The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Yêu Thương Lạc Về Nơi Anh

Tác giả: Mai Tử Hoàng Thì Vũ

Ngày cập nhật: 03:18 22/12/2015

Lượt xem: 1341866

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1866 lượt.

ưởng Chính Tuyền mỉm cười gật đầu.
Tưởng Chính Tuyền cứ nghĩ rằng sau khi ăn bữa cơm ‘chia tay’ rồi, hẳn là sẽ không còn cơ hội gặp lại Ninh Hi nữa, cho nên, ngay khi cô nhìn thấy Ninh Hi đang cầm hoa tươi đứng trước cửa thang máy ở bệnh viện, cô không khỏi kinh ngạc: “Sao anh lại ở đây?”
Bước chân Ninh Hi bất giác ngừng lại ở cửa, ngưng thần yên lặng nghe.
Tưởng Chính Tuyền giống như không biết làm sao: “Mẹ, con và anh ta thật sự không có gì, con cũng không biết anh ta đang phát điên cái gì, ngày nào cũng đưa hoa đến phòng bệnh của mẹ.”
Hắn ở trong miệng cô vừa nói chẳng khác gì một tên tự kỷ! Hắn ngọc thụ lâm phong như vậy, phong độ nhanh nhẹn, ở Lạc Hải này có đốt đèn lồng cũng khó tìm thấy ai bằng, cô làm sao có thể không thấy một chút hảo cảm nào chứ?
Chỉ nghe bà Lục Ca Khanh nói: “Mẹ thấy anh chàng Ninh Hi này không tồi, nhìn ra được là một đứa rất có giáo dưỡng, tuổi tác so với con cũng tương đương. Hơn nữa thằng bé này hình như đã biết thân phận thật của con, nhưng lại không hề tỏ ra lạnh nhạt, lại còn ân cần chu đáo như thế, quả thật là một đứa nhỏ thành tâm thực ý, xem ra nó cũng là thật lòng thích con.”
Bên ngoài Ninh Hi bất chợt nâng ngón tay lên làm động tác ‘bingo’, mừng rỡ như điên: vô cùng chính xác. Ít nhất bác gái đã có ấn tượng rất tốt với hắn. Nếu không thể đánh địch bằng con đường trực tiếp, thế thì hắn đơn giản sẽ tìm đến đường cong cứu quốc*, đi đường tắt qua chỗ mẹ vợ vậy.
*Trong mấy truyện nếu có nhắc tới ‘đường con cứu quốc’ đều ngụ ý nhờ vả mẹ vợ.
Tưởng Chính Tuyền sẳng giọng: “Mẹ, anh ta chỉ là cấp trên ngày trước của con, thật sự chỉ có vậy mà thôi! Con có thể thề!”
Nghe thấy vậy, tâm hồn Ninh Hi bất chợt cảm thấy bị tổn thương. Hắn theo đuổi cô rõ ràng như vậy, cô chẳng lẽ một chút cũng không nhận thấy được sao? Hay là thật sự không có cảm giác gì với hắn, cho nên vẫn giả vờ không biết?
Tưởng Chính Tuyền cúi đầu cắt tỉa bó hoa, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu mỉm cười, sau lưng là ánh tà dương, xuyên thấu qua tấm rèm gấp nếp, yên lặng mà tiến vào phòng. Bà Lục Ca Khanh sau một hồi lâu trầm mặc, chợt nói: “Kỳ thật thằng bé Anh Chương rất được, con xem nó chạy từ Ngũ Phúc đến thăm mẹ. Trong tuần này đã đến đây hai lần. Hai đứa đều trai chưa vợ gái chưa chồng, nếu con vẫn còn thích thằng bé như ngày trước, muốn gả cho nó, vậy thì con cứ gả đi.”
Diệp Anh Chương là ai? Tưởng Chính Tuyền từng rất thích hắn ta, còn rất muốn gả cho hắn ta nữa. Đang êm đẹp làm sao lại nhảy ra một tên tình địch như vậy? Ninh Hi nhíu mày thầm nghĩ, xem ra hắn còn phải tiếp tục đi tìm hiểu kỹ hơn, biết người biết ta mới có thể trăm trận trăm thắng.
Tưởng Chính Tuyền không khỏi giậm chân: “Mẹ, mẹ lại nghĩ lung tung cái gì thế? Chẳng lẽ mẹ muốn gả con đi ra ngoài đến thế sao? Hơn nữa, cho dù con có muốn, Diệp đại ca người ta sẽ kết hôn với con sao?” Đã trải qua nhiều năm như vậy rồi, hết thảy đều đã trở thành quá khứ, mấy hôm nay Diệp đại ca hai lần liên tiếp đến thăm mẹ, chẳng qua là vì trong tuần này anh phải đến Lạc Hải công tác mà thôi.
Bà Lục Ca Khanh cũng không đáp lời, ánh mắt lẳng lặng quan sát con gái, hết thảy đều hiểu rõ: “Nói mẹ nghe xem, có phải là vì thằng bé Trọng Chi hay không?”
Trọng Chi? Sẽ không là Nhiếp Trọng Chi đấy chứ? Ninh Hi cảm thấy kinh hãi! Cái tên Nhiếp Trọng Chi này với Ninh Hi như sấm nổ bên tai. Nhiếp Trọng Chi từ dựng nghiệp bằng hai bàn tay trắng đến chuyện phá sản, vẫn luôn là truyện truyền thuyết ở Lạc Hải này.
Ninh Hi bỗng nhiên nhớ tới người đàn ông đứng khuất trong bóng đêm ở Ninh Thành lúc trước, hắn như bị điện giật mà bừng tỉnh. Đúng rồi, đúng rồi, người kia, người kia chính là Nhiếp Trọng Chi! Trách không được ngày đó hắn lại cảm thấy nhìn quen mắt như thế, bởi vì từ trước tới nay hắn chỉ nhìn anh ta qua ảnh báo, trên truyền hình, chứ chưa từng được gặp người thật việc thật một lần nào.
Tưởng Chính Tuyền trong phòng hồi lâu không nói gì. Sau một lúc thật lâu, lại thấy bà Lục Ca Khanh mở miệng nói tiếp: “Con ở Ninh Thành cùng Trọng Chi lâu như vậy, sao mẹ lại không hiểu được chứ. Con có phải là vì cảm thấy áy náy với nó không? Hơn nữa nó bây giờ biến thành như vậy…”
Tưởng Chính Tuyền vẫn im lặng không nói lời nào.
Bà Lục Ca Khanh thở dài, giọng điệu xa xôi: “Tuyền Tuyền, mẹ không phải là một bà già lạc hậu, bất kể quyết định của con là gì, mẹ đều ủng hộ con. Nhưng mà… Tuyền Tuyền, mẹ hy vọng con có thể hiểu được một chút, yêu và áy náy là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Con không thể bởi vì áy náy với người ta, thấy người ta đáng thương mà ở suốt đời với người đó được.”
Tưởng Chính Tuyền vẫn cúi đầu, quay mặt sang phía khác, không nhìn được cảm xúc trên mặt lúc này thế nào. Bà Lục Ca Khanh lại thở dài: “Cũng không phải mẹ không thích Trọng Chi. Là bởi vì mẹ đã nhìn thằng bé lớn lên từng ngày, mẹ rất thích nó, cho nên hy vọng con có thể suy nghĩ cẩn thận. Nếu con thật sự yêu nó, vậy thì hãy đối xử với nó thật tốt, hết lòng yêu thương nó. Còn nếu như con chỉ vì đứa nhỏ năm đó mà cảm thấy có lỗi với Trọng Chi, bởi vì