Tác giả: Nazu
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1342779
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2779 lượt.
ậy, được chứ?
- Ừ,
mãi mãi như thế. - Chàng trai bật cười, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán cô
gái.
- Nếu
mà... nếu mà sau này anh xa em, thậm chí là quên em, em phải làm thế nào? - Giọng
cô gái bất chợt run run, khi nghĩ đến tình cảnh đáng sợ nhất trong tình yêu, giống
như trong những bộ phim tình cảm đau thương.
- Sẽ
không có chuyện đó. - Chàng trai mỉm cười, vuốt nhẹ mái tóc cô gái. - Nếu có
ngày đó, em hãy quên anh đi, hãy coi như anh chưa từng tồn tại. Bởi lẽ, lúc đó,
anh không còn xứng đáng với em nữa.
-
Nhưng... nói quên anh là quên được sao?
-
Thôi, đừng nghĩ nhiều nữa. - Chàng trai đột nhiên cười nhẹ. Gương mặt dịu dàng
này khác hẳn với vẻ lãnh đạm thường ngày. - Còn em nữa đó, nếu có ngày em dám
quên anh, anh sẽ làm mọi cách để em nhớ lại tất cả. Anh sẽ không bao giờ để em
quên anh. Ngốc, em là của anh!
Mơ
màng, nó dường như cảm nhận được hình ảnh ấy đang hiện lên trước mắt. Giọng nói
ấm áp giống như vẫn còn quanh đây. Nụ cười hiền hòa, ánh mắt yêu thương, tất cả
kỉ niệm dường như mới vừa hôm qua. Gương mặt ấy, gương mặt trong những giấc mơ
hàng đêm dần dần hiện rõ. Nụ cười ấy khiến trái tim nó quặn thắt. Ánh mắt dịu
dàng chợt hiện về trong tiềm thức. Nước mắt không kiềm chế nổi, cứ thế tuôn
rơi. Nó đưa tay bụm miệng, không để mình bật lên những tiếng nấc nức nở.
"Ào
ào".
Trời bất
chợt đổ mưa. Những hạt mưa nặng nề rơi xuống gương mặt bầu bĩnh của cô gái đứng
trong màn mưa lạnh giá. Hay thật! Nó chợt cười. Ông trời cũng muốn khóc cùng nó
sao? Hay đây chính là nước mắt của nó, đã khiến vạn vật trở thành một màu mờ nhạt,
buồn bã trong phút chốc?
Mưa
càng lúc càng lớn. Màn mưa giăng dày, trắng xóa, cơ hồ không thể nhìn rõ những
gì phía trước. Cây lá trong công viên ngả nghiêng theo làn gió thổi, chật vật
chống lại sức mạnh của thiên nhiên. Nó vẫn đứng đó, ở vị trí cũ, mặc kệ nước
mưa tạt vào người, mặc kệ nước mưa lăn dài theo gương mặt. Mặt ướt đẫm, nó
không còn phân biệt nổi, đâu là nước mưa, và đâu là nước mắt nữa. Nó đã nói, sẽ
dũng cảm đối mặt, nhưng giờ phút này, giờ phút sắp nhớ ra tất cả, nó lại sợ. Nó
hiểu, kì thật, bản thân mình chưa từng mạnh mẽ. Nó yếu đuối, nó không có đủ can
đảm đón nhận những nỗi đau trong quá khứ. Đau một lần đủ lắm rồi. Một lần nữa,
nó không biết mình sẽ ra sao nữa.
- Mưa
to quá rồi! Chúng ta về thôi!
Nhiên
kéo tay nó, muốn đưa nó trở về. Vừa rồi, nhỏ vẫn luôn chăm chú quan sát biểu hiện
trên gương mặt nó. Có lẽ nó đã nhớ ra điều gì đó. Nhỏ để yên, bỏ mặc màn mưa, đứng
cùng nó, bởi lẽ hi vọng nó sẽ nhớ ra tất cả trong khoảnh khắc này. Nhưng lúc
này mưa thật sự quá to. Nhiên biết sức khỏe nó vốn không tốt, nhỏ sợ sẽ có chuyện.
- Bỏ
tay ra! Mặc kệ tôi!
Nó hất
mạnh tay Nhiên, vẻ mặt hiện rõ sự tức giận.
"Ầm".
Một tiếng
sét vang vọng trong không trung. Ánh sáng lóe lên, rạch ngang bâu trời. Nhưng
nó và Nhiên vẫn đứng đó. Nhiên kinh ngạc nhìn nó, im lặng. Nó nhìn chằm chằm nhỏ,
ánh mắt vừa ẩn chứa sự tức giận, vừa ẩn chứa chút hận thù, song phần nhiều là ẩn
chứa sự bi thương, tổn thương sâu sắc. Nước mắt nó rơi, hòa tan trong nước mưa
càng lúc càng nhiều. Nó không nói không rằng, chỉ nhìn Nhiên như thế. Con người
này, đã có lúc nó từng coi là bạn, thậm chí là một người bạn rất thân thiết,
nhưng chính người ấy đã phản bôi tình bạn của hai người, chính người ấy là một
phần nguyên nhân gây nên những đau khổ cho nó.
Bỏ mặc
Nhiên đứng lặng đằng sau, nó lạnh lùng quay đi. Đưa tay thô bạo gạt đi dòng nước
mắt, nó tự mắng mình không thôi. Nước mắt này rõ ràng là vô nghĩa. Khóc thì ích
gì chứ? Bọn họ đáng không? Vì quá khứ đau thương như thế đáng không? Nước mắt
rơi thì làm được gì? Thời gian chẳng thể trở lại. Tất cả cũng chẳng thể làm lại.
Bánh xe định mệnh đã quay vòng. Muốn trở lại điểm xuất phát? E là không thể!
Nó gạt
nước mưa trên mặt. Đôi mắt đã dần nhòe đi vì thứ nước đang lan tràn trên gương
mặt mình. Nhưng bước chân nó không dừng lại, thậm chí còn nhanh hơn. Nó đang chạy,
rời khỏi cái quá khứ đó. Nó không muốn nhớ, không muốn nữa rồi. Nó hối hận rồi.
Nó muốn quên.
Đôi
bàn chân bước nhanh ra khỏi công viên. Không nhìn rõ đường, nó chỉ có thể bước theo
cảm nhận. Mặc kê đi về đâu, chỉ cần rời xa nơi này, rời xa nơi cả hai cất giấu
biết bao kỉ niệm.
"Píp
píp".
Tiếng
còi xe vang lên đằng sau, rất lớn. Trong màn mưa dày đặc, nó nhận ra ánh sáng của
đèn xe ô tô. Bước chân chững lại, muốn tránh nhưng trong khoảnh khắc, tất cả diễn
ra quá nhanh. Phản ứng của nó không theo kịp chuyển động của chiếc xe. Như một
pha quay chậm, nó nhìn thấy chiếc xe đang lao về phía mình.
Trong
màn mưa lạnh giá, tiếng động dài vang lên, vô tình.
"Kéttttttttttttttttttttt"
"Rầm".
Trước
mắt tối dần. Nó cảm nhận được sự đâu đớn từ đỉnh đầu. Mùi tanh của máu, màu đỏ
rực của máu lan tràn trong không gian, một không gian tĩnh mịch...
"Sao
em thiếu tin tưởng vào bản thân đến thế. Em kh