Đừng Như Vậy, Người Ta Vẫn Còn Là Học Sinh Đấy!
Tác giả: Nazu
Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015
Lượt xem: 1342760
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2760 lượt.
chịu những nỗi đau từ trong tim. Nhưng rốt cuộc, nó nên đi theo con
đường nào đây?
* * *
- Anh
đã chuẩn bị đến đâu rồi?
My chống
hai tay lên cằm, chăm chú nhìn Minh ngồi tập đàn. Anh khẽ cười, vươn tay xoa đầu
nhỏ:
- Cũng
gần xong rồi! Đến ngày hôm đó anh sẽ cho em thấy, anh giỏi đến thế nào!
- Em
biết là anh rất giỏi mà!
My
chun mũi, chớp chớp mắt nhìn vô cùng đáng yêu. Không khí xung quanh bao chùm một
sự lãng mạn khó tả.
- Hai
người làm gì tình cảm quá vậy? Ở đầy còn có khách đấy nhá!
Nó cười
trêu chọc. My đỏ mặt quay ra, quát khẽ:
- Mày
vô duyên quá!
- Trước
giờ tao cũng nói tao duyên dáng gì đâu! - Nó bĩu môi, đáp lại.
- Hừ,
con quỷ! Tao không thèm đôi co với mày.
- Tao
cũng không thèm nói chuyện với mày! - Nó quay sang Minh, mỉm cười nói. - Thầy,
buổi biểu diễn của thầy phải dành cho em một vé đó nha.
- Ừ, tất
nhiên rồi!
Minh
cũng cười, đáp lại. My chăm chú nhìn nó, gương mặt đột nhiên trở nên có chút
nghiêm trọng. Nhỏ khẽ kéo tay nó, ra hiệu ra bên ngoài:
- Tao
có chút chuyện muốn nói với mày!
- Nói ở
đây không được sao? - Nó nhìn quanh phòng tập, cũng không có mấy người.
- Tao
muốn nói chuyện riêng một chút.
- Vậy
cũng được!
Cả hai
rời khỏi phòng tập. Những ngón tay đang lướt trên phím đàn dương cầm của Minh
cũng dừng lại. Anh thở dài, ngẩng đầu hỏi Kiệt:
- Cậu
ta về rồi?
Kiệt
giật mình, rồi chậm rãi gật đầu.
- Họ gặp
nhau rồi?
Kiệt
tiếp tục gật đầu.
- Cậu
có nghĩ... để hai người đo quay lại sẽ tốt hơn?
- Tôi
sẽ không bao giờ buông tay!
Ánh mắt
Kiệt tràn ngập vẻ kiên quyết. Minh thở dài, cũng không muốn khuyên giải thêm
nhiều, chỉ nhẹ nhàng nói:
- Đôi
khi buông tay lại là tốt hơn cho tất cả! Tôi đã lựa chọn buông tay rồi, hi vọng
cậu sẽ có quyết định đúng!
Kiệt cắn
môi, không nói gì. Minh đặt bàn tay lên vai cậu, mỉm cười:
- Chăm
sóc tốt cho cô ấy! Cô ấy cần có một người thực lòng yêu thương.
- Tôi
biết!
Cậu hiểu
nó rất yếu đuối. Nó cần có một người bên cạnh che chở, bảo vệ. Cậu sẽ là người
đó, mãi mãi dõi theo từng bước chân của người con gái mình yêu.
* * *
- Mày
làm gì mà nghiêm trọng thế?
Nó cười
cười, nhìn vẻ mặt nghiêm túc của My. My thở dài một tiếng, khẽ hỏi:
- Cậu
ta về rồi?
NỤ cười
trên mặt nó vụt tắt. Trái tim lại một lần nữa lỗi nhịp. Chết tiệt! Tại sao mỗi
lần nhắc đến hắn, nó không thể nào giữ nổi cho tim mình đập bình thường?
- Ừ!
Một tiếng
nói thoát ra nặng nề.
- Mày
đã gặp cậu ta rồi?
Nó gật
đầu.
- Vậy
mày tính thế nào?
- Chẳng
thế nào cả! Tình cảm đó là quá khứ, còn bây giờ là hiện tại, không có gì liên
quan hết. - Ngừng một lát, dường như để lấy quyết tâm, nó mỉm cười, nói tiếp. -
Tao sẽ quên. Yêu hay hận không còn quan trọng nữa. Tao muốn sớm chấm dứt tình cảm
còn lại. Tao sẽ không tìm về quá khứ nữa, sẽ sống thật tốt cho tương lai.
My im
lặng nhìn cô bạn thân. Nhỏ biết, nó nói nghe rất nhẹ nhàng, nhưng trong trái
tim, bóng hình người đó vẫn chưa thể phai mờ. Cô bạn khờ dại này, đến bao gờ mới
có thể trở lại hình ảnh cô bé ngây thơ ngày xưa? Hay... cô bé ngày đó... đã chết
rồi?
"Vì
sao dó xa mãi xa rồi
Em cố
với nhưng không gian kia chia xa cách dần
Và khi
một lúc đêm buông xuống phía trời cao riêng một mình anh chờ..."
(A
lonely star - Justatee ft. LK ft. PA)
Tiếng
chuông điện thoại vang lên trong không gian im lặng. Nó rút máy, nhìn cái tên
trên màn hình, do dự một hồi, không nghe nhưng cũng không muốn tắt máy. Đáng
lí, nhìn thấy cái tên này, nó phải tắt ngay mới phải, nhưng trong lòng dường
như còn chút do dự.
- Là cậu
ta phải không?
My
nhìn thấy nét phân vân trên gương mặt nó, liền nhẹ giọng hỏi. Nó nhìn My rồi cụp
mắt xuống, gật đầu.
- Nghe
đi! Cậu ta là quá khứ của mày. Quên không được thì chỉ còn cách đối mặt thôi!
Nó thở
dài một tiếng. Đúng thế! Tất cả đã chấm dứt. Nó cũng không phải là người sai, tại
sao lại không dám đối mặt cơ chứ? Ngón tay đặt trên bàn phím điện thoại lập tức
không chần chừ, nhấn nút nghe.
- Có
chuyện gì không?
"Tối
mai em rảnh không?"
Hắn dường
như không để tâm tới sự lạnh lùng trong lời nói của nó, cười hỏi. Hóa ra nó vẫn
dùng số máy này. Hắn cứ nghĩ nó đã đổi số. Gọi đến cũng chỉ là để thử chút xem
sao, không ngờ nó vẫn chưa đổi.
Nó khẽ
cau mày, cũng đoán ra ý của hắn, nhưng vẫn trả lời:
- Có,
anh có việc gì sao?
- Ừm...
anh... có thể... mời em ăn tối chứ?
Nó im
lặng, trong lòng đang thầm suy nghĩ, nên nhận lời hay là không. Nếu không đi,
như vậy chính là nó đang trốn tránh. Tình cảm, vốn dĩ là thứ càng trốn tránh
càng bám sâu. Vậy thì, tốt nhất, gặp một lần, nói rõ ràng tất cả.
- Được!
Vậy mai gặp ở đâu?
- E