Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Siêu Quậy Nổi Loạn

Siêu Quậy Nổi Loạn

Tác giả: Nazu

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1342776

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2776 lượt.

nó. Trái tim đột nhiên không chịu ngủ yên mà đập mạnh dữ dội.
Nó cảm thấy rất khó thở, thực sự rất khó chịu. Nước mắt không tự chủ mà rơi xuống.
Nó khóc sao? Khóc vì cái gì mới được chứ? Tại sao ba chữ đó lại có ảnh hưởng tới
nó nhiều như vậy.

- Tôi
thực sự muốn giúp cậu ấy nhớ lại tất cả? Chẳng lẽ các người muốn cô ấy sống mà
không có quá khứ?

- Như
vậy còn tốt hơn là để cô ấy nhớ lại mà đau khổ? Cô ấy khó khăn lắm mới sống yên
bình được một chút, xin các người đừng gợi lại cái quá khứ đau khổ đó. Cô ấy
đau vì các người nhiều lắm rồi, đừng tiếp tục đùa bỡn với sức chịu đựng của cô ấy
như thế nữa.

-
Tôi...

Nhiên
chợt im lặng, nhìn gương mặt tái mét của nó, nó lại cảm thấy có cái gì bứt rứt
trong lòng. Còn nó, nó đang hết sức chấn động vì những lời nói vừa rồi của hai
người. Quá khứ của nó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Đầu đau như búa bổ, trước mắt
nó, mọi thứ tối sầm lại.

* * *

- Cô ấy
tỉnh rồi!

Đôi mắt
nặng nhọc hé mở, nó nhìn thấy My đang ngồi bên giường bệnh, gương mặt lo lắng
nhìn mình. My ngập ngừng một lát rồi hỏi:

- Cậu...
nhớ ra gì chưa?

Nhớ?
Nó vẫn không thể nhớ ra điều gì. Quá khứ vẫn mờ ảo, không thể chạm tay vào. Những
hình ảnh rời rạc và mờ nhạt không thể nhìn rõ. Nó vẫn không nhớ nổi điều gì cả,
vẫn là con người không có kí ức.

- Tớ vẫn
không nhớ ra điều gì.

- Vậy
thì tốt!

My thở
phào nhẹ nhõm. Kiệt và Minh ở bên cạnh hình như cũng vậy. Nó lặng lẽ nhìn ba
người, rồi trầm giọng:

- Tớ
muốn đi tìm quá khứ!

My giật
mình, đôi mắt mở to nhìn nó:

- Cậu...
Tớ đã nói với cậu là quá khứ của cậu chỉ toàn những điều đau khổ. Cậu muốn tìm
lại làm gì? Tiếp tục đắm chìm trong những đau khổ ấy à?

- Dù
là đau khổ hay hạnh phúc tớ vẫn muốn tìm lại. Tớ muốn đối mặt. Tớ không thể trốn
tránh mãi như vậy được.

Trốn
tránh quá khứ trong hơn một năm qua, nó nghĩ là quá đủ rồi. Dù đã xảy ra chuyện
gì trong quá khứ, nó cũng muốn nhớ lại, tất cả. Một con người sống không có quá
khứ, cảm giác rất khó chịu. Mặc kệ đau khổ thế nào, nó cũng sẽ tìm lại kí ức.

-
Nhưng mà... Du! Cậu nghĩ kĩ chưa? Tìm lại quá khứ đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải
nếm trải những đau khổ trước đây. Cậu thực muốn tìm lại sao?

My lo
lắng ngồi xuống bên cạnh nó. Giọng nói nhẹ nhàng, quan tâm lại, lại có phần giống
như đang thỉnh cầu. Nhỏ không muốn nó nhớ lại tất cả. Nhỏ không thể để nó đau
khổ thêm một lần nữa. Nhìn cô bạn thân đắm chìm trong nỗi đau tình ái, My thực
sự không đành lòng. Cả hai lớn lên bên nhau từ nhỏ đến lớn, tình cảm khăng khít
giống như chị em. Một người đau khổ, người kia cũng sẽ chẳng dễ chịu gì.

Nó im
lặng, đôi môi mím chặt, gương mặt rơi vào trầm tư. Ngoài trời đêm, ánh trăng mờ
ảo dần bị che khuất sau làn mây dày đặc. Bầu trời chìm trong sự tăm tối, không
ánh sáng. Gió đêm lạnh lùng lay động cành lá, những chiếc lá tàn úa thả mình
rơi xuống nơi đất lạnh. Không gian tĩnh mịch chỉ còn nghe thấy tiếng gió thổi.
Đêm thật lạnh giá, có chăng quá khứ trước đây của nó cũng vậy?

Trong
lòng diễn ra sự đấu tranh dữ dội. Nửa muốn làm theo lời khuyên của mọi người, vứt
bỏ tất cả, nhưng nửa lại muốn tìm lại những kí ức đã mất. Nếu kí ức từng có thực
sự chỉ là những nỗi đau khôn nguôi, vậy thì... có nên chăng tìm lại nó? Nhưng
dù sao, một con người sống không có quá khứ cũng rất khó chịu, ngay cả những việc
mình đã từng làm, những việc từng diễn ra với mình cũng không nhớ nổi hay sao?

- Tớ
thực sự muốn tìm lại.

Suy
nghĩ rất lâu, nó mới chậm rãi mở miệng. My ngồi bên khẽ thở dài một tiếng. Kiệt
và Minh nãy giờ vẫn im lặng nhưng cũng không tránh khỏi tiếng thở dài. Một năm
qua đi, một năm yên bình. Bây giờ nó lại muốn tìm lại tất cả. Có ổn không? Nếu
như phá vỡ cuộc sống yên ổn này, nó liệu có ổn không?

- Cậu
nghĩ thật kĩ đi. Nếu tìm lại tất cả, cậu sẽ phải đối mặt.

Kiệt
trầm giọng nói. Thực lòng, cậu không mong nó nhớ lại. Tình cảm trong hơn một năm
qua cậu vun đắp, giờ mới có chút tiến triển. Nó nhớ lại tất cả, liệu có phải, sẽ
để trái tim mình mãi mãi hướng về người đó?

- Tớ
biết, tớ đã chuẩn bị tinh thần rồi. Quá khứ không tốt đẹp, tớ sẽ học cách chấp
nhận và vùi chôn nó. Coi như đó là một lần giông tố để tớ trưởng thành hơn.

- Thôi
được! Tùy em!

Mình
lúc này mới lên tiếng. Anh nở nụ cười nhẹ nhàng, xoa đầu nó:

- Cô
bé ngốc! Em kiên quyết như vậy, thầy cũng không muốn nói nhiều nữa. Chỉ là, em
nên chuẩn bị tinh thần. Quá khứ của em không phải là quá mức bi thương, nhưng
nó cũng không ít đau khổ. Cố lên, vượt qua được, em sẽ trưởng thành hơn.

- Cảm
ơn thầy!

Nó gật
đầu, nở nụ cười nhẹ nhàng. Minh vẫn luôn là người ủng hộ nó. Nó thực sự rất cảm
kích anh, cũng thực sự có tình cảm với anh, nhưng dù sao, đó cũng chỉ là một thứ
tình cảm giống như em gái đối với anh trai, không có gì khác.

My và
Kiệt cũng không khuyên can nữa, chỉ nhẹ nhàng động viên, cổ vũ tinh th