. Hoài nghi hành động này của mình sẽ bị Tiêu Hữu cho một cái tát, nhưng là… không có. Cô chẳng qua là chỉ mở to cặp mắt xinh đẹp kia nhìn hắn. Được voi đòi tiên, hắn càng hôn sâu cô, ở trên làn môi trằn trọc mút vào, cảm giác tê cay truyền đến hắn một chút xíu.
Môi cùng tâm…
Rốt cuộc hắn cũng buông tha cho bờ môi của cô nhưng vẫn chưa hoàn toàn thỏa mãn. Mà trên mặt Tiêu Hữu thoáng qua cái gì, ánh mắt cũng không nháy, cứ nhìn Tô Thuộc Cẩn chằm chằm “Tại sao lại hôn em?”
“Em vì sao lại không cự tuyệt?” Tô Thuộc Cẩn hỏi ngược lại.
Tiêu Hữu cúi đầu tựa hồ đang suy nghĩ cái gì đó “Em chỉ là muốn thử xem bản thân mình đối với người khác còn có cám giác gì khác không…” Lúc nói chuyện, khuôn mặt nhỏ nhắn ảm đạm, có lẽ là vì cảm giác ở trong lòng mình mà giọng nói cũng càng ngày càng nhỏ. Thật ra thì… cô cũng chỉ bị mất đi một nụ hôn, không cần thiết phải đau lòng…
Tô Thuộc Cẩn do dự hỏi “Vậy… kết quả của em là cái gì?”
Tiêu Hữu suy nghĩ một chút, rất thành thật mà nói “Nhịp tim bình thường, mặt không có nóng lên, trí não cũng rất rõ ràng… Anh thì sao?” Cô hỏi.
“Anh cũng chỉ muốn thử xem vị cay trên miệng em là như thế nào…” Tô Thuộc Cẩn lộ ra nụ cười trong sáng “Kết quả… cũng như em”
Tiêu Hữu e lệ cười một tiếng cũng không nói thêm gì nữa, cúi đầu tiếp tục tô bún gạo cay của mình. Tô Thuộc Cẩn cũng cúi đầu ăn nhưng chỉ có chính hắn mơi biết, tim của hắn mất đi quy luật dẫn đến nhảy loạn xạ như thế nào, dường như nó muốn nhảy từ cổ họng ra ngoài. “Có yêu hay không, hôn mới biết”, đúng vậy, hôn rồi mới biết hắn đối với cô gái trước mắt này là động lòng… còn nguyên nhân thì không biết.
Đối diện tiệm bún gạo, một chiếc xe màu đen dừng ở đó. Mặt Giản Chiến Nam thâm trầm ngồi ở bên trong, đôi tay nắm lấy tay lái thật chặt, con mắt đỏ rực nhìn chằm chằm Tiêu Hữu cùng người đàn ông kia. Đôi môi đã từng chỉ thuộc về một mình hắn mà giờ phút này lại bị người khác chạm vào. Tâm tức giận đến độ muốn hung hăng tên kia đánh cho một trận. Anh hung hăng đập tay mình vào tay lái.
Rất nhanh sẽ bước sang năm mới, quần áo Tiêu Hữu mua cũng đã đầy đủ rồi nhưng ba mẹ nói còn muốn đi loanh quanh dạo một chút nhìn xem còn có cái gì cần phải mua không. Hôm nay lại rất ấm áp, thích hợp để ra ngoài đi dạo.
Tiêu Hữu giúp mẹ quàng khăn lên cổ. Cô vẫn không hiểu nổi vì sao trời rất lạnh mà mẹ lại không bao giờ chịu quàng khăn, cho nên mỗi lần bà muốn ra ngoài, cô sẽ lại giúp mẹ mang vào.
Ba đứng một bên ghen t