pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Yêu Là Phải Điên Cuồng Chiếm Đoạt

Tác giả: Hồ Ly

Ngày cập nhật: 03:24 22/12/2015

Lượt xem: 1342664

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2664 lượt.

tay ôm cả Tiêu Hữu lẫn Cầm Tử ”Đừng sợ, chờ kết quá của bác sĩ…”
Phòng cấp cửa mở ra, Tiêu Hữu giống như bị kích thích vọt tới, một phát bắt được cánh tay của bác sĩ “Bác sĩ! Ba mẹ cháu không sao có đúng không? Bác cứu sống được bọn họ đúng không?”
Bác sĩ liếc mắt nhìn Tiêu Hữu ”Người bị thương cần vô máu, cháu là con gái của cô ấy sao?”
Tiêu Hữu trong mắt tràn đầy hi vọng, mặt tái lại, gật đầu liên tục “Cháu là con gái của bọn bọ. Cứ lấy máu của cháu, lấy bao nhiêu cũng được. Làm ơn, bác nhất định phải cứu ba mẹ của cháu…”
“Chúng tôi sẽ cố hết sức. Đi theo tôi” Bác sĩ mang theo Tiêu Hữu hướng đến một căn phòng khác đi tới. Tô Thuộc Cẩn cùng Cầm Tử cũng vội vàng đi theo chờ Tiêu Hữu ra ngoài. Thế nhưng lại nghe được bên trong truyền đến tiếng cô kinh hoảng “Tại sao máu của tôi không thể rút ra, tại sao? Tôi là con gái của bọn bọ, máu của tôi nhất định có thể dùng. Bác sĩ, lấy máu của tôi đi, làm ơn, thân thể của tôi không quan trọng…”
Bác sĩ mở cửa đi ra ngoài, không để ý tới cần khẩn thống khổ của Tiêu Hữu, mà cô dường như cũng đã mất đi lý trí, nhào ra ngoài bấu thật chặt cánh tay của bác sĩ “Van cầu bác cứu ba mẹ cháu, làm ơn, làm ơn lấy màu của cháu đi…”
Bác sĩ tức giận “Ba mẹ cháu đều là máu A, cháu thì máu B, làm sao lấy được?”
Ba mẹ là máu A, cô là máu B. Làm sao có thể? Ai cũng biết ba mẹ máu A thì con cái làm sao có thể là máu B? Tiêu Hữu lắc mạnh đầu, mất đi lý trí hô to “Làm sao có thể? Bác sĩ! Nhất định là lầm rồi. Cháu làm sao lại là máu B? Làm sao có thể?… Bác làm ơn kiểm tra lại lần nữa đi, cháu muốn cứu ba mẹ…”
“Mạc Tiêu Hữu! Em bình tĩnh một chút” Tô Thuộc Cẩn quát lên một tiếng, đi tới kéo lấy Tiêu Hữu ôm vào trong ngực. Hắn quả quyết đối với bác sĩ nói “Bác sĩ! Tôi nhóm máu A, lấy của tôi đi”
Tô Thuộc Cẩn buông lỏng Tiêu Hữu ra đi theo bác sĩ. Cô được Cầm Tử ôm lấy, thân thể lạnh như băng dựa vào, ôm thật lấy chặt Cầm Tử thút thít nói “Cầm Tử! Ba mẹ mình sẽ không bỏ mình mà đi, đúng không?”
Cầm Tử gật đầu “Đúng vậy, Tiêu Hữu, họ sẽ không nỡ bỏ rơi cậu đâu…” Dịu dàng như mẹ cô, hòa ái như ba cô, họ nhất định sẽ không có việc gì.






