XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Sợ Em Không?

Anh Có Sợ Em Không?

Tác giả: Fly

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341848

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1848 lượt.

i, anh đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Đường Thi, nheo đôi mắt ấm áp của mình nhìn cô đầu trìu mến:

- Em không thấy chúng ta đã thay đổi hay sao?

- Thay đổi ư? Em chỉ thấy chúng ta đang chơi một trò chơi thôi.

- Chí ít thì cũng không phải là anh chơi, anh nghĩ mình đang thật lòng.

Đường Thi thoáng ngỡ ngàng vì câu nói của Quang Anh. Nhưng chỉ
là thoáng qua thôi, vì khi Quang Anh định tiến sát lại cô đã
nhanh chân đạp cho anh ta một cú chí mạng khiến anh bay luôn
xuống đất. Đạp xong, cô không quên hỉ mũi nói lớn:

- Anh nghĩ mình có đủ cấp độ để lừa em hay sao?

Quang Anh vừa ôm chỗ đùi bị đạp vừa rên rỉ:

- Em có biết suýt chút nữa em đã biến chồng mình thành thái giám không?

Đường Thi đổ người xuống giường, vắt chân lên đầu gối rồi cười ha hả. Tiếng cười giòn tan, khiến cho mang nhĩ ai đó phải vỡ
vụn. Sau đó, cô nói bằng một giọng the thé:

- Thôi đi anh! Cái loại anh làm sao có thể biến thành thái giám cơ chứ? Mà em nghĩ, nếu anh có thành thái giám thì cũng nhất định có cách để mình làm người bình thường.

Quang Anh không hiểu cái ẩn ý sâu xa mà vợ mình nói:

- Là sao?

- Vì anh tiếc, còn rất nhiều mĩ nhân thập toàn mà anh chưa nếm trải. Không phải sao?

Quang Anh tức nổ đom đóm mắt. Những ý nghĩ tôn vinh vợ mình
trước đó như là đóa hoa, như một miếng bánh thơm ngon, như một
viên ngọc sáng ngời...thì giờ đây anh lại thấy cô ta giống một
đống phân bốc mùi.

Rồi anh đứng dậy. Hậm hực nằm xuống bên cạnh Đường Thi, toan
ngủ một giấc vì buổi sáng nay giấc ngủ bị Đường Thi phá đám. Nhưng còn chưa kịp nhắm mắt. Phía ngực anh đã có một bàn tay
mềm mại trườn vào. Sau lưng cũng vương vất một hơi thở ấm áp.
Khiến cho người anh trong phút chốc nóng bừng lên.

Không, phải kiềm chế, nhất định cô ấy đang cố tình quyến rũ
để thử sức chịu đựng của anh. Thế là Quang Anh không nhúc
nhích, cho dù là rất muốn.

Đường Thi không hiểu mình đang làm cái gì, nhưng thực sự là cô
cảm thấy trái tim bỗng dưng nhoi nhói khi Quang Anh tức giận. Cô
muốn anh không giận cô nữa, cô muốn anh lại dùng ánh mắt trìu
mến nhìn cô, cô muốn anh lại dùng đôi tay ấm ấp mà vuốt nhẹ
mái tóc cô như vừa nãy.

Không còn nghi ngờ gì nữa, chắc chắn là cô đã bị teo não!

Dù biết mình mắc phải căn bệnh nguy hiểm đó, vậy mà cô vẫn
muốn làm những hành động mờ ám như thế này. Chỉ để đổi lại
một ánh mắt và một đột bàn tay của anh.

Đường Thi áp khuôn mặt mình vào lưng Quang Anh, cô chưa bao giờ
thấy mình ủy mị và yếu đuối đến đáng ghét như thế này. Hơi
thở của cô dường như cũng gấp gáp hẳn lên, là do cơ thể anh
cũng đang nóng dần dần.

- Em muốn gì? - Quang Anh cố giữ cho giọng nói thật bình tĩnh, nhưng dường như nó vẫn xúc động đôi chút.

Đường Thi không nói gì. Cô chỉ ôm anh chặt như vậy.

Chỉ khổ cho mỗi đồng chí Quang Anh, anh thấy người mình cương
cứng toàn phần. Sợ rằng cử động thêm một chút là ma sát sẽ
tạo ra lửa thiêu đốt cơ thể anh ngay lập tức.

- Đường Thi. Anh muốn ngủ.

Thực ra câu nói đấy là " Đường Thi, anh muốn em!".

Đường Thi im lặng như đã chìm vào giấc mộng rồi.

- Này, anh nóng quá, anh không chịu nổi nữa đâu.

Thực ra là "anh nóng quá, em mà còn giữ nguyên những hành động này là anh cho em biết tay đấy".

Khi sức chịu đựng lên đến đỉnh điểm thì cũng là lúc Đường Thi buông tay ra. Cô quay người lại về phía anh. Trước khi quay, cô
không quên nói:

- Em ngủ đây. Anh đừng lải nhải nữa! - Rồi như nhớ ra gì đó, cô nói thêm - Anh tắm đi, lưng anh chảy nhiều mồ hôi quá, điều hòa đểu như thế sao?

Quang Anh rủa thầm trong lòng. Mẹ kiếp, đưa anh vào bẫy rồi lại khiến anh như thằng ngố trong cái bẫy ấy. Anh thề, anh thề là
cả đời này sẽ không quên nỗi nhục nhã ngày hôm nay. Cho anh
được tự sướng đặt tên nó là "nỗi nhục sinh lí". Vì anh không
thể giải tỏa sinh lí ngay lúc cao trào. Thật là ức chế không
chịu được. Sớm muộn gì anh cũng bị bệnh mất, amen.



Chương 23: Đối Phó Với Các Vị Tiền Bối Tập 2



Buổi chiều, theo như lời hẹn ban
sáng, Quang Anh và Đường Thi sẽ đến bể bơi ở chỗ Len. Trong khi
Đường Thi còn đang chuẩn bị với đống quần quần áo áo lỉnh
kỉnh thì Quang anh lại nằm ườn ra giường với điệu bộ chán
nản. Đường Thi thấy vậy ném vội chiếc mắc quần áo về phía
Quan