pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Siêu Quậy Nổi Loạn

Siêu Quậy Nổi Loạn

Tác giả: Nazu

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1342757

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2757 lượt.

. Mọi sự vật
xung quanh như chìm xuống, dường như chỉ còn có sự tồn tại của hai người.

Môi hắn
mấp máy, tựa như muốn nói điều gì đó nhưng lại bị gương mặt trước mắt nuốt trọn.
Hơn một năm trôi qua rồi, gương mặt đó vẫn vậy, không chút thay đổi, đôi mắt ấy
vẫn thế, to tròn và hết sức đáng yêu. Nhưng dường như, trong sâu thẳm đáy mắt
kia, có một chút gì đó hận thù, một chút gì đó lạnh lẽo, cùng một chút đau khổ.

Nó đứng
trước mặt hắn, lặng yên nhìn hắn. Trái tim cảm giác được một sự trấn động mãnh
liệt. Nó cứ tưởng tất thảy đều đã đi qua, cứ tưởng rằng có thể bình thản đối mặt
với hắn, cứ cho rằng tình cảm trước đây dù có sâu đậm cũng sẽ theo thời gian
trôi đi, xa mãi. Nhưng khoảnh khắc này, khoảnh khắc hai người đối mặt, khoảnh
khắc nhìn thấy đôi mắt nâu ấm áp ấy, nó lại không thể kiềm chế nổi sự run rẩy của
bản thân. Giờ phút này, nó chợt nhận ra một điều, nó chưa bao giờ quên, mối
tình đầu trong sáng chưa một giây phút nào phai mờ. Có chăng chỉ là nó lầm tưởng,
lầm tưởng đã quên, hóa ra không phải. Yêu và hận, ranh giới thật sự mong manh.
Ranh giới đó chỉ giống như một sợi chỉ mảnh. Chạm nhẹ! Sợi chỉ đứt! Ranh giới bị
xóa bỏ. Tình yêu và thù hận hòa quyện vào nhau, khó có thể tách rời. Yên càng
nhiều, hận càng sâu.

Hóa
ra, bến bờ của hạnh phúc đôi khi lại gần với niềm đau đến thế. Khoảnh khắc này,
trong lòng nó chợt trào dâng một cảm giác hạnh phúc, nhưng đồng thời cùng một
lúc, trong trái tim cũng dâng lên một nỗi đau đớn, đau đớn đến tột cùng. Quá khứ
quá nhiều vết dao đâm sâu vào trái tim nhỏ bé của nó. Vốn tưởng vết thương đã
lành từ lâu, nhưng hôm nay nó mới nhận ra, vết dao của quá khứ đó vẫn chưa
lành, chưa bao giờ được chữa lành.

-
Em... vẫn sống tốt chứ?

- Anh
nhìn không thấy sao? - Miệng nó nở một nụ cười nhàn nhạt.

-
Anh... - Hắn dường như muốn nói gì đó nhưng lời nói đến miệng lại không cách
nào thoát ra được.

- Sao
thế? Anh không có gì nói với em sao? - Nụ cười trên gương mặt nó thoáng chốc trở
nên tươi tắn. - Chúng ta là bạn cũ mà. Lâu ngày như thế mới gặp mặt. Anh lại
không có gì nói với em?

-
Em... - Hai chữ "bạn cũ" của nó giống như đâm vào trái tim hắn một
nhát dao, đau nhói. Hắn khổ sở nhìn nó, không nói nên lời.

- Anh
nhìn em với anh mắt như vậy là sao? Em đâu có làm gì anh!

Đôi mắt
hắn chăm chú nhìn nó. Nó không hề né tránh, bình tĩnh đối mặt với ánh mắt của hắn.
Thật lâu sau, hắn mới chậm rãi mở miệng:

-
Em... rốt cuộc vẫn không tha thứ cho anh?

- Phải!
- Không hề do dự, nó đáp liền một tiếng, nụ cười trên mặt đồng thời cũng vụt tắt.
- Em sẽ không tha thứ cho anh, vĩnh viễn không tha thứ cho anh!

- Vậy
em muốn anh phải làm sao đây hả?

Hắn đột
ngột hét lên. Mọi người ngồi trong quán cà phê lập tức đổ dồn ánh mắt về phía
nó và hắn.

- Em
chỉ muốn anh tránh xa khỏi cuộc đời em! - Sống mũi nó đã bắt đầu cảm thấy cay
cay, nhưng gương mặt thủy chung vẫn giữ biểu tình lạnh nhạt.

- Tình
cảm của chúng ta chẳng lẽ em đều đã quên?

- Tình
cảm của chúng ta? - Nó chợt cười lên một tiếng rồi lập tức đem ánh mắt lạnh
lùng như hàn băng nhìn hắn. - Hết lâu rồi! Anh nên biết, từ cái ngày anh buông
tay em mà đi, chúng ta đã chấm hết. Em đối với anh đã không còn có cái gì gọi
là tình yêu nữa. Nói thực cho anh biết, em không trách anh rời đi. Em biết anh
làm như vậy vì sự nghiệp của gia đình anh, em không hề oán thán. Nhưng, anh quá
hèn nhát! Anh không dám đối mặt với em. Anh không dám nói với Nhiên tình cảm thật
sự của mình. Thậm chí câu chia tay anh cũng không trực tiếp gặp em mà nói. Em bị
thương, anh không tới thăm. Em bị tai nạn, anh cũng không hỏi tới. Rốt cuộc
trong lòng anh có em không?

Câu cuối
cùng đột nhiên giống như cảm xúc bị kìm nén đều bộc phát, thanh âm của nó cao
vút lên, tràn ngập sự phẫn nộ cùng đau thương. Nước mắt rốt cuộc không thể kiềm
chế mà lã chã tuôn rơi. Hắn đau xót muốn đưa tay lau đi lại bị nó gạt tay ra. Hắn
thở dài một hơi, lặng im nhìn nó, không biết nên nói như thế nào. Trái tim hắn
giờ phút này cũng cực kì đau đớn. Hắn thực không thể ngờ, sai lầm ngày đó lại
gây ra hậu quả như thế này. Vết thương trong lòng nó đến bao giờ mới có thể
lành?

"Because
she never knows knows...

Vì cuộc
sống luôn thay màu... mà...

Nhưng
đâu ai biết sẽ có một ngày mọi cảm xúc từ trái tim em vụt tắt..."

(She
neva knows - Justatee ft. Emily)

Tiếng
chuông điện thoại đột ngột vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn. Hắn lôi điện
thoại, nhìn cái tên Ella hiện lên trên màn hình, bèn thở dài một hơi, đút điện
thoại vào túi quần, rồi quay sang nó, nở một nụ cười ngọt ngào:

- Anh
sẽ làm tất cả để em tha thứ cho anh. Bằng bất cứ giá nào, anh cũng phải chữa
lành vết thương trong em. Chờ anh!

Vuốt
nhẹ mái tóc nó, hắn rơi khỏi quá cà phê. Nhiên nhìn nó một hồi, rồi cũng theo
chân hắn bước đi. Kiệt đứng sau nó thấy cả hai đã rời đi, bèn tới bên người nó,
giọng nói vang lên có chút hờn ghen