XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341850

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1850 lượt.

br>Nhiếp Trọng Chi vừa nằm xuống được một lát đã ngủ thật say, Tưởng Chính Tuyền rón ra rón rén đi vào nhìn hắn hai lần, hắn đều ngủ rất trầm, cả người thả lỏng bình thản.
Tưởng Chính Tuyền gọi điện thoại cho giám đốc thiết kế Ninh Hi, chỉ nói trong nhà có việc đột xuất, không thể không từ chức. Ninh Hi không thể ngờ được rằng Tưởng Chính Tuyền lại quyết định nghỉ việc, bây giờ tuy rằng đang là cuối thu, trời mới chớm sang đông, nhưng bộ sưu tập thời trang xuân hạ của công ty đã chính thức được bắt đầu. Thời gian Tưởng Chính Tuyền vào bộ phận thiết kế tuy rằng chưa đến nửa năm, nhưng đã âm thầm được cất nhắc trở thành nhân viên chủ lực của bộ phận, không một lời báo trước đột nhiên từ chức, phần việc của cô nhất thời không có người tiếp nhận, tiến độ công việc của bộ phận nhất định sẽ bị ảnh hưởng ít nhiều.
Ninh Hi nói năng có lý, làm việc có tình, hết lời khuyên bảo cô: “Teresa, em không thể nói không làm nữa là không làm nữa được, tốt xấu gì thì cũng phải cho tôi chút thời gian để tôi tìm được người đến tiếp nhận vị trí của em đã. Hơn nữa, trong bộ sưu tập trang phục xuân hạ năm tới, ý tưởng của em rất tốt, bộ thiết kế đầu tiên có mấy mẫu tôi xem thấy thích vô cùng, tôi đã họp thảo luận qua cùng sếp tổng, quyết định để em làm nhà thiết kế chính trong bộ sưu tập mùa xuân của QUEEN lần này.
Tưởng Chính Tuyền cắn môi do dự một lúc lâu mới nói: “Mẹ, con ở Ninh Thành đã gặp Nhiếp… Nhiếp Trọng Chi. Tình hình Anh ấy bây giờ rất không tốt.” Cô đem mọi chuyện một năm một mười kể cho mẹ nghe, lại sợ mẹ quá lo lắng, cuối cùng cô vẫn che giấu chuyện Nhiếp Trọng Chi nghiện ma túy, chỉ nói rằng hắn nghiện rượu nặng.
Tưởng Chính Tuyền nói xa xăm: “Mẹ, con không biết mình làm sao. Lúc này con không thể rời đi được, con không thể bỏ mặc anh ấy. Mẹ, nếu bây giờ con mặc kệ không quan tâm, phần đời còn lại của anh ấy xem như hỏng mất.”
“Mẹ, chỉ cần nghĩ đến đó thôi, tim con sẽ rất khó chịu, rất đau đớn. Mẹ, con cũng không biết rốt cuộc mình bị làm sao nữa.”
“Mẹ, con thật sự không cách nào bỏ mặc anh ấy được.”
Lục Ca Khanh trầm mặc một hồi lâu, sau mới thở dài một hơi nói: “Trọng Chi sao lại suy sụp đến tình trạng này?”
Tuyền Tuyền mấy năm qua không ở đây, Lục Ca Khanh cũng không gặp Nhiếp Trọng Chi thêm lần nào. Lúc này nghe Tuyền Tuyền kể, cũng không khỏi bàng hoàng. Nhớ lại trước kia khi Thằng bé này còn nhỏ là một đứa khôi ngô tuấn tú, hiểu biết lễ nghĩa, mỗi khi bà gặp nó đều yêu quý không thôi.
Cho dù sau khi biết mọi chuyện xảy ra giữa nó và Tuyền Tuyền, tuy rằng bà cũng giận nó, nhưng làm thế nào cũng không giận lâu. Mấy năm qua, thỉnh thoảng bà lại nhớ tới nó. Sau lại nghe nói công ty thằng bé phá sản, trong lòng bà cũng không dễ chịu gì, suy nghĩ trằn trọc mấy đêm ngủ không yên.
Lục Ca Khanh từ chuyện của con trai lớn Tưởng Chính Nam bà cũng hiểu được đạo lý ‘bất kỳ chuyện gì cưỡng cầu quá cũng không thành được’, nếu Tuyền Tuyền đã quyết định làm như vậy, dù bà nhiều lời thêm cũng vô ích. Hơn nữa, con cháu đều có phúc của con cháu, cứ để chúng làm những gì chúng muốn đi.
Một ngày nào đó rồi sẽ có người mang Tuyền Tuyền của bà đi khỏi bà, chỉ là chuyện sớm hay muộn mà thôi.
Không phải Diệp Anh Chương, không phải Nhiếp Trọng Chi, thì sẽ là một người nào khác! Người làm mẹ như bà phải phải hiểu được mà buông tay.
Vì thế, Lục Ca Khanh liền dịu dàng nói: “Vậy con cứ ở lại Ninh Thành đi, chờ đến khi nào Trọng Chi khá hơn, con dẫn thằng bé về Lạc Hải cho mẹ gặp một lần.”
Tưởng Chính Tuyền chưa bao giờ nghĩ tới mẹ lại thoải mái đồng ý như thế, trong lòng cảm khái ngàn vạn lần, khe khẽ đáp: “Mẹ, con xin lỗi, con lớn thế rồi mà còn làm mẹ phải lo lắng nhiều như vậy.”
Lục Ca Khanh mỉm cười nói: “Con bé này, sao lại nói ngốc như thế. Mẹ không lo cho hai anh em con, thì còn lo cho ai? Chỉ cần con và anh trai con hạnh phúc, dù mẹ phải làm cái gì cũng đáng. Hơn nữa, vô luận con lớn thế nào, dù là chín mươi chín tuổi thì con vẫn là con gái bảo bối của mẹ thôi.”
Chỉ có cha mẹ, anh em trong nhà mới có thể làm bạn bên cạnh chúng ta mãi mãi, luôn luôn lo lắng quan tâm chúng ta mà không cần báo đáp. Tưởng Chính Tuyền cúp máy, trong đầu tràn ngập năng lượng, vô cùng ấm áp.
Trong lòng cô vẫn rất lo lắng cho Nhiếp Trọng Chi, trước khi đi ngủ lại đi vào phòng hắn xem qua, Cô rón rén đi đến cạnh cửa, thấy Nhiếp Trọng Chi nằm nghiêng người, hô hấp chầm chậm, hiển nhiên đang chìm vào mộng đẹp.
Bây giờ phòng ngủ của cô so với phòng tắm ngày trước còn nhỏ hơn mấy phần. Sát tường đặt một chiếc giường nhỏ rộng khoảng một mét, có lẽ đây là phòng ngủ của con chủ nhà thuê trước đây. Giường nhỏ như vậy một đứa bé nằm ngủ còn có thể, Tưởng Chính Tuyền nằm lên trên, ngay cả trở mình một cái cũng phải hết sức cẩn thận, chỉ cần sơ suất nhỏ là sẽ ngã xuống sàn ngay.
Bởi vì quá mệt mỏi, chưa được một lúc, Tưởng Chính Tuyền liền say sưa đi vào giấc ngủ.
Tưởng Chính Tuyền bị mùi cơm chiên thơm nức mũi làm cho tỉnh dậy. Vừa nâng hai mí mắt lên, liền nhìn thấy thân ảnh Nhiếp Trọng Chi. Hắn im lặng tựa