Tác giả: Nazu
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1342768
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2768 lượt.
cậu, có lẽ... nó sẽ hạnh phúc, hạnh phúc thực sự. Nhưng, nó vẫn còn phân vân.
Vì hắn sao? Có thế! Người con trai đó lạnh lùng băng lãnh nhưng khi bên nó lại
luôn nở nụ cười ấm áp. Nhưng người đó, lại cũng là người bỏ rơi nó khi nó cần một
vòng tay ấm áp. Yêu và quên! Nên làm sao đây?
- Cậu
sao thế?
Giọng
nói trầm ấm vang lên bên tai nó. Kiệt nhẹ nhàng mỉm cười, đưa tay lên vuốt mấy
sợi tóc mai trên đầu nó.
- Cậu
không có làm sao chứ?
Nó lắc
mạnh đầu, cổ họng nghẹn đắng.
-
Không... không có! Cậu có sao không?
-
Không sao đâu! Bị thương nhẹ thôi mà!
- Ừ!
Nó im
lặng. Kiệt nhìn nó, khẽ thở dài:
- Nhớ
ra rồi sao? Tớ thấy cậu đứng trước vòng đu quay đó, rất lâu! Có phải nó đã gợi
mở kí ức trong cậu?
Nó gật
đầu.
- Vậy
cậu định thế nào? - Kiệt mỉm cười. - Nghe nói Lâm cũng sắp trở về. Hai người có
định xóa bỏ tất cả, làm lại từ đầu?
Nó im
lặng hồi lâu. Đôi mắt tựa hồ đang có sự đấu tranh tư tưởng dữ dội. Hồi lâu, nó
mới chậm rãi mở miệng:
- Hết
rồi! Từ ngày anh ta ra đi, chúng tớ đã không còn lại gì cả. Tớ không phải một
món đồ chơi của người khác. Thích thì cầm lấy, không thích thì ném đi! Một khi
người đó bỏ rơi tớ, sẽ không còn cơ hội quay lại.
Không
gian lại chìm trong sự im ắng lạ kì. Nó đưa mắt nhìn ra bên ngoài. Những chiếc
lá còn đẫm nước đang lay động trong gió, cố gắng đón lấy những tia nắng mặt trời
ấm áp, mặt trời sau cơn mưa.
Mặt trời
sau mưa? Sau mưa trời lại sáng, đó là quy luật của vạn vật trong tự nhiên.
Nhưng mà... cơn bão này đã gây ra tổn hại quá lớn, nên trong lòng nó, ánh mặt
trời cũng không thể chiếu những tia sáng ấm áp như ban đấu.
Hết rồi!
Có những việc đã qua đi thì không bao giờ có thể trở lại. Vòng xoay định mệnh
đã chuyển động. Trở lại điểm xuất phát? E là không thể nào!
Đôi mắt
lóe lên một tia kiên định, nó nhìn Kiệt, giọng nói nhẹ nhàng vang vọng trong
không gian:
-
Chúng ta yêu nhau nhé!
Nắng sớm
dìu dịu buông xuống khu vườn bệnh viện. Tiếng chim chóc gọi nhau râm ran trong
bầu không khí trong lành. Gió nhè nhẹ thả mình lướt đi, vui vẻ đùa giỡn mái tóc
của cô gái nhỏ, cuốn những lọn tóc tung bay. Cô gái ngồi im, mặc kệ gió vờn tóc
mình, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm vào khoảng không vô định. Đôi mắt to tròn đen
láy ấy thoạt nhìn rất dễ thương, ngây thơ, đáng yêu nhưng nhìn kĩ sẽ nhận ra, tận
sâu trong đáy mắt, có một tia đau khổ, một tia đợi chờ, một tia buồn bã, một
tia thất vọng. Một đôi mắt đẹp, nhưng thật buồn.
- Đang
nghĩ gì vậy?
Một
chàng trai đi đến bên cạnh cô gái, dõi mắt theo hướng nhìn của cô. Cô gái mỉm
cười, không ngẩng đầu, đáp:
-
Không có gì! Chỉ ngắm nắng sớm thôi!
- Nắng
sớm có gì đẹp mà ngắm? - Chàng trai ngồi xuống bên cạnh cô gái, cười gian. - Ngắm
anh không phải tốt hơn sao?
- Anh
có gì mà ngắm? - Cô gái phồng mồm, rồi lè lưỡi trêu ngươi. - Ngày nào cũng ngắm
đến phát chán. Em còn đang muốn tìm người khác để ngắm đây?
Chàng
trai cười xòa, vòn tay ôm lấy cô gái, kéo vào lòng mình, vừa vuốt mái tóc người
yêu, vừa nói:
- Em cứ
thử xem. Anh đảm bảo em sẽ phải hối hận! Kiếm được một người đẹp trai như anh
hơi khó đấy!
Cô gái
bĩu môi, nhưng cũng không nói thêm gì nữa. Trong lòng chợt hiện lên hình ảnh một
người con trai với nụ cười ấm áp, với gương mặt đẹp đến mức chói lóa. Cô gái khẽ
thở dài một tiếng, nhắm mắt, tự ép mình quên đi, không được nhớ tới nữa.
Đứng ở
một góc tường, Nhiên cắn môi nhìn hai người phía trước. Nhỏ thở dài một tiếng.
Không ngờ lại thành ra như thế này. Tại sao nhất quyết phải như thế? Hai người
đều yêu nhau sâu đậm, vì cớ gì cứ phải để quá khứ vùi chôn đi hạnh phúc của thực
tại? Nếu có thể, thời gian hãy quay trở lại, để tất cả trở về với những kí ức
màu hồng, giống như chưa từng có sóng gió xảy ra. Hoặc nếu không, nếu cả hai
không có duyên phận, xin thời gian trở lại, để cả hai sẽ không gặp gỡ, sẽ không
yêu, lại càng không đau khổ thể này. Nhưng... thời gian quay ngược? Vĩnh viễn
là điều không thể. Những gì đã qua đều không thể trở lại. Quá khứ không có cơ hội
cho con người thay đổi. Chỉ có thể chấp nhận thực tại, để dòng đời đưa đẩy.
- Cậu
lại đến đây làm gì thế?
Giọng
nói lạnh băng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Nhiên. Không biết từ lúc
nào, nó đã đứng sau nhỏ, Kiệt không biết đã đi đâu. Đôi mắt to tròn nhìn thẳng
vào Nhiên, oán hận có, căm ghét có, nhưng trên hết là sự băng lãnh. Đôi mắt ấy
giống như tỏa ra một thứ hàn khí khiến người đối diện không kìm được mà run rẩy.
-
Tôi... chỉ muốn đến thăm cậu.
- Vậy
sao? Vậy thì cảm ơn! Tôi khỏe, cậu không cần thăm hỏi gì.
Nó lạnh
lùng nhìn Nhiên rồi rời mắt khỏi người nhỏ, toan bỏ đi. Nhiên nhìn thấy vậy,.
bèn vội vã chạy đến, nắm lấy tay nó, giọng nói như van vỉ:
- Tôi
xin cậu! Cậu muốn tôi p