Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

vào cạnh cửa, nét mặt lẳng lặng nhìn cô.
Nhiếp Trọng Chi mặc một chiếc áo sơmi trắng, bên ngoài mặc một chiếc áo gi-le len màu xanh đen, tay áo chỗ khửu tay sắn lên, có lẽ đó là quần áo mua ngày trước, may thủ công rất khéo léo. Y phục nhẹ nhàng khoan khoái như vậy, thật thích hợp với câu ‘Người đẹp vì lụa, lúa tốt vì phân’, dù bây giờ hắn xanh xao gầy gò cư nhiên vẫn có vài phần thần thái ngày xưa. Thấy cô tỉnh lại, Nhiếp Trọng Chi liền xoay người: “Ăn cơm thôi.”
Bày ra trước mặt Tưởng Chính Tuyền là một nồi cơm chiên trứng to và một tô canh trứng cà chua đầy màu sắc hấp dẫn. Tưởng Chính Tuyền vén tóc ngồi xuống. Trước kia tóc cô ngắn mà hơi xoăn, trải qua thời gian mấy năm, bây giờ đã là mái tóc dài uốn lọn.
Cô ngẩng đầu liền thấy tầm mắt kinh ngạc của Nhiếp Trọng Chi đang dừng trên người cô. Ánh mắt hai người vừa chạm nhau, hắn liền quay đi.
Cơm chiên trứng vừa vào miệng, Tưởng Chính Tuyền liền ngây người. Hương vị này cô nhớ rõ mình đã từng nếm qua, bởi vì ăn rất ngon, cho nên vẫn nhớ mãi không quên. Chỉ là, năm đó cô đang ở Lạc Hải, Ninh Thành lại có tiệm cơm giống như đúc Lạc Hải vậy sao?
Một lần đó, cô qua đêm ở nhà của hắn, như thường lệ khi tỉnh lại ánh mặt trời đã chiếu khắp phòng. Vừa mở mắt ra liền nhìn thấy Nhiếp Trọng Chi tay cầm ly rượu, an nhàn thoải mái nằm tựa vào sô pha bên giường, chân gác lên chỗ để chân, nhàn nhã nhấp từng ngụm. Hắn thấy cô mở mắt, liền hạ ly rượu xuống, đến gần hôn cô: “Tỉnh rồi à? Đói bụng không? Có cơm chiên trứng đấy.”
Hắn hôn thật nhẹ nhàng. Khiến cô liên tưởng tới lông vũ, khe khe lướt qua da thịt trần trụi, hơi ngưa ngứa. Tưởng Chính Tuyền tránh hắn, nhưng càng trốn hắn càng hứng thú, cuối cùng cả người hắn đã chui vào trong chăn đùa giỡn với cô…
Chờ đến khi cô tỉnh lại đã là buổi trưa . Tắm rửa, chải đầu xong, đẩy cánh cửa phòng ngủ ra, một mùi thơm của cơm chiên trứng mê người xông vào mũi, xen lẫn hương vị của món canh hầm, khiến cái bụng đang biểu tình của Tưởng Chính Tuyền càng cảm thấy đói kinh khủng hơn.
Nhiếp Trọng Chi đang bưng canh đến, thấy cô đi ra, lập tức nhìn về phía cửa chính, mặt nghiêm nghị, lạnh lùng tnói: “Nếu em không chịu ăn, hôm nay đừng nghĩ về nữa.”
Bước chân Tưởng Chính Tuyền ngừng một chút, cuối cùng vẫn là thỏa hiệp. Lúc ấy hắn lấy chuyện kia ra uy hiếp cô, lần nào cũng thành công.
Cơm chiên trứng này không hề giống với cơm ngoài tiệm làm, màu sắc khác rất nhiều, dễ nhận thấy là chỉ dùng một chút xì dầu nêm qua. Tưởng Chính Tuyền không cam lòng ngồi xuống, oán hận cầm lấy muỗng bạc xúc cơm vào miệng nhai, hận không thể dọn sạch hết một bàn đồ ăn này chỉ trong một giây đồng hồ. Mỗi một phút ở chung với Nhiếp Trọng Chi, cô đều cảm thấy mình như sống không bằng chết.
Nhưng ngay miếng đầu tiên, vị giác của cô tựa như thức tỉnh toàn bộ. Hương vị của món cơm chiên trứng này chưa bao giờ ngon đến như vậy, mặn nhạt vừa phải, xì dầu kết hợp với trứng, ăn ngon đến mức khiến người ta muốn nuốt luôn cả đầu lưỡi. Canh thịt bò cũng vừa ngọt vừa thơm. Một lần đó, cô uống hết chén canh thịt bò, cuối cùng còn ăn sạch đĩa cơm chiên đầy không để thừa lại một hạt.
Có điều trong suốt bữa ăn, Tưởng Chính Tuyền ngay cả khóe mắt cũng không liếc nhìn Nhiếp Trọng Chi lấy một cái. Sau khi ăn xong, cô quăng chiếc muỗng nhỏ xuống bàn kêu ‘cạch’ một tiếng nặng nề, xách túi của mình lên, cũng không quay đầu lại mà rời đi.
Bây giờ lại được nếm lại, giờ khắc này, Tưởng Chính Tuyền mới biết được cơm này là chính tay Nhiếp Trọng Chi đã làm, năm đó cũng thế. Không thể tưởng tượng được, hắn vậy mà lại biết nấu nướng, đã vậy còn nấu ăn rất ngon nữa.
Nếu cẩn thận nghĩ lại, cũng không thấy quá kinh ngạc, chẳng phải cô vài năm qua cũng học được cách nấu những món đơn giản đó sao? Như vậy, Nhiếp Trọng Chi làm được một mâm cơm thế này cũng không phải là chuyện gì đáng giật mình. Phàm là người đã từng ra nước ngoài du học, đều học được cách nấu rất nhiều món. Nhưng có ăn được hay không, lại là chuyện nói sau.
Chỉ là dạ dày hắn hiện tại không thích hợp ăn cơm chiên trứng đầy dầu mỡ này. Vì thế, Tưởng Chính Tuyền buông đũa, đi vào phòng bếp lấy cháo trắng hôm qua mua bỏ vào trong lò vi sóng bưng ra, đặt vào trong tay hắn: “Dạ dày của anh không tốt, giờ uống chút cháo lót dạ này đi.”
Nhiếp Trọng Chi kinh ngạc vài giây, bắt đầu cúi đầu uống từ từ. Tốc độ của hắn rất chậm, nhai nuốt kỹ càng, giống như mỗi một miếng đều phải nhai đến không còn gì mới nuốt vào bụng. Sau một hồi lâu, hắn mới đặt chén cháo đã uống xong xuống bàn.
Năng lực làm việc của Tưởng Chính Nam thật làm người khác kinh ngạc, hôm trước vừa nói sẽ sắp xếp bác sĩ thì hôm sau đã có người liên lạc với cô.
Tưởng Chính Tuyền ban đầu cũng không chắc chắn rằng mình sẽ thuyết phục được Nhiếp Trọng Chi, liền thử nói trước với hắn một câu: “Hay là chúng ta đi tìm một vị bác sĩ tư nhân nào đó tư vấn xem sao?” Nhiếp Trọng Chi trầm ngâm một lát rồi gật đầu.
Nhiếp Trọng Chi vô cùng phối hợp mà làm một đợt kiểm tra toàn diện. Hắn bây giờ, giống như một đứa trẻ năm sáu tuổi,