Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Anh Có Sợ Em Không?

Anh Có Sợ Em Không?

Tác giả: Fly

Ngày cập nhật: 23:55 15/12/2015

Lượt xem: 1341857

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1857 lượt.

g theo anh,
son phấn chỉ đáng làm nền cho Đường Thi! Làn da của cô ấy chỉ
thoa một lớp kem mỏng bên ngoài, đôi môi nhỏ xinh có bôi một lớp dưỡng bóng. Thế thôi, trước kia anh đã những tưởng cô ấy phải
trang điểm rất nhiều. Nhưng nhìn kĩ thì hoàn toàn không phải,
cô ấy gần như là để khuôn mặt của mình tự nhiên.

- Này hai đứa! - An Hợp cắt ngang cái cảnh quay đầy lãng mạn
của đôi bạn trẻ. Kẻ này nhìn kẻ kia, kẻ kia cũng hau háu nhìn lại, khiến cho ai đi qua đều thấy tò mò.

Đường Thi niềm nở chạy đến chỗ An Hợp. Đôi guốc nhọn gõ lộp
cộp xuống nền gạch tạo nên những âm thanh vui tai. Giống như một điệu R&B nhịp nhàng. Đường Thi cười tươi nói:

- Mẹ!

Khi tiếng "mẹ" được thốt ra thì cũng là lúc cả ba người kia
như thành những vị khách đi du lịch ở Bắc Cực. Toàn thân đông
cứng, mặt mày trắng bệch và nghệt ra.

- Cháu vừa nói gì? - An Hợp như không tin vào tai mình nên liền hỏi lại.

- Con nói là "mẹ"

Liêu Tuấn giả vờ không nghe thấy gì, ngại ngùng quay đi trong tiếng ho khan.

Quang Anh thì vẫn đực mặt ra đấy chẳng hiểu cái gì sất.

- Sao em lại gọi cô ấy là mẹ?

Đường Thi trừng mắt lên với Quang Anh, cô nói:

- Anh hỏi buồn cười thế? cô An Hợp và bố em bây giờ nguyện nâng khăn sửa túi cho nhau rồi. Không gọi là mẹ thì là gì? - Trừng mắt xong, Đường thi liền nháy nháy ra hiệu cho Quang Anh lấy
lòng An Hợp nếu không muốn để bà phát hiện.

Quang Anh tất nhiên là sẽ hiểu ngay ý của Đường Thi. Anh vội
vàng xách chiếc vali đang đặt ở bên cạnh An Hợp. Răng miệng thì khoe hết sức có thể:

- Mẹ vợ à! Chúc mừng mẹ nhé.

Nghe những lời mật ngọt như thế này dù có là An Hợp nổi
tiếng sắc lạnh thì cũng phải mừng thầm. Bà vẻ bề ngoài coi
như không có ý kiến, nhưng bên trong lúc phủ ngũ tạng đang nổ
sampanh ăn mừng rồi.

- Hai đứa quỷ này. Ăn nói linh tinh cái gì thế?

Liêu Tuấn cuối cùng không chịu được nữa đành phải chạy đến
phá đám. Ông không quen mấy cái không khí ngọt ngào đến nhuyễn
nhoét như thế này.

Quang Anh và Đường Thi thấy hai người bỏ lên đằng trước thì
chợt nhìn nhau thở phào nhẹ nhõm. Cửa ải đầu tiên đang qua, bộ dạng của hai người đã được lấp liếm.

Khi Liêu Tuấn và an Hợp đang chuẩn bị lên taxi thì Quang Anh chợt nắm tay Đường Thi rồi nói:

- Vợ à, chúng ta cũng như bố mẹ vợ thì tốt biết bao.

Đường Thi nhếch môi cười nhạt rồi văng bàn tay đang nắm lấy tay
mình ra. Cô nhìn Quang anh bằng ánh mắt đầy khinh khỉnh và nói:

- Anh chán đi phục vụ người khác rồi à?

Quang anh cảm tưởng có vài cơn phong ba bão táp đổ bộ vào lòng mình, khiến cho nó tan hoang xơ xác cả đi. Quạ và diều hâu bay
vù vù trên đầu báo hiệu cho kế hoạch giảng hòa đầu tiên đã
thất bại một cách thàm hại.

Hai vị tiền bối đi xe đến chỗ của Len. Họ không ở khách sạn
vì họ thấy chỗ của Len còn tốt hơn mấy khách sạn nơi đây gấp
mấy lần. Trước khi đi, họ không quên hẹn đôi bạn trẻ buổi chiều nay đến bể bơi. Hi vọng các bạn ấy có thể bớt chút thời gian của mình mà cùng họ tham gia hoạt động bơi lội này. Đôi bạn
trẻ chỉ biết nhìn nhau mà gật lấy gật để. Họ thấy mình nên
đổi tuổi tác cho hai người kia mới đúng. Quả nhiên có chút
tình yêu vào là sinh lực dồi dào hơn cả thanh niên.

Quang Anh và Đường Thi bước vào phòng. Vừa đóng được cửa vào
là cả hai người cùng ngả luôn người xuống giường. Không ai nói
với ai câu nào, mỗi người có một suy nghĩ. Nhưng chẳng ai biết
được họ đang nghĩ gì.

- Chúng ta...như thế này liệu có ổn không?

Quang Anh quay mặt sang phía Đường Thi. Làn đầu tiên anh cảm nhận được nỗi sợ hãi trong giọng nói của Đường Thi. Lúc trước, anh chỉ biết cô qua vẻ ngạo mạn, tự tin và đầy quyết đoán. Chứ
không phải là điệu bộ ngập ngừng xen lẫn sợ hãi như thế này.
Ánh mắt của cô ấy nhạt nhòa một thứ gì đó mờ ảo, xa xăm.
Trông cô ấy hôm nay vẫn rất xinh, rất đẹp...nhưng cũng rất lạ.
Trước đó, không phải cô ấy rất tự tin hay sao? Đùng một cái
lại thấy hào khí sụt giảm như quả bóng hết hơi vậy?

- Sao? Em sợ cái gì chứ?

- Em không sợ! Ý em nói là chuyện của anh với em, chúng ta cứ
mãi hờ hững như thế này liệu có ổn không? Bố em và cô An Hợp
đã hạnh phúc rồi, chỉ sợ đến lúc bố em phát hiện chúng ta
từ đầu tới cuối chỉ là giả dối thì ông sẽ tức giận đến độ
đột quỵ mất.

Quang Anh xoay ngườ