Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Sợ Em Không?

Anh Có Sợ Em Không?

Tác giả: Fly

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341846

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1846 lượt.

r/>
Quang Anh cứng họng không nói được gì. Anh không muốn bơi là vì
sợ sẽ bị Đường Thi chơi xấu. Dù sao thì cái bể này sâu cũng
phải 2m, cô ấy có ý đồ thì chắc chắn anh sẽ không thoát được
cảnh uống nước no khỏi ăn cơm. Nghĩ lại, anh thấy mình đã trở
lên đề phòng người vợ xinh đẹp đến gian xảo của mình từ khi
nào vậy nhỉ? Còn bây giờ thì sao? Cái mồm đã làm hại cái
thân anh rồi. Thà lúc đó chịu nhục một tí, nói không biết bơi
thì đã thoát được. Quang Anh thở dài cái thượt. Chợt, anh nảy
ra một ý định...

Quang Anh bỗng dưng kêu toáng lên:

- Ai da. Chuột rút, chết rồi!

An Hợp không thèm nhìn Quang Anh, mắt bà vẫn đảo đi đảo lại
từng dòng chữ trên quyển tạo chí. Bà nói bẳng giọng sắc như
dao:

- Chuột rút thì lo mà nắn chân đi. Còn ngồi đó mà kêu ca à?

Quang Anh khóc thầm trong lòng. Bà mẹ kế của Đường Thi còn dã
man hơn cả cô ấy. Giờ thì anh đã hiểu tại sao vợ anh lại mang
trong đầu những ý nghĩ "độc đáo" rồi. Một bàn tay vô hình chỉ vào người An Hợp và một giọng nói trong thâm tâm Quang anh vang
lên:

- Đây! Nguyên nhân tại sao có những con quái thú đội lốt người là đây thưa các bạn.

Vừa lúc đó, Đường Thi từ đâu bước đến với một thân hình nóng
bỏng. Bộ đồ bikini màu đỏ tươi khiến làn da trắng của cô như
được thắp thêm sức mạnh. Khuôn ngực đầy đặn, nhấp nhô theo từng nhịp thở. Đôi chân thon dài đến miên man, khiến người ta không
muốn rời mắt khỏi nó một giây. Vốn là muốn tìm điểm tận
cùng của nó đấy mà.

Quang Anh trong phút chốc thần người ra. Tuy là thân thể của
Đường Thi đã không còn xa lạ gì với anh nữa, nhưng tính ra cũng đã lâu rồi anh chưa được nhìn thấy cô ấy ăn mặc một cách nóng bỏng như thế này. Có phải cô ấy có dã tâm hại anh đêm nay mất ngủ không?

Còn Liêu Tuấn và An Hợp vì vẫn bình thản cứ như kiểu đã nhìn chán đến nỗi không muốn nhìn nữa rồi. Xem ra Quang Anh có chút tủi thân.

Đường Thi bước đến ngồi lên đùi Quang Anh để thể hiện tình yêu
của hai vợ chồng mãnh liệt như thế nào với hai ông bà già.
Một cánh tay cô vòng qua cổ Quang Anh kéo sát người anh lại
phía mình, tay kia nắm lấy bàn tay ở trên cổ Quang Anh. Trông hai người lúc này thật là nóng bỏng. Đường Thi lắc lư trên người
Quang anh, cô mỉm cười với An Hợp:

- Chúng ta bơi thi chứ?

An Hợp đặt quyển tạp chí xuống nhìn Quang anh đầy ngụ ý và nói:

- Nghe nói...đã có người muốn tuyên chiến với mẹ rồi.

Đứa nào nói? Đứa nào phát ngôn câu này thì tự lấy dao làm vài đường cơ bản vào cổ mình luôn đi.

Quang Anh hậm hực trong lòng như không biết phải bùng nổ vào
đâu. Anh đành hôn chụt vào má Đường Thi để trấn an rồi cười
trừ;

- Hì hì. Là anh đấy.

Đường Thi đẩy nhẹ người anh:

- Này, đừng có đùa nữa. Anh có biết có biết anh tuyên chiến với ai không?

- Cái gì mà tuyên chiến chứ? Chỉ là chơi đùa thôi mà. Thắng thua không quan trọng đâu.

Đường Thi không nói gì nữa. Cô đứng dậy rồi ngồi vào mé bể
cạnh chỗ của Liêu Tuấn. Cô buông đôi chân dài của mình xuống
đùa giỡn làn nước xanh trong dưới bể. Rồi cô lên tiếng rằng:

- Vậy thì để em làm trọng tài đi.

- Được. - Cả An Hợp và Quang Anh không ai dặn ai cùng đồng thanh nói.

Quang Anh lập tức cơi chiếc áo pull trắng của mình ra. Từng thớ thịt của anh nhấp nhô lên một cách săn chắc. Nước da hơi ngăm
ngăm càng làm chất đàn ông trong anh tỏa ra một cách mạnh mẽ.

An Hợp nhìn thấy một thân hình tương đối bốc như vậy không khỏi trầm trồ:

- Ồ! Đường Thi à, con là người có phúc đấy.

Đường Thi giả bộ không hiểu:

- Có phúc gì chứ?

- Mỗi ngày được sở hữu một con mồi hoàn mĩ như thế này không phải là một cái phúc lớn thì là gì?

Liêu Tuấn nghe thấy thế vội vàng cấu nhẹ lên má An Hợp nói giọng giận hờn:

- Vậy hóa ra anh không hoàn mĩ.

An Hợp nói thẳng tưng:

- Vâng! - Sau đó bà mỉm cười đầy ngụ ý - Nhưng những vết thẹo đó thì em hoàn toàn thích.

Nhìn hai người tình tứ như vậy khiến cho Quang Anh và Đường Thi
bỗng dưng thấy ngại. Cảm thấy mình như là con kì đà cản mũi
hai người đang ân ái với nhau. Tuy nhiên, ý nghĩ vừa mới được
hai người tạo ra thì An Hợp đã đấp nát nó bằng một câu nói:

- Được rồi! Quang Anh, chúng ta bắt đầu chứ?

Quang Anh chẳng nói chẳng rằng, anh nhảy ùm xuống bể khiến
nước bắn lên tung tó


Polly po-cket