XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Siêu Quậy Nổi Loạn

Siêu Quậy Nổi Loạn

Tác giả: Nazu

Ngày cập nhật: 23:57 15/12/2015

Lượt xem: 1342789

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2789 lượt.

, làn da trắng nõn,
tươi mát vô cùng. Đôi mắt màu lam lạnh lùng quét qua những cô gái đứng gần, khiến
bọn họ hấp tấp lùi ra đằng sau một bước. Cô gái mỉm cười thỏa mãn.

Chàng
trai không để tâm đến những ánh mắt đang nhìn mình. Cô gái cũng nhanh ch-óng cất
bước theo sau, để lại biết bao ánh mắt ngẩn ngơ cùng tiếc nuối đằng sau.

- Bây
giờ chúng ta đi đâu vậy?

Cô gái
bất chợt lên tiếng hỏi chàng trai. Chàng trai không quay đầu, lạnh lùng đáp lời:

- Cô tới
công ti phân phó công việc như tôi đã dặn. Tôi có chút việc cần đi.

-
Vâng, em biết rồi!

Cô gái
gật đầu, nhẹ nhàng đáp. Chàng trai không nói gì thêm, bắt một chiếc taxi đi thẳng,
để lại cô gái đứng đằng sau với gương mặt trầm lặng. Đôi môi hồng khẽ mím chặt,
đôi mắt lộ ra vẻ đau đớn tột cùng. Vì sao? Em luôn đứng phía sau anh, nhưng anh
chưa bao giờ quay đầu lại nhìn em... dù chỉ một lần.

* * *

-
Nhiên!

Nhiên
giật mình quay lại đằng sau. Nhìn thấy gương mặt đó, Nhiên khẽ mỉm cười, chỉ
chiếc ghế đối diện mình:

- Đến
rồi à? Cậu ngồi đi!

Hắn
không khách khí, ngồi xuống đối diện Nhiên. Nhỏ vẫy phục vụ, gọi hai tách cà
phê. Sau đó quay sang hắn, mỉm cười:

- Lần
này về sẽ không đi nữa chứ?

- Ừ, tất
nhiên! - Đôi môi hắn vẽ nên một nụ cười ấm áp hiếm thấy.

Ngập
ngừng giây lát, Nhiên thở dài, tay mân mê tách cà phê phục vụ vừa đưa lên, nhẹ
giọng hỏi:

- Chưa
gặp cậu ấy đúng không?

Gương
mặt hắn đột nhiên trầm xuống, trong đôi mắt chợt lóe lên một thứ cảm xúc mãnh
liệt, thứ cảm xúc mà chỉ khi nhắc tới nó, mới xuất hiện trong lòng hắn. Thở dài
một tiếng, giọng nói của hắn trầm xuống, toát lên một vẻ bi thương khó tả:

- Tớ vẫn
chưa biết nên làm sao đối mặt với cô ấy.

- Cậu ấy
rất khó tha thứ cho chúng ta.

- Tớ
biết!

- Theo
cậu chúng ta nên làm gì đây?

Hắn lắc
đầu, không nói gì. Tâm tình của Nhiên cũng trầm xuống, đôi mắt toát lên vẻ ưu
thương:

- Tất
cả cũng đều do tớ, tước kia...

- Cũng
không hẳn là do cậu. Vốn dĩ còn nhiều nguyên nhân nữa.

Hai
người lại rơi vào im lặng. Nhiên khoắng tách cà phê của mình, bỏ thêm vào một
ít đá, nhẹ nhàng nhấp một ngụm. Sau đó cố nở một nụ cười, ngước lên hỏi hắn:

- Tình
hình học tập của cậu thế nào?

- Gần ổn
rồi. Nốt năm nay tớ sẽ lấy bằng đại học.

Nhiên
cười, tỏ ý chúc mừng. Hắn thực sự rất giỏi. Chẳng những có thể học vượt cấp một
cách dễ dàng mà còn đạt thành tích xuất sắc nhất trường. Chẳng trách cha hắn có
thể yên tâm đem công ty giao cho con trai mình.

- Còn
cậu thì sao? Cậu định sẽ học ở đây hay trở về Nga? - Hắn hướng Nhiên hỏi.

- Tớ sẽ
ở lại. Nơi này mới là quê hương chính gốc của tớ. Tớ muốn học ở đây, làm việc ở
đây. Đất nước này thực sự có sức hút vô cùng to lớn đối với tớ, tớ nghĩ mình
không thể rời xa nơi này. - Ngừng một lát, Nhiên tiếp. - Vao giờ cha mẹ cậu sẽ
về đây?

- Khoảng
một tuần nữa họ sẽ về. - Gương mặt hắn một lần nữa trầm xuống. - Bác sĩ nói thời
gian của mẹ tớ không còn nhiều nữa, vượt qua được nguy hiểm của một năm về trước
đã là một kì tích rồi. Sức khỏe của bà đang càng ngày càng yếu. Bà nói muốn về
Việt Nam, để sau này sẽ an nghỉ ở nơi đây. Mẹ tớ... còn có một nguyện vọng.

- Bác
gái có chuyện gì sao?

- Mẹ tớ
muốn nhìn thấy tớ kết hôn. Bà muốn gặp Du, muốn xin lỗi về việc của một năm về
trước.

- Việc
này bác gái cũng đâu phải có lỗi. - Nhiên khẽ mỉm cười. - Bác ấy cũng chỉ là lo
lắng cho vận mệnh của Denka nên năm đó mới xử sự như vậy.

- Tớ
biết! Nên tớ cũng không trách gì mẹ cả. Nhưng thực sự, nguyện vọng của bà tớ
không nắm chắc có thể thực hiện được.

- Cậu
phải tin vào mình, tin vào tình cảm bao nhiêu năm nay. Tớ nghĩ rồi mọi việc sẽ ổn
thôi. Sau cơn mưa luôn là bầu trời ngợp nắng.

- Ừ, tớ
sẽ không bỏ cuộc.

Hắn cười
dịu dàng. Nhiên cũng cười đáp lại. Nhỏ cảm thấy trái tim mình không còn thổn thức
vì nụ cười dịu dàng của hắn như trước đây. Có lẽ nhỏ đã hết yêu hắn rồi, hoặc
cũng có thể... nhỏ chưa từng yêu hắn. Tình cảm trước đây, có chăng chỉ là một
thứ tình cảm bạn bè thân thiết, cùng lắm là tình cảm anh em. Có lẽ tuổi trẻ bốc
đồng đã ngộ nhận tất cả.

- Tớ
có chút việc cần giải quyết. Xin lỗi vì bỏ lại cậu ở đây thế này! Lần khác
chúng ta sẽ gặp sau!

Hắn mỉm
cười chào từ biệt Nhiên khi nhận được tin nhắn của Ella. Nhiên cũng không giữ hắn,
đứng dậy theo hắn ra ngoài.

"Bốp"

Một cô
gái hấp tấp chạy vào đâm trúng phải hắn. Hắn đang suy nghĩ mông lung nên không
chú ý, lập tức tóm lấy cô gái, cả hai cùng ngã nhào xuống sàn nhà. Phía trước
vang lên tiếng bước chân gấp gáp. Cô gái trong lòng hắn có vẻ xấu hổ, vội vã nắm
tay chàng trai đứng sau, đứng dậy, nhỏ giọng nói hai từ:

- Xin
lỗi!

"Ầm".
Trong lòng trấn động, hắn vội vàng nắm lấy tay cô gái. Cô gái ngạc nhiên nhìn
xuống. Khoảnh khác bốn con mắt nhìn nhau, thời gian như dừng lại