Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1342103

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2103 lượt.

nh Tuyền hơi ngừng lại, sau mới nhẹ nhàng nói tiếp: “Anh, em không biết mình làm sao, nhưng nhìn thấy bộ dạng anh ấy lúc này, em lại thấy không chịu được…thấy rất đau lòng…”
Tưởng Chính Nam sau một giây kinh ngạc, liền nổi giận đánh tiếp: “Cái tên khốn kiếp này!”
Cái tên khốn Nhiếp Trọng Chi này có còn là người nữa không? Từ nhỏ cậu ta đã nhìn Tuyền Tuyền lớn lên, ngoại trừ không có quan hệ huyết thống ra, Tuyền Tuyền quả thực chẳng khác nào em gái của cậu ta. Vậy mà cậu ta lại dám xuống tay với Tuyền Tuyền! Nhiếp Trọng Chi có loại phụ nữ nào lại không thể có, nhưng cậu ta cư nhiên đem móng vuốt của mình với đến chỗ Tuyền Tuyền. Hắn không đánh cho tên khốn này tàn phế thì hắn không phải là Tưởng Chính Nam!
Nhiếp Trọng Chi vốn dĩ mang đai đen cửu đoạn môn võ Teakwondo, trong đám anh em bọn họ ngoại trừ Chúc An Bình ra, thì không còn một ai là đối thủ của hắn. Nhưng Nhiếp Trọng Chi lúc đó vì trong lòng cảm thấy mình có lỗi nên không muốn đánh trả, chỉ vài cú đấm giáng xuống đã khiến Nhiếp Trọng Chi nằm bẹp trên mặt đất.
Nếu không phải đúng lúc đó Tưởng Chính Tuyền được đưa ra khỏi phòng cấp cứu, hắn chắc chắn sẽ đánh cho tên kia tàn phế.
Cách một ngày sau, Nhiếp Trọng Chi mặt mũi bầm dập đến tìm hắn, nói với hắn: “Tưởng, bất luận cậu có tin hay không, tôi thật lòng yêu thương Tuyền Tuyền.”
“Tưởng, tôi rất yêu cô ấy.”
“Tưởng, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, tôi chưa từng cầu xin cậu lấy một lần. Lần này, xem như tôi cầu xin cậu, Tưởng, cậu khuyên Tuyền Tuyền để cô ấy giữ đứa nhỏ trong bụng lại được không?”
Nếu Tuyền Tuyền và cậu ta yêu nhau, Tưởng Chính Nam đương nhiên là vỗ hai tay nhiệt liệt hoan nghênh Nhiếp Trọng Chi trở thành em rể của mình, nhưng hôm nay Tuyền Tuyền đã có thai rồi, lại không muốn có nó, điều này chứng tỏ cái gì? Chẳng phải chứng tỏ Tuyền Tuyền không hề muốn đến với cậu ta sao?
Tưởng Chính Nam còn nhớ lúc ấy chính hắn mặt không chút cảm xúc ngẩng đầu lên, chỉ về phía cửa phòng làm việc của mình: “Nhiếp Trọng Chi, từ nay về sau tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa, cậu cút ra ngoài cho tôi!”
Nhiếp Trọng Chi: “Tưởng…” Lúc đó Tưởng Chính Nam như ngọn núi lửa bùng phát, ánh mắt rét lạnh, từng chữ một sắc bén như dao: “Nhiếp Trọng Chi, sau khi trải qua chuyện này, cậu cảm thấy chúng ta còn có thể làm bạn bè với nhau nữa sao? Chúng ta còn có thể trở lại như trước kia được sao? Cậu nằm mơ đi!”
Nhiếp Trọng Chi: “Tưởng, là tôi không đúng, hết thảy đều là lỗi của tôi. Nhưng đứa bé kia vô tội…” Tưởng Chính Nam cầm xấp văn kiện đang để trên bàn hung hăng ném mạnh qua, lạnh lùng quát lớn: “Cút, cút ra ngoài. Tôi không muốn nhìn thấy cậu nữa.”
Nhiếp Trọng Chi không hề tránh né, để mặc cho xấp văn kiện bay đến đập ngay lên trên người mình: “Tưởng, tôi cũng không muốn mọi chuyện trở thành như thế này. Chính tôi cũng không biết tại vì sao…tại vì sao mình lại yêu Tuyền Tuyền. Tôi đã kiềm chế, nhưng rồi lại bất lực. Tưởng… Xin lỗi… Tưởng, cậu giúp tôi được không?”
Tưởng Chính Nam giận dữ phẫn nộ quát: “Nhiếp Trọng Chi, cậu không chịu cút đi có phải không?” Hắn bấm nút gọi nội bộ: “Gọi mấy nhân viên bảo vệ lên cho tôi.”
Nhiếp Trọng Chi: “Tưởng, đừng như vậy, Tưởng…”
Tám nhân viên bảo vệ lập tức gõ cửa đi vào, đứng thành hai hàng hai bên người Nhiếp Trọng Chi. Tưởng Chính Nam cũng không ngẩng đầu lên, cất giọng phân phó: “Mời Nhiếp tiên sinh đi ra ngoài.”
Người đứng đầu nhóm bảo vệ nhận lệnh: “Dạ.” Liền xoay người cực kì khách khí nói với Nhiếp Trọng Chi: “Nhiếp tiên sinh, mời anh.” Hắn vốn cũng biết vị Nhiếp tiên sinh này là bạn tốt của ông chủ hắn, không thể đối cứng được, thái độ cực kỳ mềm mỏng: “Nhiếp tiên sinh, chúng tôi chỉ là nhận lệnh làm việc, xin ngài đừng bắt chúng tôi phải mạnh tay.”
Nhiếp Trọng Chi thấy Tưởng Chính Nam vùi đầu vào xem văn kiện, không thèm để mắt vào sự tồn tại của hắn, biết lúc này có nói thêm cũng vô dụng, bất đắc dĩ đành phải xoay người đi về. Mới đi được mấy bước, lại nghe giọng nói của Tưởng Chính Nam truyền đến: “Đúng rồi, nhân viên phòng bảo về các anh chú ý, về sau người lạ không phận sự nếu không có hẹn trước thì tuyệt đối không cho vào đây. Nếu người nào dám cẩu thả sao lãng, tùy tiện để người khác đi vào đây, thì về sau không cần đến đây làm việc nữa.”
Tưởng Chính Nam đã ngỏ ý như vậy, rõ ràng đang nói Nhiếp Trọng Chi là người lạ. Người đứng đầu nhóm bảo vệ vội vàng đáp lời: “Đã rõ.”
Tình cảm anh em hơn hai mươi năm của hai người sau chuyện kia xảy ra đã bị đẩy xuống điểm băng giá, từ đó về sau, Nhiếp Trọng Chi hoàn toàn biến mất khỏi giới xã giao quanh Tưởng Chính Nam.
Tuy rằng Tưởng Chính Nam còn giận Nhiếp Trọng Chi, nói không muốn gặp nữa, nhưng vẫn âm thầm để ý nhất cử nhất động của cậu ta. Dù sao cũng là anh em bao nhiêu năm, tình như thủ túc*, xương dù gãy thì vẫn còn gân. *anh em như thể tay chân.
Nửa năm trước khi Nhiếp Trọng Chi bị phá sản, đám người Sở Tùy Phong, Chúc An Bình, Lộ Địch Chu còn hẹn Tưởng Chính Nam đi ăn cơm. Sở Tùy Phong đợi mọi người đã ngồi xuống đông đủ, mới tuyên bố mục đích