Tác giả: Hồ Ly
Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015
Lượt xem: 1342206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2206 lượt.
ị nói “Ai nha… Con gái thật uổng công ta nuôi nấng mà. Tâm tư cũng chỉ đặt lên một mình mẹ mà thôi. Ta đây chính là ba của nó đó, cho dù nóng hay lạnh cũng không có quan tâm ta một chút nào. Mạc Mạc nha, nếu sau này ba không có ở đây thì con đã có thể chăm sóc cho mẹ thật tốt rồi”
Lăng Nguyệt Hồng trừng mắt nhìn chồng không vui nói “Phi phi. Ta nhổ vào. Ông đó! Càng già càng hư cái miệng. Gì mà không còn ở đây? Mới sáng sớm đã nói điềm xấu rồi. Vả miệng, vả miệng mau”
Ba Tiêu Hữu ha ha cười nói “Vả miệng. Ta vả miệng đây. Vợ là trên hết”
Mẹ Tiêu Hữu cũng cười. Tiêu Hữu cười cười lấy áo khoát treo trên giá khoác lên người ba “Ba mẹ! Hai người đối với con mà nói đều là da là thịt cả, chỉ là ưu tiên phái nữ. Trước tiên sẽ chăm sóc cho mẹ, ba cũng không nên uống dấm phung phí nha”
Ba người cùng phá lên cười vui. Tiêu Hữu chính là cội nguồn vui vẻ, hạnh phúc của bọn họ, là bảo bối trong lòng bọn họ. Một nhà ba người vui vẻ hòa thuận. Như mọi lần, ba sẽ lái xe, Tiêu Hữu cùng với mẹ ngòi đằng sau trò chuyện mọi chủ đề trên trời dưới đất, lâu lâu ba lại chen vào một câu không đầu không đuôi khiến mọi người phá lên cười.
Tiêu Hữu kéo cánh tay của mẹ nhìn ba, cảm thấy như vậy thật sự rất hạnh phúc. Không có tình yêu, không có người yêu, cô vẫn hạnh phúc như cũ. Ba mẹ sẽ đem toàn bộ tình yêu cho cô, bây giờ cô không cần phải vì một người đàn ông mà thương tâm.
Nhưng là… không ai nghĩ tới, hạnh phúc vào thời khắc lại biến mất trước mặt Tiêu Hữu. Xe vốn vẫn thong thả tiến về phía trước, lại bất bất chấn động mạnh bay lên không trung rồi rơi ầm xuống đấy. Lăng Nguyệt Hồng không chút suy nghĩ, cứ theo bản năng ôm Tiêu Hữu trong ngực thật chặt.
Mà cô chỉ cảm thấy trước mặt bỗng tối sầm, trong đầu thoáng qua một tia ý nghĩ thật kinh khủng… cô sẽ không còn được nhìn thấy ba, thấy mẹ, không nghe được lời nói dịu dàng của mẹ, tiếng cười sang sảng của ba… thật tối tắm…
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
“Ba mẹ!” Kèm theo một tiếng thét kinh hãi là thân ảnh Tiêu Hữu bật dậy trên giường bệnh. Cô thở hổn hển, trong não bỗng nhớ lại một chút chuyện gì đó nhưng sao vẫn trống không. Đây là nơi nào? Sao toàn là màu trắng vậy? Màu trắng… bệnh viện. Lòng của Tiêu Hữu đột nhiên bị nỗi sợ hãi lấp đầy, một loại dự cảm bất thường bao phủ lấy cô. Đột nhiên xốc hết chăn lên, người cũng chạy ra ngoài. Lúc này cửa phòng bệnh cũng bật mở ra, một hộ sĩ đi vào ngăn cản lấy cô “Này! Cô muốn đi đâu? Cô không thể cử động mạnh nha”
Tiêu Hữu lo sợ không yên “Ba mẹ tôi đâu rồi, tôi vì sao lại ở đây?”
“Cô nằm xuống trước đi đã…”
“Ba mẹ tôi đâu rồi? Mau nói cho tôi biết” Tiêu Hữu gào thét, bàn tay bấu lấy cánh tay nữ hộ sĩ thật chặt “Nói cho tôi biết, mau nói cho tôi biết”
“Xe của cô bị tai nạn, người nhà của cô đang trong phòng cấp cứu, đầu của cô bị…”
Tiêu Hữu nửa chữ cũng không muốn nghe nữa, buông nữ hộ sĩ bất chấp tất cả ra chạy khỏi phòng bệnh. Gương mặt tái nhợt đến đáng sợ, chân trần cứ như vậy chạy đến phòng cấp cứu.
Mẹ! Ba! Đừng có như vậy mà bỏ lại con, không được bỏ lại Mạc Mạc.
_ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _ _
“Anh lái nhanh một chút đi” Cầm Tử thúc giục Tô Thuộc Cẩn. Cô cùng Tiêu Hữu vốn hẹn buổi chiều cùng nhau đi xem phim. Chờ hoài không thấy gọi cho cho Tiêu Hữu nhưng người bắt máy lại không phải. Đó là người của bệnh viện, họ bảo Tiêu Hữu xảy ra chuyện. Cầm Tử sợ quá khóc thét lên, vội vã gọi điện thoại cho Tô Thuộc Cẩn, hai người liền vội vàng lái xe đến bệnh viện.
Sắc mặt Tô Thuộc Cẩn có chút ngưng trọng, không nói gì, chỉ là trong lòng thầm nghĩ mình phải chạy đến bệnh viện nhanh một chút. Lúc Tô Thuộc Cẩn nhìn thấy Tiêu Hữu, cô đang đứng trước cửa phòng cấp cứu. Một bộ quần áo mỏng manh, phía trên còn loang lổ vết máu. Cho dù Tiêu Hữu đứng ở nơi đó không nhúc nhích, nhưng hắn vẫn cảm thấy được rõ ràng… cô đang sợ hãi.
Tiêu Hữu ngơ ngác đứng đó, lòng đầy hoảng sợ cùng bất an, hai mắt đỏ lừ nhìn chằm chằm cánh cửa phòng cấp cứu. Cô khóc không nổi, cũng không kêu lên được, chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, giống như lọt vào trong hầm băng. Máu tựa hồ ngưng chảy, thân thể không nhịn được run lẩy bẩy.
Cô hoàn toàn lâm vào trong cảm giác sợ hãi nên không nghe được tiếng gọi ầm ĩ của Tô Thuộc Cẩn và Cầm Tử, không nhìn thấy được gương mặt lo lắng của hai người họ. Trong mắt cô chỉ có cánh cửa kia, trong lòng cô chỉ có ba mẹ, lỗ tai của cô chỉ chờ tiếp nhận một câu nói: Người bị thương may mắn cấp cứu kịp thời, đã qua giai đoạn nguy hiểm. Nhưng tại sao cánh cửa kia vẫn còn không chịu mở ra? Tại sao một câu kia vẫn chưa có người nào tới nói với cô?
“Anh! Tiêu Hữu làm sao vậy?” Cầm Tử ôm chặt lấy thân thể cứng ngắt của Tiêu Hữu, nhìn không thấy cô có bất kỳ phản ứng nào, lòng liền lo lắng, lại sợ ai. Miệng thì vẫn thủ thỉ an ủi cô “Tiêu Hữu! Đừng sợ, không có việc gì. Cậu không có việc gì phải sợ, biết không?”
Tô Thuộc Cẩn nhìn Tiêu Hữu đang thất hồn lạc phách, tâm dường như cũng treo ngược lên cành cây. Tình huống bên trong thế nào, bọn họ hiện tại không cách nào biết được. Hắn đưa