Bất an chờ đợi, đèn phòng cấp cứu rốt cục cũng tắt. Một khắc cánh cửa kia mở ra, Tiêu Hữu mờ mịt tiến về phía trước hai bước, rồi lại lui về phía sau nhìn những vị bác sĩ lẫn hộ sĩ mặc áo trắng đeo khẩu trang bước ra. Tâm… thật bất an. Muốn nói chuyện, muốn hỏi một chút tình hình của ba mẹ nhưng một chữ cũng không thốt ra được.
“Chúng tôi đã cố hết sức, xin người nhà hãy nén bi thương”
Vạn vật bất động, thế giới xung quanh Tiêu Hữu như đóng băng. Nỗi thống khổ này trong nháy mắt hung hăng bao phủ lấy cô. Một thân thể mười bảy tuổi, lòng đã chịu một kích trí mạng.
“Không…!” Một tiếng kêu gào tê tâm liệt phế. Tiêu Hữu lảo đảo nghiêng ngã vọt vào bên trong. Tất cả đều là một màu trắng phờ phạc, phòng cấp cứu tràn ngập mùi máu tanh. Hai thân thể nằm trên giường lạnh như băng, là người thân nhất của cô… ba và mẹ.
Mới vừa nãy còn nói còn cười, mới vừa nãy cô còn giúp mẹ quấng khăn quàng cổ, giúp ba mặc áo khoác. Lời nói của mẹ dịu dàng vẫn còn vang vọng bên tai, tiếng cười sang sảng của ba va vởn trong không khí, vẫn còn đây… chưa biến mất.
Lúc Lăng Việt Nhiên nhận được tin tức chạy tới bệnh viện cũng chỉ có thể đối mặt với hai cỗ thi thể lạnh băng, một là người thân duy nhất của hắn – chị, một là người hắn kính yêu nhất – anh rể. Hắn không thể tin được tất cả đều là thật.
Nắm bàn tay lạnh như băng của chị gái, hắn khóc, cái loại đau đớn trong lòng này không từ ngữ nào diễn tả nỗi, chẳng qua là cảm thấy đau. Thế nhưng hắn dù sao cũng là người đàn ông, dù trời sập xuống hắn cũng muốn chống đỡ. Có đau, có nước mắt, đều muốn nuốt ở trong bụng. Mạc Mạc! Hắn còn có Mạc Mạc phải chăm sóc.
Tiêu Hữu từ lúc tỉnh lại cho đến khi an táng tro cốt của ba mẹ cũng không có lại khóc một lần, cũng không có nói một câu. Cặp mắt kia tràn đầy bi thống, sợ hãi cùng mê mang. Thái độ của cô đã thông báo tin tức cho mọi người biết rằng, cô đã tuyệt vọng, cô không cách nào có thể từ trong biến cố bình thản bước chân ra ngoài. Nếu tự mình không tìm thấy lối ra thì chỉ có sự diệt vong, chết chóc, chìm vào u ám vĩnh viễn.
Tất cả mọi người đều quan tâm đến cô, hi vọng cô có thẩn nhanh chóng bình phục, nhưng Tiêu Hữu vĩnh viễn không bao giờ quên cảnh mẹ dùng thân thể che chắn cho cô, là mẹ đã dùng thân thể của mình để cứu cô…
Tiêu Hữu ở lại nhà mình, bất cứ nơi nào cũng không đi. Lăng Việt Nhiên sợ cô thấy cảnh nhớ người nên khuyên cô đến nhà hắn nhưng cô một mực không đi. Cô phải về nhà mình, chờ ba mẹ trở lại, Lăng Việt Nhiên bất đắc dĩ phải chiều theo ý cô, dọn đồ đến đây chăm sóc cho Tiêu Hữu.
Lăng Việt Nhiên mở cửa phòng, đưa tay mở ra ngọn đèn nhỏ, nhìn thấy Tiêu Hữu đang ôm hình ba mẹ ngẩn người. Hắn đi tới, cẩn thận rút đi tấm hình trong tay cô. Tiêu Hữu chẳng qua chỉ là từ từ ngẩng đầu lên nhìn hắn.
“Mạc Mạc! Ra ngoài đi dạo đi, hôm nay… nắng không gắt lắm, t