Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ
Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015
Lượt xem: 1341849
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1849 lượt.
vô cùng tín nhiệm và ỷ lại vào cô.
Bác sĩ Lỗ cầm bản báo cáo kiểm tra đến cùng hai người ngồi xuống nói chuyện. Bác sĩ Lỗ hỏi Nhiếp Trọng Chi để hiểu hơn về tình trạng của hắn: “Lần đầu tiên cậu hít ma túy là khi nào, cậu còn nhớ rõ không?” Ánh mắt Nhiếp Trọng Chi lướt qua Tưởng Chính Tuyền đang ngồi bên cạnh một cái, im lặng không nói gì.
Bác sĩ Lỗ cầm bản báo cáo kiểm tra đến cùng hai người ngồi xuống nói chuyện. Bác sĩ Lỗ hỏi Nhiếp Trọng Chi để hiểu hơn về tình trạng của hắn: “Lần đầu tiên cậu hít ma túy là khi nào, cậu còn nhớ rõ không?” Ánh mắt Nhiếp Trọng Chi lướt qua Tưởng Chính Tuyền đang ngồi bên cạnh một cái, im lặng không nói gì.
Có lẽ Nhiếp Trọng Chi không muốn để cô biết! Vì không muốn làm ảnh hưởng đến quá trình trị liệu của hắn, Tưởng Chính Tuyền liền giả bộ hắng giọng một tiếng, đứng dậy: “Bác sĩ Lỗ, hai người cứ nói chuyện đi. Tôi ra ngoài gọi điện thoại một chút.”
Sau khi cửa được đóng lại, bác sĩ Lỗ mới đặt câu hỏi lại lần nữa: “Nhớ rõ khi nào không? Cậu cẩn thận nhớ lại xem, điều này rất quan trọng!”
Ánh mắt Nhiếp Trọng Chi vô hồn nhìn về phía thảm trải sàn gần đó, một lát mới lên tiếng: “Là ngày mười bảy tháng mười hai của năm năm trước.”
Bác sĩ Lỗ cúi đầu ghi chép lại cẩn thận, lại hỏi tiếp: “Thứ lần đầu tiên cậu hít là gì? Ma túy hay là…” Nhiếp Trọng Chi đáp lại tường tận từng câu từng câu một.
Suốt một đêm Tưởng Chính Tuyền trông coi hắn. Lại giống như những lần trước, khi ánh nắng yếu ớt đầu ngày lên thì tình trạng của hắn dần dần chuyển biến tốt đẹp.
Bác sĩ Lỗ năm lần bảy lượt nhấn mạnh với hai người rằng phải tăng cường rèn luyện thể dục, nâng cao sức đề kháng của cơ thể. Vì thế, mỗi buổi sáng sớm, Tưởng Chính Tuyền sẽ cùng Nhiếp Trọng Chi đi bộ một đoạn đường thật dài, trên đường có đi qua mấy dãy phố chợ bán đồ nông sản.
Lần đầu tiên hai người tình cờ đi dạo qua chợ, Nhiếp Trọng Chi bỗng nói: “Chúng ta đi vào trong mua chút đồ ăn, từ nay về sau tôi sẽ phụ trách việc nấu ăn.”
Tưởng Chính Tuyền có chút không tin tưởng lắm hắn sẽ xuống bếp nấu nướng, dù sao đồ ngốc cũng biết: làm một nồi cơm chiên trứng ngon cũng không có nghĩa là nấu món nào cũng thế.
Cô nửa tin nửa ngờ theo chân Nhiếp Trọng Chi đi vào chợ nông sản truyền thống, trợn mắt há miệng nhìn Nhiếp Trọng Chi tỏ ra thật quen thuộc mà nói với ông chủ sạp hàng: “Chặt giúp tôi một cân xương.” “Lấy bó rau này đi…Cho thêm mấy cọng hành…”
Mặt đất ướt sũng lại bẩn như vậy, mùi tanh hôi của thịt cá gà vịt dồn chung lại một chỗ, còn có người đang đứng bên cạnh mình, tất cả mọi thứ đều xa lạ đến mức khiến cô phải hoảng hốt.
Có lẽ đây mới là Nhiếp Trọng Chi chân chính, trước kia cô chưa bao giờ biết đến. Khi đó, cô trốn hắn còn không kịp, sao có thể đi tìm hiểu xem xem hắn là người thế nào.
Giữa trưa hôm đó, lúc Nhiếp Trọng Chi bưng lên mâm cơm ba món mặn một món canh đủ sắc đủ vị, Tưởng Chính Tuyền quả thật nghẹn họng nhìn trân trối.
Nước canh hầm xương trắng như sữa, rau xào xanh biếc, đậu hũ ma bà thơm ngào ngạt, ngoài ra còn có thêm món cá tươi hấp. Vừa nhìn qua cách phối màu trên mâm cơm đã khiến người ta dãi nhỏ dài cả ba thước, miệng há thật to. Lúc nếm thử rồi, hương vị quả thật ngon ngoài dự kiến.
Hắn vậy mà lại nấu ăn ngon đến vậy!
Nước canh hầm đậm đà thơm ngọt, vương lại nơi đầu lưỡi. Tưởng Chính Tuyền một hơi uống hết nửa tô, tấm tắc khen: “Uống ngon thật.” Nhiếp Trọng Chi đáp: “Xương bò hầm luộc qua một lần, đem đi rửa sạch rồi ướp rượu gia vị, một ít gừng, thêm một ít táo đỏ, cẩu kỷ(gia vị), lúc đầu đun lửa lớn, lúc sôi rồi thì vặn nhỏ lửa lại hầm hai tiếng đồng hồ là có thể ăn được.”
Tưởng Chính Tuyền líu lưỡi: “Phiền toái vậy sao.” Khóe miệng Nhiếp Trọng Chi khẽ cong lên một nụ cười nhàn nhạt: “Một chút cũng không phiền toái.”
Chỉ cần cô thích ăn là được rồi! Nhiếp Trọng Chi chăm chú nhìn Tưởng Chính Tuyền đang cúi đầu ăn canh, trong lòng chợt dâng lên nỗi chua sót, có lẽ cô vĩnh viễn sẽ không biết được tâm ý của hắn khi nấu món canh hay những món ăn này.
Tưởng Chính Tuyền vừa uống vừa hỏi: “Làm sao anh lại biết nấu ăn vậy?” Nhiếp Trọng Chi giải thích: “Từ nhỏ tôi đã được nhìn mẹ tôi nấu ăn, xem nhiều rồi tự nấu được.” Hắn nhìn lướt qua mâm đồ ăn trên bàn, giọng thấp xuống: “Đây đều là những món mà mẹ tôi hay nấu trước kia. Tôi nấu còn không ngon bằng một nửa của bà ấy. Tôi là đứa trẻ sinh non, khi sinh ra chỉ được bốn cân (2 ký), thể chất rất kém, ba ngày hai bữa lại đổ bệnh. Mà lúc ấy, hiệu quả công việc ở nhà máy mẹ tôi làm rất kém, thường xuyên không lấy được tiền lương. Bà ấy không còn cách nào, đành phải đi làm bảo mẫu cho gia đình khác, giúp người ta nấu cơm, quét tước, trông con cho họ để kiếm chút tiền trang trải. Có những lúc, bà ấy làm cho nhiều gia đình một lúc…”
“Sáng sớm mỗi ngày, khi trời còn chưa sáng, bà ấy sẽ đi chợ mua những chỗ xương heo xương bò mà người ta không cần đem về hầm canh cho tôi, để tôi một ngày ba bữa uống, bổ sung canxi, tăng cường thể chất. Nơi này ven