The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Siêu Quậy Nổi Loạn

Siêu Quậy Nổi Loạn

Tác giả: Nazu

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1342773

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2773 lượt.

ần cho
nó. Nó biết, có lẽ quá khứ đã ngủ quên sẽ một lần nữa thức dậy, cứa vào trái
tim nó một nhát dao, sát muối vào vết thương còn chưa lành. Nhưng nó chấp nhận.
ứ coi như, tất cả là một bài học cuộc đời cho chính nó, cho một đứa con gái
chưa hiểu hết sự đời.

* * *

- Oáp!


ngáp dài, mệt mỏi gục đầu xuống bàn, đôi mắt lim dim mơ màng muốn chìm vào giấc
ngủ. Thực tình, mệt muốn chết đi được! Nó ghét nhất mấy cái buổi học chiều này.
Chết tiệt! Trưa còn chẳng kịp ngủ tí nào, giờ đến nghe mấy bài toán khô khan,
thực chỉ muốn gục luôn xuống bàn mà ngủ, nhưng nó cũng có phần e dè ông thầy
trên bảng, nên chỉ dám gục trong chốc lát, rồi cố lấy sức mà gượng dậy.

- À!
Xin lỗi các em! Chúng ta dừng bài giảng một lát! Thầy muốn giới thiệu với các
em, hôm nay chúng ta có một bạn mới.

Thầy
giáo sau khi nói chuyện gì đó với một cô giáo đứng bên ngoài thì quay lại, mỉm
cười nói với học sinh trong lớp. Sau đó hướng ra ngoài lớp, ra hiệu cho học
sinh đang đứng ngoài đó vào trong.

- Oa!
Xinh quá!

- Dễ
thương thật!

- Nhìn
qua còn tưởng thiên sứ giáng trần kìa!

- ...

Lũ bạn
trong lớp nhao nhao lên bàn tán. Tiếng ồn dần kéo nó ra khỏi cơn buồn ngủ. Nó dụi
dụi mắt, nhìn lên bảng. Đứng trên đó là một cô bạn gương mặt thanh tú, các đường
nét xinh đẹp tuyệt mĩ, mái tóc nâu uốn hơi xoăn được cố định bằng một chiếc bờm
trắng đính bông hoa lụa phớt hồng, chiếc váy trắng có chít eo, xòe rộng, lớp vải
voan bên ngoài bao bọc lấy lớp vải trắng bên trong, bồng bềnh mềm mại theo từng
chuyển động của cô bạn. Xung quanh cô gái, ánh mặt trời từ ngoài cửa lớp chiếu
rọi vào, tọa thành một đường viền sáng rực theo từng đường nét cơ thể. Nhìn như
vậy, quả thực giống như một thiên sứ. Nhưng điều khiến nó quan tâm không phải
là gương mặt và vẻ ngoài thoát tục đó, mà chính là, nét quen thuộc của cô bạn
này. Người này, chính là cô gái trong bữa tiệc ngày hôm qua, cô gái đã lãnh trọn
một cái tát của My. Đố còn có thể là ai khác ngoài Nhiên?

- À ờm!
Hình như lớp không còn bàn nào trống cả. Vậy... em ngồi chung với một bạn nào
đó nhé!

Thầy
giáo nhìn quanh lớp rồi quay lại bảo Nhiên. Nhiên gật nhẹ đầu, nhìn xung quanh
rồi dừng lại, đưa tay chỉ về bàn nó.

- Em
muốn ngồi cạnh bạn ấy!

- Ừ được!
Du, em để bạn ngồi đó nhé!

- Dạ!

Nó vẫn
còn đang bất ngờ vì sự xuất hiện của Nhiên, nghe thầy hỏi vội vàng bừng tỉnh.
Nhiên mỉm cười, xách chiếc cặp tiến đến bên cạnh nó, đặt cặp xuống bàn.

- Sao
cậu lại...

- Tôi đã
nói rồi. - Nhiên nháy mắt. - Tối sẽ giúp cậu... tìm lại quá khứ!

- Thế
nào?

- Vẫn
không có ấn tượng gì!


chán nản lắc đầu. Từ sáng đến giờ, Nhiên và nó đã đi gần hết cái công viên này,
nhưng tại sao vẫn không hề gợi ra trong lòng nó một chút hình ảnh gì cả. Nhiên
có vẻ cũng mệt mỏi, ngồi xuống chiếc ghế đá cạnh vườn hoa, thở dài một tiếng:

- Nơi
này chẳng lẽ cậu lại không có một chút ấn tượng nào!


nhìn quanh, cố gắng nhìn thật kĩ ọi nơi, cố gắng vẽ ra trong lòng một chút hình
ảnh của quá khứ, nhưng dường như không thể. Nhiên tiếp tục:

- Đây
là nơi cậu và cậu ấy thường đến.

Trong
lòng nó có chút trấn động. Nó biết, người mà nhiên vừa nhắc đến là ai. "Cậy
ấy" có lẽ chính là người mang cái tên Hoàng Thiên Lâm, cái tên mà mỗi lần
nghe thấy, nó đều không kiềm chế nổi sự run rẩy trong trái tim mình. Nhiên dường
như đọc được suy nghĩ trong lòng nó, mỉm cười, nghiêng đầu về phía nó, hỏi:

- Đang
nghĩ về cậu ấy?

- Về
ai cơ? - Nó vờ ngây ngổ, hỏi lại, nhưng sắc mặt vẫn có phần bối rối.

- Xem
ra trong trái tim cậu vẫn luôn có cậu ấy. - Nhiên cười, đôi mắt ánh lên chút niềm
vui. - Vậy thì cũng báo cho cậu luôn. Cậu ấy đã sắp trở về rồi. Tập đoàn Denka
cũng sắp về đây. Hi vọng đến lúc đó, cậu sẽ nhớ ra cậu ấy. Cũng hi vọng... cậu
sẽ không trách cứ cậu ấy.

Nói đến
câu này, Nhiên chợt cúi thấp đầu, giọng nói có phần trầm xuống. Cũng tại nhỏ. Nếu
ngày đó không để tình cảm lấn át lí trí, nếu ngày đó chấp nhận sự thật về tình
yên không thuộc về mình sớm hơn, nếu ngày đó không nghe theo lời con rắn độc Hà
Yên kia, có lẽ bây giờ mọi chuyện vẫn yên ổn. Nhưng dù sao, cuộc đời cũng vốn
dĩ không hề tồn tại hai từ "nếu như" đó. Sai cũng đã sai rồi, giờ chỉ
còn cách sửa sai. Đó là cách tốt nhất cho cả ba người hiện giờ.

-
Chúng ta qua bên đó. Hi vọng cậu sẽ nhớ ra.

Không
để nó kịp nói gì, Nhiên nắm lấy đôi bàn tay của nó, kéo đi. Nó cũng yên lặng đi
theo Nhiên, không nói câu gì. Trước mắt nó, vòng đu quay khổng lồ hiện lên. Chầm
chậm, chầm chậm, vòng đu quay chuyển động. Chầm chậm, chầm chậm, hình ảnh mờ nhạt
của kí ức hiện về. Trong buồng đu quay bé nhỏ, một đôi tình nhân ngồi sát bên
nhau. Cô gái mỉm cười, tựa trên bờ vai chàng trai. Chàng trai dịu dàng vòng đôi
tay qua vai cô gái. Khung cảnh nhẹ nhàng, lãng mạn. Cô gái khẽ thủ thỉ, giọng
nói êm ái bên tai chàng trai:

-
Chúng ta sẽ mãi như v